Chương 20: Bảo vệ
Tiêu Lạc nuốt nước bọt.
Lần trước ở cửa phòng khám gặp Đoàn Yến, đầu óc anh ta toàn là gương mặt của Dung Ký Kiều, chẳng thèm nhìn kỹ người đàn ông này ra sao.
Giờ nhìn kỹ, mặt Đoàn Yến tuy đen vì nắng, nhưng nét ngũ quan vẫn bày ra đó.
Nhất là cái khí chất lạnh lùng xa cách ấy, y hệt Đoàn Trì đúc ra từ một khuôn.
Anh ta không động thanh sắc thu hồi tầm mắt, giả vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục đi tới.
Chu Hiểu Nguyệt thấy anh ta, lập tức cất điện thoại đón lên.
“Sao giờ anh mới tới, em đợi cả buổi rồi.”
Tiêu Lạc qua loa đáp một tiếng “kẹt xe”, nhưng khóe mắt vẫn dán chặt về phía đó.
Dung Ký Kiều bước tới bên Đoàn Yến, nói gì đó.
Đoàn Yến ngước lên nhìn cô, từ dưới ghế xe lấy ra một cái mũ bảo hiểm đưa qua.
Hai người nói vài câu đơn giản, Dung Ký Kiều ngồi lên ghế sau, Đoàn Yến nổ máy, rẽ vào dòng xe buổi chiều tà.
Tiêu Lạc nhìn theo hướng chiếc xe điện biến mất, đầu óc xoay chuyển nhanh.
Nếu Đoàn Yến thật là người nhà họ Đoàn, thì mấy ý đồ trước đây của anh ta với Dung Ký Kiều phải thu lại thôi.
Đắc tội người nhà họ Đoàn, anh ta chưa có gan đó.
Nhưng nếu không phải?
Vậy thì càng tốt.
Anh ta có thể yên tâm theo đuổi Dung Ký Kiều.
Tiêu Lạc quyết định trước hết lén quan sát, tìm cơ hội đến công ty quản lý bất động sản nơi Đoàn Yến làm việc “tình cờ gặp gỡ”, thử dò xét lai lịch của người này.
Chu Hiểu Nguyệt thấy anh ta ngẩn người, bất mãn đẩy anh ta một cái.
“Anh nhìn gì thế?”
Tiêu Lạc hoàn hồn, kéo ra một nụ cười.
“Không có gì, đi thôi.”
Anh ta kéo cửa xe cho Chu Hiểu Nguyệt lên.
Chu Hiểu Nguyệt ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn thì liếc thấy Tiêu Lạc vẫn còn nhìn vào gương chiếu hậu.
Cô ta theo tầm mắt nhìn qua, chỉ thấy con đường trống vắng.
“Rốt cuộc anh nhìn gì vậy?”
Tiêu Lạc nổ máy, thản nhiên nói: “Anh vừa như thấy đồng nghiệp của em.”
Chu Hiểu Nguyệt sững ra.
“Ai?”
“Cái cô tên Dung Ký Kiều ấy.”
Chu Hiểu Nguyệt mặt xụ xuống, giọng chua loét.
“Nhìn cô ta làm gì, bạn trai cô ta đến đón thôi.”
Tiêu Lạc không đáp, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng.
“Bạn trai đồng nghiệp của em, thật sự là bảo vệ à?”
Chu Hiểu Nguyệt cười lạnh.
“Chứ sao, còn cưỡi cái xe điện rách nữa. Em nói cô ta cũng lạ, xinh thế mà theo cái thằng bảo vệ chịu khổ.”
Tiêu Lạc im lặng, ánh mắt lóe lên trong bóng tối.
Chu Hiểu Nguyệt lại nói: “Em nghe nói nhà họ thuê còn là ở ghép, một tháng mấy nghìn tệ. Em bảo có gì tốt chứ, em thì em chia tay lâu rồi.”
Khóe miệng Tiêu Lạc động đậy.
“Thế em nghĩ cô ta có chia không?”
Chu Hiểu Nguyệt sững ra, quay đầu nhìn anh ta.
“Anh hỏi cái này làm gì?”
Tiêu Lạc cười cười, giọng tùy tiện.
“Nói chuyện phiếm thôi, đồng nghiệp em đẹp thế mà theo bảo vệ thì cũng tiếc thật.”
Sắc mặt Chu Hiểu Nguyệt sụp hẳn.
Cô ta cắn môi, móng tay gần như bấu vào lòng bàn tay.
“Tiếc gì, cô ta thích theo bảo vệ là việc của cô ta, liên quan gì anh.”
Tiêu Lạc liếc cô ta một cái, không nói thêm.
……
Về đến nhà.
Đoàn Yến ăn tối với cô xong, lại đi làm tiếp.
So với trước, sự bận rộn của Đoàn Yến quả thực lại lên một tầm cao mới.
Dung Ký Kiều không hiểu sao tự nhiên Đoàn Yến lại liều mạng như vậy, khuyên thế nào cũng không nghe.
Tiền thuê nhà áp lực lắm sao?
Cô ngồi xếp bằng giữa giường, lôi ra số tiền mặt Đoàn Yến đưa hồi trước, lại mở ứng dụng ngân hàng.
Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên má, dừng ở trang số dư ngân hàng.
Tính cả tiền mặt năm nghìn.
Tổng cộng mười ba nghìn.
Đoàn Yến ngoài ký hợp đồng làm bảo vệ, tiền kiếm thêm từ ship đồ ăn và làm công trường cơ bản đều chuyển hết vào thẻ cô.
Cô lấy tay đỡ trán, trong đầu tính toán thu chi.
Theo cường độ làm việc trước đây của Đoàn Yến, mỗi tháng cố lắm cũng chỉ dư được vài nghìn.
Bây giờ chưa đầy hai tháng, anh ấy lại trả tiền nhà, mà đã để dành được mười ba nghìn rồi?
Dung Ký Kiều co ngón tay lại, tê rần.
Nói thật.
Cô hơi sợ vị thiếu gia này lỡ có mệt chết thì sao.
Đến lúc đó nhà họ Đoàn chẳng kéo cô đi chôn cùng à.
Thoát khỏi giao diện, kéo ra lịch sử cuộc gọi. Trước đây dù tan làm muộn thế nào, WeChat cũng có tin nhắn báo trước.
Mấy hôm nay đứt hết.
Nhấn nút gọi.
Tiếng tút kêu rất lâu mới bắt máy.
Tiếng máy trộn bê tông ầm ầm làm màng nhĩ tê dại, nền toàn tiếng công nhân la to ồm ồm.
Giọng Đoàn Yến khô khốc: “Sao thế?”
Dung Ký Kiều: “Anh đang ở đâu?”
Đoàn Yến ngắn gọn: “Công trường, có việc à?”
Định khuyên anh đừng liều mạng như vậy, lời đến đầu lưỡi lại đổi vị: “Không có gì, hỏi anh mấy giờ về.”
Đầu kia ngừng hai giây: “Không biết chừng, sẽ rất muộn, em ngủ trước đi.”
Dung Ký Kiều nhanh nhảu đáp: “Anh chú ý an toàn.”
“Ừ.” Điện thoại cúp gọn.
Dung Ký Kiều nắm chặt máy nóng hổi, nghiêng đầu nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
Không khuyên được thì thôi.
Đoàn Yến khỏe thế này, dù sao cũng chỉ còn hơn bốn tháng nữa là anh ấy về nhà họ Đoàn rồi.
Chắc không sao đâu.
Dung Ký Kiều lê dép vào bếp.
Định làm cho anh ấy một bữa khuya.
Vo gạo nấu cháo, thái hai quả dưa chuột trộn dấm, lại xào một đĩa thịt.
Bát sứ bày lên bàn, kéo màng bọc thực phẩm bọc kín.
Đồng hồ treo tường chỉ mười giờ.
Ngoài cửa không động tĩnh gì.
Dung Ký Kiều thu mình trên sofa lướt video ngắn.
Ổ khóa kêu cạch một tiếng.
Đoàn Yến đẩy cửa mang theo gió đêm mát lạnh.
Bộ đồ công nhân xanh đậm lem đầy vôi trắng, ống quần dính bùn vàng, cằm lấm tấm mấy vệt đen, cả người toát ra vẻ mệt mỏi rã rời.
Thấy phòng khách sáng đèn, trên sofa còn có người, anh cởi giày khựng lại: “Em chưa ngủ à?”
Dung Ký Kiều đứng bật dậy: “Em hâm đồ cho anh.”
Đoàn Yến kéo khóa áo khoác: “Anh không đói, đừng phiền.”
Dung Ký Kiều đã chui vào bếp bưng nồi đất ra: “Sao lại không đói được, tối anh mới gắp vài miếng đã vội vã đi rồi, hay là từ mai anh đừng đón em nữa, em tự đi tàu điện về cũng được.”
Đoàn Yến mặt lạnh, giọng mỉa mai: “Không sao, đến một chuyện cũng chẳng mất thời giờ, lỡ em bị thằng đàn ông hoang nào dụ mất thì anh biết tìm ai mà khóc.”
Dung Ký Kiều: “…”
Đoàn Yến nói Tiêu Lạc?
Dung Ký Kiều cóc có ý với Tiêu Lạc.
Đoàn Yến này tự nhiên ghen dữ vậy.
Dung Ký Kiều lẩm bẩm trong bụng đi hâm đồ cho anh.
Trên sofa vắt một cái áo, cổ tay áo bị thép xé toạc một đường.
Mấy hôm trước Dung Ký Kiều xung phong lấy kim chỉ vá lại. Lúc đó thề thốt bảo đảm hoàn hảo không tì vết.
Đoàn Yến nhấc cái áo khoác lên.
Ngón tay miết qua cục chỉ rối đen trắng ở cổ tay áo.
Chỉ đen viền, chỉ trắng nền, giữa chợt điểm hai cục đen lõm, đường chỉ xiêu vẹo, cứng nhắc vặn thành đường nét khuôn mặt cực kỳ méo mó.
Đoàn Yến ngắm nghía hồi lâu, vẻ mặt cực kỳ thành khẩn: “Con chó này vá khéo thật.”
Dung Ký Kiều bưng đĩa bước ra, bất lực phản bác: “Đó là gấu trúc.”
Đoàn Yến nhướng mày, xem xét lại cục chỉ biến dạng không còn hình thù.
“Khéo thật.” Đoàn Yến vắt áo khoác lại sofa, “Tay nghề này của em mà để ở châu Âu thời Trung Cổ, tuyệt đối là nhân vật ngọn lửa cao nhờ mọi người cùng góp củi.”
Dung Ký Kiều bưng đĩa tay khựng giữa không trung: “Hả?”
Hoàn toàn không hiểu.
Cô đặt đĩa xuống, với tay lấy cái áo khoác trên sofa.
Hai cái mắt đen vá quá to, khung ngoài chỉ trắng lại teo lại, thêm góc cạnh xiêu vẹo, nào có chút dáng quốc bảo, rõ ràng là búp bê yểm bùn đầy oán khí, kim châm tua tủa.
Châu Âu thời Trung Cổ.
Ngọn lửa cao nhờ mọi người cùng góp củi.
Đốt phù thủy.
“…”
Trán Dung Ký Kiều nảy lên.
Xấu thì xấu.
Còn vòng vo chọc người.
Đậu xanh đậu xanh.
Sao không copy cái kỹ năng chọc người của Đoàn Yến cho cô.
Bị cắt ngang thế này, chuyện định nói quên sạch.
“Mau rửa tay ăn cơm. Ăn xong ngậm miệng đi ngủ.” Dung Ký Kiều đập đũa lên miệng bát, tức lồng lộn quay vào phòng.
Đoàn Yến đứng yên tại chỗ, nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng lại, vẻ mệt mỏi trong mắt tan đi hơn nửa, khóe miệng kéo lên một đường cong nhẹ.
……
Sáng hôm sau, Dung Ký Kiều đang cúi xuống thay thuốc cho một bà cụ ngoài tám mươi. Vết loét do nằm lâu trên bắp chân bà cụ to bằng bàn tay, cô cầm tăm bông vừa nhúng i-ốt định đưa lên vết thương thì điện thoại rung lên.
Dung Ký Kiều giật mình, tay nặng hơn một chút, bà cụ đau rít lên một tiếng “xì”.
Dung Ký Kiều vội xin lỗi: “Cô xin lỗi, bác ráng chịu, xong ngay đây.”
Điện thoại lại rung.
Lần này không phải một cái ngắn, mà rung liên hồi, như muốn xé toạc lớp vải trong túi cô.
Dung Ký Kiều làm xong, bưng khay ra khỏi phòng bệnh, để đồ đạc xong, mới tháo găng tay móc điện thoại ra.
Số lạ, đầu số Bắc Kinh.
Cô mở phím nghe, đưa lên tai: “A lô?”
Đầu kia không có tiếng.
Không phải cúp, là có người đang nghe.
Dung Ký Kiều thắt cổ họng: “Anh là ai?”
