Chương 37: Bộ Tây Trang
Lúc nãy tiện tay nhét vào túi, quên mất không vứt.
Dung Ký Kiều làm như không có chuyện gì, thọc tay vào túi, ấn cái thẻ xuống sâu hơn.
“Vậy em đi nấu cơm đây.”
Cô xoay người chui vào bếp, kéo cửa trượt lại.
Đoàn Yến đứng ở phòng khách, nhìn bóng người mờ mờ sau lớp kính mờ.
Anh không truy hỏi.
…
Viện trưởng Lâm cho Dung Ký Kiều nghỉ ba tháng, đi học ở bệnh viện đa khoa hạng ba.
Trong lòng cô tính toán rất kỹ.
Chịu đựng ba tháng này, lấy được chứng chỉ đào tạo của bệnh viện đa khoa hạng ba thành phố, đến lúc đó cho dù thân phận Đoàn Yến bại lộ, hai người đường ai nấy đi, cô cuốn gói về quê, dựa vào tờ giấy này cũng có thể dễ dàng vào một khoa béo bở nào đó, sống qua ngày.
Mới đến ba ngày đầu, ngày nào cô cũng mệt đến nỗi gót chân phồng rộp.
Quy trình rườm rà, các hệ thống thông tin hóa khác xa phòng khám nhỏ.
Y tá hướng dẫn bận chân không chạm đất, chẳng có thời gian để ý đến cô.
Dung Ký Kiều cắn răng tự mày mò.
Chịu đến ngày thứ tư, quen hệ thống, thông quy trình, cô bắt đầu xử lý dễ dàng.
Mười giờ sáng, trước bàn hướng dẫn mấy y tá già tụ tập, nháy mắt ra hiệu cho nhau, chẳng ai chịu đứng ra.
Dung Ký Kiều vừa phân loại xong đống phiếu xét nghiệm, đi qua rót nước.
Chị Lưu, y tá hướng dẫn, kéo tay cô lại, nhét một cuốn bệnh án VIP hạng sang vào lòng cô.
“Tiểu Dung, cô mới đến nên rèn luyện nhiều, vị khách quý ở phòng khám số 1, cô dẫn đi.” Chị Lưu nói nhanh như gió, nói xong liền cúi đầu giả vờ kiểm tra dữ liệu máy tính.
Dung Ký Kiều tay cầm cốc giấy, nhìn theo hướng mọi người né tránh.
Ở khu chờ, trên ghế sofa da thật có một ông già bảy tám mươi tuổi ngồi.
Mặc một bộ trung sơn màu xám đen cắt may cực kỳ vừa vặn, tay chống gậy tử đàn.
Lưng thẳng tắp.
Phía sau còn có hai người đàn ông trẻ mặc tây trang giày da.
Ông già này toàn thân viết bốn chữ: không giàu cũng quý.
Loại người này khó hầu hạ nhất.
Tính khí lớn, quy tắc nhiều, hơi không vừa lòng là thưởng tháng bay sạch.
Dung Ký Kiều không muốn đi lắm: “Chị Lưu, giàu thế còn mướn vệ sĩ, sao không lập một đội y tế riêng, còn chạy vào bệnh viện làm gì?”
Chị Lưu nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn một con chó đất.
“Ngày đầu tiên nhập chức cô mơ à? Hay đọc tiểu thuyết nhiều quá? Mấy tay cao thủ trong nước đều ở bệnh viện đa khoa hạng ba và bệnh viện công, đội y tế riêng nhiều nhất cũng chữa được bệnh trĩ, bệnh nặng thì vẫn phải đến chỗ tụi mình.”
“Khoa đặc biệt của tụi mình tiền thân là đội y tế riêng của ông ta, sau này không hiểu sao lại sáp nhập với bệnh viện đa khoa hạng ba, chắc là do làm quá lộ bị cấp trên yêu cầu.”
Dung Ký Kiều: “…”
Được.
Là cô đường đột rồi.
Cô nặn ra nụ cười giả tạo chuẩn nghề, bước tới.
“Chào ông, là tái khám định kỳ đúng không ạ, mời đi lối này.” Giọng Dung Ký Kiều vừa đủ âm lượng.
Ông già ngước mắt nhìn cô. Ánh mắt cực kỳ soi mói, đánh giá từ trên xuống dưới.
“Y tá mới?” Ông già lên tiếng, giọng trầm và chậm, mang vẻ ra lệnh quen thuộc của kẻ bề trên.
“Hôm nay là ngày thứ tư ạ.” Dung Ký Kiều không giấu.
Ông già hừ lạnh một tiếng, gậy chống xuống đất phát ra tiếng động nặng nề.
“Bây giờ chủ nhiệm Lý cũng qua loa với tôi, kiếm cái thứ lính mới đến lừa gạt.”
Tên tùy tùng phía sau lập tức muốn xông lên.
Dung Ký Kiều nặn ra nụ cười, đưa tay hướng dẫn.
“Xin lỗi ông, đồng nghiệp của tôi bận việc đột xuất. Ông yên tâm, quy trình tôi đều quen cả, ông khám sớm xong sớm về nghỉ ngơi.”
Ông già khựng lại, nhìn cô hai giây.
Không làm khó nữa, chống gậy đứng dậy.
Suốt dọc đường, Dung Ký Kiều đi trước nửa bước dẫn đường.
Cô cầm phiếu đi thẳng lối đặc biệt, quy trình xử lý dứt khoát gọn gàng.
Trước khi siêu âm cần nhịn tiểu. Ông già ngồi trong phòng bệnh VIP riêng, mày nhíu chặt.
Dung Ký Kiều lấy một cốc giấy, rót nước ấm đưa qua.
“Nhiệt độ em đã chỉnh rồi, không nóng đâu ạ.” Giọng cô đều đều.
Ông già không nhận, nhìn chằm chằm vào mép cốc.
“Tôi không uống nước ở máy lọc của các cô.”
Tên tùy tùng vội lấy từ trong túi ra một cái bình giữ nhiệt.
Dung Ký Kiều cũng không ngại, đặt cốc nước lại chỗ cũ.
Ông già uống nước của mình, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Con nhỏ này, bình thường ở nhà cũng hầu hạ người ta như vậy à?”
Dung Ký Kiều chớp mắt.
“Làm công ăn lương thôi ạ.” Cô đáp, “Nhưng ở nhà em là con một, chưa từng động tay vào việc bếp núc.”
Ông già nghe xong không giận, ngược lại trong cổ họng phát ra một tiếng cười trầm.
“Nói chuyện cũng hơi chua.”
Một đợt tái khám làm xong, mất hơn hai tiếng.
Dung Ký Kiều sắp xếp tất cả các báo cáo, bỏ vào túi hồ sơ, đưa cho tên tùy tùng bên cạnh.
“Chủ nhiệm Lý xem rồi, các chỉ số đều ổn định, không cần điều chỉnh liều thuốc. Uống thuốc đúng giờ là được.”
Ông già chỉnh lại cổ tay áo.
“Tên gì.”
Dung Ký Kiều chỉ vào bảng tên trước ngực.
“Dung Ký Kiều ạ.”
Ông già nhìn ba chữ đó một lúc.
“Được, tháng sau tôi đến tái khám, vẫn tìm cô dẫn.”
Dung Ký Kiều kéo khóe miệng, nở nụ cười tươi rói.
“Đó là vinh hạnh của em. Ông đi chậm nhé.”
Nhìn ông già dưới sự tháp tùng của đám tùy tùng bước ra cổng, lên một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen mang biển số đặc biệt.
Vệ sĩ ra mở cửa, khẽ gọi một tiếng.
“Chủ tịch Đoàn.”
Xa quá, Dung Ký Kiều không nghe thấy.
Chị Lưu và mấy y tá khác từ xa vội xúm lại.
“Tiểu Dung, giỏi đấy! Vị đại phật này bình thường đến y tá trưởng cũng mắng, hôm nay lại không nổi cáu với cô?” Giọng chị Lưu đầy kinh ngạc.
Dung Ký Kiều xoa bóp bắp chân đau nhức.
“Chắc hôm nay ông ấy vui.”
Cô xoay người đi về bàn hướng dẫn, chẳng để chuyện đó trong lòng.
Ông già có tiền có thế thì sao.
Cô đến đây chỉ để kiếm hồ sơ, đợi đến ngày là đi.
Đám quan quyền quý tộc ở kinh thành này, sau này chẳng dính dáng gì đến cô.
Tan ca, trên đường về Dung Ký Kiều ghé chợ chọn mua mấy con tôm sú béo nhất và sườn non tươi.
Vừa đẩy cửa nhà.
Dung Ký Kiều phát hiện trên tủ giày đã có giày của Đoàn Yến.
Hôm nay sao về sớm thế?
Cô xách đồ vào phòng khách, từ bếp vọng ra tiếng nước chảy.
Đoàn Yến mặc một chiếc áo thun xám rộng, đang quay lưng về phía cô bận rộn trước bồn rửa rau.
Nghe tiếng động, anh quay đầu nhìn.
Ánh mắt rơi vào mấy túi lớn hải sản và thịt trên tay cô.
“Hôm nay mua nhiều thế.” Đoàn Yến tắt vòi nước, lau tay đi tới, tiện tay đỡ lấy mấy túi ni lông trong tay cô.
“Tuần đầu tiên đi học kết thúc suôn sẻ, đương nhiên phải thêm món chứ.” Dung Ký Kiều xỏ dép lê, vươn vai một cái, “Anh đi nghỉ đi, hôm nay em nấu.”
Đoàn Yến không đưa túi cho cô, xoay người đặt lên bệ bếp.
“Anh làm cho.” Anh quay đầu nhìn cô, giọng bình thản, “Em ngồi chờ ăn là được.”
Dung Ký Kiều vội xáp tới, giành lấy con dao trên thớt.
“Không được. Anh đi làm mệt thế, lâu lâu mới về sớm, bữa này nhất định phải để em nấu.”
Đùa à. Cô đã quyết tâm làm một người vợ hiền nội trợ hoàn hảo, cơ hội thể hiện này nhất định không thể bỏ qua.
Đoàn Yến nhìn bộ dạng cô hăm hở thể hiện, không giành nữa.
Anh dựa vào mặt bàn bên cạnh, ánh mắt rơi trên những ngón tay cô đang cắt rau.
Trong bếp chỉ còn tiếng dao rơi trên thớt lộp bộp.
“Hôm nay đi học có quen không?” Đoàn Yến hỏi.
Dung Ký Kiều vừa thái sợi gừng vừa đáp: “Tốt ạ. Hôm nay còn tiếp đón một ông già giàu có tính khí cổ quái, người khác không dám lên, em ra tay là xử gọn, ông ấy còn nói tháng sau tái khám sẽ tìm em.”
Dù sao cũng có thể là tháng sau tiếp tục tìm cô gây chuyện.
Dung Ký Kiều nghĩ thầm.
Đoàn Yến cúi đầu, khóe miệng có một đường cong rất nhẹ.
“Xem ra em rất biết cách lấy lòng người lớn tuổi.”
Dung Ký Kiều gạt sợi gừng đã thái xong vào bát.
“Đương nhiên, em là chuyên gia mà.”
Cô quay đầu nhìn anh, mày cong mắt cong.
“Hôm nay ở bộ phận dự án thế nào? Không bị ai bắt nạt chứ?”
Đoàn Yến thu hồi ánh mắt.
“Không.”
“Vậy thì tốt.” Dung Ký Kiều bắc chảo đổ dầu, “Khi nào lĩnh lương, anh đừng chuyển tiền cho em nữa. Bây giờ anh đi làm ở công ty lớn, phải mua vài bộ tây trang tử tế để ra dáng.”
Đoàn Yến nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô.
“Em thích anh mặc tây trang?”
Tay cầm muôi của Dung Ký Kiều khựng lại.
Trong đầu không kiểm soát nổi hiện ra cảnh kiếp trước Đoàn Yến sau khi khôi phục thân phận, mặc tây trang lạnh lùng nhìn cô.
