Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh: Tôi Lừa Thái Tử Gia Thêm Lần Nữa Rồi Ôm Tiền Bỏ Trốn - Dung Ký Kiều > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65: Của em

 

Dung Ký Kiều đi theo sau chị ấy, tai vểnh lên nghe.

 

Chị Lưu nói, đó là chuyện hơn chục năm trước rồi.

 

Cha mẹ Hứa Niệm làm ăn rất lớn trong ngành, sau đó đụng chạm đến lợi ích của một số người, có kẻ đã động tay vào chiếc trực thăng riêng của họ.

 

Vụ tai nạn đó không một ai sống sót, cha, mẹ của Hứa Niệm, cùng cả gia đình chú của cô ấy đi cùng, tất cả đều ở trong đó.

 

Hai đứa trẻ lúc đó ở nhà, một là Hứa Niệm, một là con gái duy nhất của nhà chú.

 

Lúc ấy còn nhỏ, chỉ sau một đêm đã thành trẻ mồ côi.

 

Chị Lưu ngừng một chút, kẹp bảng phân ca vào cặp, giọng nói mang theo một chút thở dài khó tả.

 

"Họ hàng xa lúc đó bỗng nhiên nhảy ra, nhòm ngó khối tài sản thừa kế, cũng thuê người gây ra một vụ tai nạn xe hơi."

 

"Lần tai nạn đó, con gái của nhà chú đã che chở cho cô ấy, không qua khỏi."

 

"Sau đó Hứa Niệm được một gia đình có quan hệ tốt với người nhà nhận nuôi."

 

Dung Ký Kiều nghe mà ngẩn người.

 

Cô vốn nghĩ mình đã đủ xui rồi, mấy người giàu có thì có gì khó khăn chứ.

 

Giờ nhìn lại, suy nghĩ này của mình cũng quá tuyệt đối rồi, làm gì có chuyện "số tốt số xấu" gì đâu.

 

Khổ sở thì, giàu hay nghèo cũng thế, chỉ là mỗi người có một nỗi khổ riêng thôi.

 

Chỉ là nghe chị Lưu kể chuyện này, Dung Ký Kiều bỗng nhiên nghĩ đến cô tiểu thư thiện lương kia mà cô đã thế chỗ.

 

Cũng khổ lắm.

 

Đáng lẽ ra có thể cùng vị thái tử gia kia hòa thuận vui vẻ.

 

Mỗi lần Dung Ký Kiều nghĩ đến cô ấy, lòng đều cảm thấy hổ thẹn.

 

... Đến lúc đó, cô lấy tiền chia tay xong, sẽ lập tức chuồn ngay, tuyệt đối không vương vấn.

 

Sau này nếu có dư tiền, cô cũng đi làm việc tốt vậy.

 

Dù sao thì chuyện làm nhiều việc xấu sẽ gặp báo ứng, Dung Ký Kiều đã từng chết một lần, hiểu rõ không thể hiểu rõ hơn.

 

Hôm nay cũng không quá bận.

 

Cô theo chị Lưu làm vài lượt hướng dẫn, lề mề kéo đến gần tan ca.

 

Cô vốn định tối nay kéo Đoàn Yến ra ngoài ăn một bữa ngon, lấy chuyện của Hứa Niệm làm câu chuyện để tán gẫu.

 

Đến giờ giao ca, đồng nghiệp ca sau cũng đến làm việc.

 

Cô vừa ấn khóa tủ đồ xuống, y tá ca sau đã chạy một mạch xông vào phòng thay đồ.

 

"Còn lề mề ở đây làm gì!" Đồng nghiệp rất phấn khích, túm lấy cánh tay Dung Ký Kiều kéo ra ngoài, "Nhanh lên nhanh lên, bạn trai cậu đã đợi ở ngoài kìa!"

 

Dung Ký Kiều mờ mịt giữ vững thăng bằng.

 

"Làm gì thế, chưa bàn giao xong mà."

 

"Thế thì nhanh lên nhanh lên!"

 

Dung Ký Kiều bị cái nhiệt tình này của cô ấy làm cho không hiểu gì, theo bản năng hỏi: "Cậu kích động thế làm gì?"

 

Giọng đồng nghiệp có ba phần hùa theo, bảy phần thật lòng ghen tị.

 

"Cậu tự ra xem thì biết!"

 

Dung Ký Kiều thấy kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

 

Đoàn Yến đến đón cô đâu phải lần đầu, chẳng lẽ hôm nay đi xe điện mặc khác người, mà khiến người ta phản ứng như thế?

 

Cô giao ca xong với đồng nghiệp, thay đồng phục y tá ra, xách túi, đi về phía lối ra cho nhân viên.

 

Bên ngoài là bãi đỗ xe, nắng chiều buông xiên, nhuộm cả một khoảng đất thành màu cam ấm.

 

Chân Dung Ký Kiều vừa bước ra, mắt đảo qua một cái —

 

Cô suýt loạng choạng ngã nhào về phía trước.

 

May mà phản ứng còn nhanh, cô vội vịn vào khung cửa bên cạnh, mới không biến thành một màn thảm kịch mặt úp đất.

 

Trong góc bãi đỗ xe, đỗ một chiếc Porsche.

 

Lớp sơn màu xám đậm, nặng trĩu ánh sáng dưới hoàng hôn, đường nét mượt mà, thân xe thấp.

 

Bao nhiêu người đi ngang không nhịn được phải ngoái nhìn.

 

Đoàn Yến đang dựa vào cạnh cửa ghế lái.

 

Anh cầm chìa khóa xe trong tay, ngón cái thản nhiên vuốt ve móc chìa, thân hình cao ráo dựa vào cửa xe.

 

Dung Ký Kiều đứng tại chỗ, mấy giây không nhúc nhích.

 

Đoàn Yến để ý thấy cô đứng khựng ở cửa không động đậy, liền ngước mắt lên, thu chìa khóa vào lòng bàn tay.

 

"Đứng đấy làm gì, đi thôi."

 

Dung Ký Kiều hít một hơi thật sâu, bước chân đi tới, đến bên xe, không nhịn được liếc thêm hai lần chiếc xe này.

 

"Xe của ai thế?"

 

"Của em."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn