Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Trọng Sinh Tinh Tế: Con Gái Nguyên Soái Được Cả Đế Quốc Cưng Chiều - Nguyễn Thù > Chương 96

Chương 96

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 96 có bản audio.

Chương 96: Nguyễn Thù: Con có ngốc lắm không?

 

Đợi Nguyễn Thù đến bên cạnh, Carina mới nói tiếp: “Em sẽ vào lớp 5, lớp này tính cả em có mười ba học sinh, và tính cách các bạn đều khá hiền lành, ít nói.”

 

Cốc cốc…

 

Trong lúc Carina giới thiệu về lớp học sắp tới cho Nguyễn Thù, giáo viên chủ nhiệm của em đã đến.

 

“Giới thiệu một chút, đây là cô Lộ Lộ, giáo viên chủ nhiệm sau này của em.”

 

Người bước vào là một cô gái có ngoại hình thanh tú, tính cách trông có vẻ rất hiền hòa.

 

“Chào cháu, cháu Nguyễn Thù.”

 

Lộ Lộ mỉm cười chào Nguyễn Thù, nhưng không ai biết lúc này trong lòng cô kích động đến mức nào.

 

Hôm qua, hiệu trưởng tìm mấy giáo viên chủ nhiệm bọn họ, nói muốn thêm một học sinh vào. Ban đầu chẳng ai để ý, thậm chí còn phản đối. Ai mà muốn trong lớp lại có thêm một đứa nghịch ngợm, phá phách chứ? Vậy thì điên mất thôi.

 

Nhưng sau khi hiệu trưởng đưa ra hồ sơ của con bé, tất cả giáo viên chủ nhiệm đều bắt đầu tranh giành.

 

Thứ nhất là vì thân phận của Nguyên soái Nguyễn. Đây chính là Nguyên soái đại nhân, là thần tượng của bao nhiêu người!

 

Tinh thú hệ ăn cỏ cũng rất sùng bái cường giả, được chứ? Ai mà chẳng muốn quen biết Nguyên soái Nguyễn? Mà trong lớp có một đứa trẻ có hậu thuẫn lớn như vậy cũng rất có mặt mũi, rất có tự tin.

 

Còn lý do thứ hai, thời buổi này, ai mà rảnh rỗi lại không lên mạng tinh thú để giải trí chứ? Trước đó bé con này lên hot search, không ít giáo viên bọn họ cũng đã thấy.

 

Video thử quần áo đã được xem đi xem lại vô số lần.

 

Bọn họ làm giáo viên mầm non, sớm đã bị đủ loại nhóc con kỳ quặc hành hạ đến mức muốn từ chức, những người không đủ khả năng chịu áp lực thì tinh thần cũng sắp sụp đổ.

 

Nghề nguy hiểm nhất trong toàn bộ đế quốc tinh thú: quân nhân, lính đánh thuê, bác sĩ, giáo viên mầm non.

 

Vì vậy, khi nhìn thấy một thiên thần nhỏ vừa ngoan vừa mềm mại như vậy trên mạng, bọn họ cảm thấy bé con này hoàn toàn có thể gột rửa tâm hồn bị tổn thương của họ.

 

Sau đó, mấy giáo viên chủ nhiệm bắt đầu tranh giành, cuối cùng vẫn là cô giành, à không, tranh thắng.

 

“Chào cô Lộ Lộ ạ.”

 

Trong lúc Lộ Lộ đang suy nghĩ miên man, đứa bé đứng trước mặt cô, trông siêu mềm mại, đã lễ phép chào cô.

 

Giọng nói cũng ngọt ngào, mềm mại, hoàn toàn khác với những đứa nhóc to tiếng, cãi nhau chỉ biết gào lên!

 

Quả nhiên, nhìn cục bột nếp mềm mại này, Lộ Lộ cảm thấy mình lại có thể tiếp tục rồi!

 

Nhẫn nén sự kích động trong lòng, Lộ Lộ mỉm cười chào tạm biệt hiệu trưởng, sau đó dẫn Nguyên soái và bé Nguyễn Thù đến lớp 5.

 

Nguyễn Thù nắm chặt ngón tay của bố, khuôn mặt bầu bĩnh với hai bên má phúng phính trông nghiêm túc đến lạ, mím chặt môi không nói gì.

 

Thoạt nhìn chỉ thấy con bé rất ngoan ngoãn, yên tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ, đôi mắt trong veo của nó lại chất chứa rất nhiều bất an.

 

Mà càng đến gần lớp học, nó càng dựa sát vào bố hơn.

 

Đến trước cửa lớp, Nguyễn Thù thậm chí không dám bước thêm một bước nào nữa, trong hoảng loạn chỉ biết nắm chặt tay bố, không chịu buông ra. Nó cúi đầu, đôi môi mím chặt dần trở nên trắng bệch, mắt cũng bắt đầu đỏ lên.

 

Rõ ràng lúc đến nơi, nó vẫn lạc quan nghĩ rằng, có bố đi cùng, nó sẽ vui vẻ đến trường, mà bố còn sẽ đón nó tan học nữa.

 

Nhưng khi thực sự đến trường, đến lớp, nỗi sợ hãi và lo lắng trong lòng nó bỗng nhiên trào ra.

 

Khoảnh khắc này, Nguyễn Thù lại nghĩ đến chuyện kiếp trước.

 

Từ hồi mẫu giáo, dù là họp phụ huynh hay bất kỳ hoạt động nào cần phụ huynh tham gia, nó luôn chỉ có một mình.

 

Dần dần, có người lớn và giáo viên bắt đầu thương hại nó, bạn cùng lớp thì luôn hỏi: “Bạn Nguyễn Thù, bạn không có bố mẹ à?”

 

Nguyễn Thù không biết trả lời thế nào. Nó có bố mẹ, nhưng hình như lại không có.

 

Bọn họ bắt đầu trêu chọc, dùng giọng điệu ngây thơ hỏi nó có phải bố mẹ không cần nó nữa không.

 

Bọn họ chỉ nói sự thật, bố mẹ nó đúng là không cần nó nữa, nhưng nó vẫn cảm nhận được cảm giác nghẹt thở khó tả, vì vậy nó càng ngày càng im lặng, càng ngày càng ít nói, thậm chí còn phản đối việc đi học.

 

Nhưng không ai quan tâm đến ý kiến của nó. Giáo dục bắt buộc chín năm, dù phụ huynh không muốn cho nó đi học, nó vẫn phải học hết chín năm.

 

Nguyễn Thù cũng cảm ơn chế độ này của đất nước, bởi vì về sau, thế giới của nó chỉ còn lại việc học và sách vở.

 

Không biết từ lúc nào, nó để mái tóc mái dài che khuất đôi mắt, bất kể ở đâu cũng cúi đầu, lặng lẽ ngồi trong góc, trở thành học sinh ít tồn tại nhất, và trong mắt bạn bè cùng giáo viên, là một học sinh kỳ lạ.

 

Rõ ràng ở cùng một phòng học với nhiều người như vậy, nó lại luôn giống như đang ở trong thế giới của riêng mình, một thế giới hoàn toàn cách biệt với tất cả mọi người.

 

Nó gần như đã quên mất cảm giác cô đơn đến mức chỉ còn lại một mình của kiếp trước, từ khi nào mà triệu chứng này bắt đầu giảm bớt nhỉ?

 

Hình như là từ khi Nguyễn Thù của thế giới đó chết đi, mở mắt ra bước vào thế giới mới này.

 

Linh hồn vẫn là của nó, ký ức vẫn là của nó, nhưng nó hình như không còn cô đơn nữa.

 

Dù “mẹ” vẫn không thích nó, nhưng nó đã có mèo.

 

Từ khi sinh ra ở thế giới này, trong lòng nó dường như có một con mèo Ragdoll nhỏ mềm mại, bé xíu ở bên cạnh.

 

“Mẹ” phần lớn thời gian đều không quan tâm đến nó, chỉ khi ở một mình, Nguyễn Thù mới để đuôi và tai ra, ôm đuôi, sờ tai, dù chỉ có một mình cũng không cô đơn nữa.

 

Về sau, trong lòng nó không chỉ có mèo, mà còn có bố quan tâm đến nó, anh trai ngoài miệng chê nó phiền phức nhưng lại sẵn lòng ôm nó, mua đồ ăn vặt cho nó, anh Thanh Nhiên, quản gia, Tiểu Mễ…

 

Nó thật sự rất trân trọng những người này.

 

Nhưng nó quên mất rằng, từ khi đến thế giới này, hoặc là nó chỉ có một mình, hoặc là tiếp xúc với người ngoài khi có bố và các anh trai mà nó dựa dẫm ở bên cạnh.

 

Hình như, hình như chỉ có một lần ngoại lệ, trong nhà kính của bệnh viện, người thanh niên có đôi mắt vàng rực rỡ đó.

 

Nhưng lúc đó nó chỉ đối mặt với một người, còn bây giờ là nhiều người như vậy, còn có cả việc đi học.

 

Nhìn thấy lớp học trong khoảnh khắc đó, những ký ức bị giấu kín trong sâu thẳm bỗng nhiên ùa về, nó dường như lại cảm nhận được cảm giác cô đơn tột cùng của kiếp trước.

 

“Thù Thù, Thù Thù…”

 

Giọng bố vang lên bên tai, Nguyễn Thù từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút mơ hồ nhìn người bố đang ngồi xổm trước mặt, ánh mắt đầy lo lắng.

 

Nước mắt không kìm được mà rơi xuống, rơi trên cánh tay Nguyễn Tiêu, anh lập tức như bị bỏng.

 

“Con xin lỗi bố, con có ngốc lắm không? Con nhát lắm, chuyện gì cũng làm không tốt.”

 

Cô bé trắng trẻo, nhỏ nhắn, mềm mại như cục bột nếp đứng trước mặt bố, mũi và mắt đều đỏ hoe, nước mắt long lanh lăn dài theo hàng mi run rẩy.

 

Nó cười với đôi mắt đỏ hoe, giọng nói nhỏ nhẹ nói lời xin lỗi, nghẹn ngào nói mình ngốc, chuyện gì cũng làm không tốt.

 

Rõ ràng không muốn để bố lo lắng, rõ ràng đã hạ quyết tâm phải vui vẻ, nhưng nó thật sự rất ngốc.

 

“Xin lỗi bố, đều tại Thù Thù không tốt, bố đừng giận, đừng bỏ rơi Thù Thù có được không?”

 

Nguyễn Thù cố gắng lau nước mắt để cười, nhưng, nhưng sao lau mãi không hết vậy.

 

Thân hình nhỏ bé của nó bỗng nhiên rơi vào một vòng tay ấm áp mang theo hương lạnh.

 

Nguyễn Tiêu ôm nó rất chặt, nhưng lại vô cùng dịu dàng.

 

“Sẽ không giận, Thù Thù ngoan.”

 

Anh nói câu này rất nghiêm túc, và dịu dàng chưa từng có. Nếu người quen biết anh ở đây nhìn thấy, e rằng sẽ phải thốt lên rằng băng sơn đã tan chảy rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi