Chương 73: Ơn tình
Theo cách nói của Đoàn Yến, thích là cho đi.
Nhưng kiếp trước, Dung Ký Kiều chưa bao giờ có ý thức đó.
Cô chỉ biết chê Đoàn Yến tăng ca về muộn, không có thời gian nấu cơm cho mình, cuối cùng mắng anh, trách anh không quan tâm gia đình.
Khiến Đoàn Yến ngay cả giờ ăn tối cũng phải chạy xe một tiếng về nhà nấu cơm tối cho cô.
Dù Đoàn Yến về muộn thế nào cũng phải dọn dẹp nhà cửa trước, bỏ quần áo vào máy giặt, sáng hôm sau dậy còn phải mang ra phơi.
Kiếp trước, từ khi theo Đoàn Yến, việc nhà Dung Ký Kiều làm chắc chỉ có mua ít hoa cắm, cắt mác quần áo mới, bóc hộp chuyển phát nhanh.
Cô chỉ biết tiêu tiền của anh, PUA anh kiếm chưa đủ.
Kể cả khi Đoàn Yến lúc đó làm ba công việc: bảo vệ, bốc vác công trường, giao hàng.
Cố gắng đến mức mỗi ngày chỉ ngủ năm tiếng.
Dung Ký Kiều vẫn mắng anh sao kiếm tiền chỉ đủ sống qua ngày.
Khác xa với cuộc sống giàu sang phú quý trong mơ của cô.
Phải rồi.
Cô chưa từng yêu Đoàn Yến.
Nhưng với trò bịp bợm tồi tệ như vậy, cô lừa được thiếu gia tận ba năm, đến khi chính chủ xuất hiện mới bị vạch trần, cũng coi như cô may mắn.
Giờ nghĩ lại, chính Dung Ký Kiều cũng thấy buồn cười.
Rốt cuộc Đoàn Yến thích cô ở điểm nào?
Là gương mặt này?
Hay là ơn tình mà Dung Ký Kiều bịa đặt ra?
Dung Ký Kiều cảm thấy vế sau nhiều hơn.
Dù sao sau khi Đoàn Yến trở về nhà họ Đoàn, những người từng giúp anh trong lúc khó khăn đều được nhờ.
Đủ thấy Đoàn Yến đúng là người rất nhớ ơn, biết trân trọng ân tình.
Dung Ký Kiều cũng không cảm nhận được Đoàn Yến có bao nhiêu ham muốn với mình.
Trông anh không giống người đàn ông chỉ nghĩ bằng nửa thân dưới.
Cô trọng sinh lâu vậy, Đoàn Yến chỉ động chân động tay với cô có một lần.
Thứ duy nhất có thể thu hút anh, anh lại chẳng để tâm.
Cô không thể hiện được sức hút duy nhất của mình trước mặt Đoàn Yến, muốn tìm sự công nhận ở chỗ khác, cũng chẳng sai.
Dung Ký Kiều nghĩ vẩn vơ đến đây.
Ánh mắt vô tình theo dòng suy nghĩ rơi xuống bụng dưới của Đoàn Yến.
Đoàn Yến, vốn cảm thấy Dung Ký Kiều gần đây có gì đó là lạ, cũng đang liếc nhìn cô.
Cho đến khi thấy ánh mắt của Dung Ký Kiều.
Đoàn Yến: "?"
Anh theo bản năng siết chặt cơ bụng.
Không biết cái đầu nhỏ của Dung Ký Kiều lại đang mơ màng chuyện gì nữa.
Nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
...
Ăn xong bữa khuya, que xiên và túi giấy dầu được Đoàn Yến dọn sạch, mùi khói lửa trong phòng dần tan biến.
Dung Ký Kiều lê dép vào phòng tắm.
Nước nóng xối thẳng từ trên xuống, bốc lên một màn hơi nước trắng xóa, làm bức tường gạch men cũng đọng đầy hơi ẩm.
Cô vừa tắm vừa nghĩ chuyện.
Chuyện Kế Xuyên, cô vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết.
Nếu Kế Xuyên rảnh rỗi đi tra thân thế của Đoàn Yến, chắc chắn sẽ nhanh hơn Tiêu Lạc nhiều.
Phút chốc là biết Đoàn Yến là ai.
Nếu bây giờ Đoàn Yến bị tìm về, liệu có nổi điên như kiếp trước không?
... Chắc sẽ dịu hơn một chút nhỉ.
Dù sao thời gian này cô cũng thể hiện đủ tốt rồi.
Chăm chỉ làm việc, còn biết nấu cơm rửa bát, cũng không mua mấy thứ linh tinh vô dụng, tiết kiệm chi tiêu.
Dù sao cũng đã đến nước này, ngày Đoàn Yến về nhà họ Đoàn chắc sẽ đến sớm, chi bằng cô chủ động bày tỏ thái độ trước?
Dung Ký Kiều càng nghĩ càng thấy đúng.
Mấy hôm nay phải tìm thời gian nói chuyện với Đoàn Yến, thú nhận việc trước đây mình ăn không ngồi rồi, và đưa thẻ lương của Đoàn Yến cùng số tiền cô để dành cho anh.
Để Đoàn Yến thấy được thái độ hối cải và cố gắng vươn lên của cô.
Cô vừa tắm vừa tính toán xem nên mở lời thế nào.
Tắm xong, cô với tay lấy bộ đồ ngủ treo trên giá, nhưng chạm vào khoảng không.
Lúc này mới nhớ ra mình quên mang vào.
Cô vặn nhỏ vòi nước lại, tiếng nước chảy lộp bộp.
Cô thoáng do dự, định quấn khăn tắm ra ngoài lấy cũng được.
Nhưng rồi lại nghĩ.
Dù sao Đoàn Yến cũng có ý gì với mình đâu.
Còn che che giấu giấu, ngại ngùng e thẹn, biết đâu Đoàn Yến lại cười thầm trong bụng.
Thế là Dung Ký Kiều hắng giọng, cao giọng gọi với ra ngoài cửa.
"Đoàn Yến, giúp em một tay."
Hai giây sau, mới nghe tiếng Đoàn Yến đáp lại.
"Nói đi."
"Em quên mang đồ ngủ, để trên giường, anh lấy giúp em."
Ngoài cửa không còn tiếng động, nhưng có thể nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, dừng lại trước cửa phòng tắm.
Đây là nhà vệ sinh khô ướt riêng biệt, ở giữa ngăn cách bằng kính mờ.
Dung Ký Kiều định đẩy tấm kính mờ ra, thò tay ra lấy.
Ai ngờ cánh cửa bên ngoài phòng tắm trực tiếp bị Đoàn Yến đẩy ra.
"Để ở đâ..."
Đoàn Yến chưa nói hết câu, đã đối diện với Dung Ký Kiều vừa bước ra khỏi khu vực tắm.
"..."
"..."
