Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh: Tôi Lừa Thái Tử Gia Thêm Lần Nữa Rồi Ôm Tiền Bỏ Trốn - Dung Ký Kiều > Chương 71

Chương 71

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 71: Vị Kỷ

 

Dung Ký Kiều co chân lên, vòng tay ôm lấy đầu gối, trong đầu không kiểm soát được mà ùa về ký ức kiếp trước.

 

Hồi đó, cô suốt ngày ăn không ngồi rồi.

 

ỷ vào Đoàn Yến, tiêu xài hoang phí số tiền anh đổ mồ hôi sôi nước mắt kiếm được.

 

Để câu mấy tay giàu có, cô đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư.

 

Ngày nào cũng ăn diện lộng lẫy, đi giày cao gót chót vót, mặc váy bó sát, xịt nước hoa rẻ tiền nhưng nồng nặc, mặt dày chen chân vào rìa các câu lạc bộ cao cấp.

 

Mấy tay giàu có chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái, ngược lại còn khiến cô trông thảm hại, thành trò cười cho thiên hạ.

 

Kiếp này sau khi trọng sinh, cô hầu như chẳng làm gì quá đáng.

 

Suốt ngày không mặc đồ ở nhà rộng thùng thình, thì cũng là bộ đồng phục y tá trắng toát cứng nhắc, mặt mộc đi về hai điểm một đường.

 

Buồn cười ở chỗ, Kế Xuyên lại cứ vô cớ bám lấy cô.

 

Là cái tầng lớp mà kiếp trước cô có lạy ông lạy bà cũng không với tới.

 

Kiếp trước, khi Đoàn Yến được nhà họ Đoàn giàu nứt đố đổ vách tìm về, lúc đó cô mừng gần chết.

 

Cô hớn hở nghĩ rằng, cuối cùng thì khoản đầu tư bấy lâu nay của mình cũng thu về lợi nhuận khổng lồ.

 

Rốt cuộc cũng khổ tận cam lai, sắp được làm thiếu phu nhân hào môn rồi.

 

Kết quả, hiện thực giáng cho cô một cái tát đau điếng. Cô gái thực sự đã cứu Đoàn Yến, vốn dĩ là người trong giới thượng lưu đó.

 

Lời nói dối mạo danh như bong bóng xà phòng, bị chọc tan tành.

 

Đó là ngày sự thật bị vạch trần.

 

Trợ lý của Đoàn Thủ Chính mặt không cảm xúc đứng trước mặt cô, ném một tấm thẻ ngân hàng mỏng tanh như vứt rác lên bàn trà.

 

Giọng nói lạnh tanh không một gợn sóng: “Đây là tiền đền bù của chủ tịch Đoàn. Cầm tiền, cả đời này đừng bước vào Bắc Kinh nửa bước.”

 

Cô vẫn nhớ, trong đầu cô lúc ấy, toàn là âm thanh vỡ vụn của giấc mộng chim sẻ hóa phượng hoàng.

 

Không cam tâm.

 

Cô không cam tâm.

 

Cô như một mụ điên mất hết lý trí, hết lần này đến lần khác xông vào địa bàn nhà họ Đoàn.

 

Đã quen với cuộc sống đưa tay là có, được người ta dung túng vô độ, làm sao cô có thể cam tâm bị đánh về nguyên dạng?

 

Cô không chấp nhận được cảnh không có Đoàn Yến hầu hạ.

 

Trước đây khi Đoàn Yến còn ở bên cô, cô chưa từng tự giặt một cái tất nào.

 

Cô cũng không chấp nhận được cảnh cành cao mình muốn leo cứ ở ngay bên cạnh, mà mình lại không ngừng đẩy nó ra xa.

 

Cô như một con bạc đỏ mắt, vắt óc suy nghĩ để leo lại lên cành cao đã bay lên đó.

 

Sau khi Đoàn Yến khôi phục thân phận, tung tích được bảo vệ kín như bưng.

 

Cô mua chuộc một nhân viên vệ sinh thầu phụ ở hầm gửi xe của tập đoàn Đoàn Thị, rồi nấp ở miệng gió thông gió ẩm thấp lạnh lẽo suốt ba ngày ba đêm.

 

Khi chiếc Maybach màu đen mang biển số đẹp từ từ vào chỗ đỗ riêng, Dung Ký Kiều như phát điên lao ra.

 

“Đoàn Yến! Đoàn Yến, anh nghe em giải thích!”

 

Cô thậm chí còn chưa kịp đến gần Đoàn Yến, đã bị hai vệ sĩ lực lưỡng như tháp sắt không chút nương tình khóa chặt tay ra sau, ấn mạnh lên tường.

 

Đầu gối trầy da, mùi nước hoa rẻ tiền hòa lẫn với khói xả trong hầm xe, hăng đến mức buồn nôn.

 

Cửa sau xe Maybach mở ra.

 

Một đôi giày da sạch bong không một hạt bụi đặt xuống đất.

 

Dung Ký Kiều kiếp trước ngước khuôn mặt lem luốc lên, chìa kẻ mắt chảy cùng nước mắt, nhòe nhoẹt cả mặt.

 

Cô nhìn người đàn ông đã từng vô số lần vào bếp nấu nướng cho cô trong căn phòng trọ chật hẹp, dồn hết tiền tiết kiệm cho cô.

 

Anh mặc bộ comple màu tối cắt may hoàn hảo, đứng trên cao nhìn xuống cô.

 

Trên khuôn mặt vẫn tuấn mỹ sắc sảo ấy, không có tức giận, không có gào thét, chỉ có một lớp băng dày tựa ngàn vạn năm.

 

Xa lạ đến nỗi khiến cô lạnh thấu tâm can.

 

“Buông cô ta ra.” Giọng Đoàn Yến vang lên trong hầm xe trống trải, lạnh nhạt không chút gợn sóng.

 

Vệ sĩ buông tay, lùi sang một bên.

 

Dung Ký Kiều như vớ được cọng rơm cứu mạng, loạng choạng lao tới, muốn túm lấy gấu áo vest của anh.

 

“Đoàn Yến, anh nghe em nói, lúc đó em không cố ý lừa anh đâu! Em thực sự không thể rời xa anh, anh đừng bỏ em…”

 

“Không thể rời xa anh?”

 

Đoàn Yến cụp mắt xuống, trong con ngươi đen láy phản chiếu bộ dạng không màng thể diện này của cô.

 

Đột nhiên anh khẽ nhếch mép, đầy mỉa mai.

 

“Để mua chuộc nhân viên vệ sinh tra lịch trình của anh, em đã tốn tám nghìn tệ.” Giọng Đoàn Yến bình thản. “Dung Ký Kiều, trước đây anh làm ba công việc một ngày, bảo em bỏ ra mấy chục tệ đóng tiền nước điện, em còn kêu nghèo.”

 

“Bây giờ để gặp anh một lần, em lại chịu chi mạnh tay thế.”

 

Sắc mặt Dung Ký Kiều lập tức trắng bệch, ngay cả môi cũng run lên: “Em… em chỉ muốn gặp anh…”

 

Đoàn Yến vạch trần cô không chút nương tình: “Gặp anh, hay gặp người thừa kế nhà họ Đoàn?”

 

Dung Ký Kiều cố gắng dùng nước mắt để đánh thức sự thương xót ngày xưa của anh: “Em… em…”

 

Đoàn Yến nhìn cô, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt đang dần tắt.

 

Đột nhiên anh cúi xuống, những ngón tay dài lạnh lẽo không báo trước bóp lấy cằm cô.

 

Lực không nặng, nhưng ép cô phải ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh.

 

Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm đến đáng sợ, bên trong cuộn trào nỗi đau bị lừa dối, ngọn lửa giận bị kìm nén.

 

Đoàn Yến gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt cô, từng chữ từng chữ thốt ra, mỗi chữ như nghiền nát từ sâu trong cổ họng.

 

“Muốn gặp anh, không vấn đề, anh cho em một lựa chọn.”

 

“Em đến làm người hầu cho nhà họ Đoàn, anh sẽ không cho em bất kỳ ưu đãi kinh tế nào, em cũng không được phép để bất kỳ ai biết quan hệ trước đây của chúng ta, nhưng mỗi ngày em đều có thể gặp anh, em có đồng ý không?”

 

Dung Ký Kiều kiếp trước bị câu hỏi này đập cho đầu óc trống rỗng.

 

Cô nhìn vào đôi mắt hằn những tia máu nhỏ của Đoàn Yến.

 

Câu “Em đồng ý” lẽ ra phải thốt ra, lại vì nỗi sợ hãi tột cùng với nghèo khó trong tiềm thức, mà kẹt lại trong cổ họng một giây đáng hổ thẹn.

 

Điều kiện của Đoàn Yến, rõ ràng là muốn cô đi làm osin.

 

Chỉ một giây do dự, lại khiến Đoàn Yến hoàn toàn nhìn thấu sự thật đẫm máu.

 

Những ngón tay bóp cằm cô đột nhiên buông lỏng.

 

Đoàn Yến đứng thẳng dậy, mỉa mai lên tiếng.

 

“Em lừa anh cũng lừa không hết lòng.”

 

Giọng anh khản đặc đến mức gần như không nghe ra âm sắc vốn có.

 

“Dung Ký Kiều, em lừa anh là ân nhân cứu mạng, coi anh như cơm bữa dài hạn, ba năm rồi, em và anh chung chăn gối, có một giây nào em yêu con người anh không.”

 

Đoàn Yến nhìn cô, lớp ngụy trang lạnh lùng đó, cuối cùng cũng nứt ra một khe hở yếu ớt.

 

Dung Ký Kiều bị bộ dạng này của anh dọa sợ, cô hoảng loạn bước tới hai bước, nóng lòng muốn nắm lấy anh: “Em yêu mà! Đoàn Yến, em đương nhiên yêu anh!”

 

Đoàn Yến bật ra một tiếng cười cực khẽ, đầy chế giễu.

 

Không biết là cười sự giả tạo của cô, hay cười sự ngu ngốc của chính mình.

 

“Thế à? Anh không cảm nhận được.”

 

…

 

Dung Ký Kiều với tay lấy một cái gối ôm, ôm chặt vào lòng, cằm tì lên lớp vải.

 

Trọng sinh lâu vậy rồi, đây là lần đầu tiên cô nhớ lại quá khứ rõ ràng đến thế.

 

Những chuyện cũ vừa buồn cười vừa bi thảm này, mỗi lần nhớ lại, đều nhắc nhở cô một lần, kết cục cuối cùng của mình là gì.

 

Nỗi sợ chết, và nỗi hoảng sợ không muốn lặp lại vết xe đổ, khiến Dung Ký Kiều sau khi trọng sinh thay đổi rất nhiều, trông có vẻ không đến nỗi tệ như kiếp trước.

 

Ngay cả công việc cũng vậy, cô chủ động giành suất đào tạo nâng cao, cũng là vì biết có chứng chỉ này, sau này về quê sẽ nhẹ nhàng hơn.

 

Cô vốn là một kẻ vô dụng, chỉ là để tránh những cái hố đã giẫm phải kiếp trước, nên mới miễn cưỡng cố gắng.

 

Dung Ký Kiều luôn cảm thấy bản chất mình vẫn là ích kỷ giả dối.

 

Ánh mắt vốn đang lơ đãng của cô dần dần ngưng tụ lại, vô duyên vô cớ nghĩ đến một chuyện cực kỳ quái dị. Trước đây cô chưa từng nghĩ kỹ.

 

Bây giờ nhớ lại, càng nghĩ càng thấy không hợp lý.

 

Năm đó, Đoàn Yến đã là người thừa kế chính thống của tập đoàn Đoàn Thị.

 

Mỗi lần anh ra ngoài, bên cạnh nhất định có đội vệ sĩ được huấn luyện bài bản.

 

Tung tích cá nhân đối với bên ngoài càng được bảo mật nghiêm ngặt, người thường ngay cả một mảnh vạt áo của anh cũng không mó được.

 

Ngay cả Tiêu Lạc cũng nói, tầm cỡ như nhà họ Kế, nhà họ Đoàn, đến phóng viên săn ảnh và thám tử cũng không dám lại gần.

 

Thế thì vấn đề ở đây là, Dung Ký Kiều không biết rốt cuộc mình đã làm thế nào mà mỗi lần đều có thể nghe ngóng được chính xác chỗ của Đoàn Yến.

 

Thậm chí còn có thể trùng hợp đến mức chặn được ngay trước mặt anh?

 

…

 

Ổ khóa cửa chống trộm phát ra một tiếng động nặng nề, cánh cửa sắt bị đẩy ra từ bên ngoài.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn