Chương 75: Ngủ rồi
Dung Ký Kiều rất mơ hồ.
Bởi vì vừa mới đây thôi, cô còn kết luận rằng Đoàn Yến có vẻ không hứng thú với mình lắm.
Thế mà ngay sau đó, Đoàn Yến lại như con sư tử đực săn mồi đã lâu vẫn còn đói bụng.
Nóng lòng không chờ nổi.
Dung Ký Kiều đỏ mặt, giọng nhỏ như tiếng muỗi.
“Ở trong ngăn tủ đầu giường ấy, anh tìm thử đi.”
Đoàn Yến vén chăn lên, đứng dậy đi tìm.
Ngọn đèn ngủ màu vàng ấm áp ở đầu giường chỉ tỏa ra một vầng sáng yếu ớt, phác họa bóng lưng cao lớn thẳng tắp của anh vô cùng rõ nét.
Vì vừa nãy giỡn hớt một hồi, bộ đồ ngủ vốn được mặc chỉnh tề trên người anh giờ đã nhăn nhúm không chịu nổi.
Mấy cái cúc ở cổ áo không biết đã bị kéo đứt từ lúc nào.
Theo động tác anh quỳ một gối xuống mép giường, cúi người kéo ngăn kéo tủ đầu giường, một mảng da thịt trắng lạnh mà tràn đầy sức mạnh không chút che đậy lao vào tầm mắt Dung Ký Kiều.
“Không thấy.”
“Hay, hay là ngăn kéo tủ quần áo?”
“Anh tìm thử.”
…
Dung Ký Kiều nằm trong chăn, nửa khuôn mặt vùi trong lớp chăn mềm mại.
Không khí trong cả phòng ngủ dường như trở nên loãng hơn, mùi đàn ông trưởng thành hòa lẫn với hơi nóng còn sót lại từ nụ hôn môi lưỡi vừa rồi, lan tràn trong từng hơi thở.
Đoàn Yến đóng ngăn kéo tủ quần áo lại.
Sau đó Dung Ký Kiều nghe thấy tiếng xé toạc của vỏ hộp, trong lòng vẫn có một nỗi khó hiểu không kìm được.
Đoàn Yến trở lại.
Tiếp tục hôn cô.
Trong khoảnh khắc Dung Ký Kiều ngẩn người, trên môi đã có thêm cảm giác khác lạ.
Dung Ký Kiều nhắm mắt lại, hai tay luống cuống chỉ biết bám vào tấm lưng rộng lớn căng cứng của anh.
Dung Ký Kiều nghĩ ngợi lung tung.
Đến nỗi hoàn toàn không để ý rằng vẻ lạnh lùng cao ngạo ngày thường của Đoàn Yến giờ đã tan biến.
Ánh mắt anh nhìn cô, chẳng khác nào một con dã thú đã nấp lâu ngày, cuối cùng cũng ấp được con mồi dưới móng vuốt.
Nào có chút vẻ không hứng thú với cô nào.
Tiếng sột soạt nhẹ trong không gian tĩnh lặng bị phóng đại vô hạn.
Lớp bao bì nhựa mỏng manh bị tùy tiện ném lên tủ đầu giường.
Cái đuôi đó ngang ngược phô bày sự nóng lòng và khát cầu của chủ nhân, dán chặt lấy cô, in hằn một nhiệt độ khiến người ta kinh hãi.
Đoàn Yến men theo bên cổ cô đi xuống, kiên nhẫn dừng lại từng chút một.
Đôi môi mỏng ấm áp áp sát bên tai Dung Ký Kiều, giọng người đàn ông khàn khàn như thể được mài giũa kỹ lưỡng bằng giấy nhám thô, thấm đẫm từ tính quyến rũ.
“Vẫn là hộp đã mua lần trước à?”
Dung Ký Kiều: “…”
Cô mãi mới nhớ ra, lần trước Đoàn Yến nói mua nhầm size.
Dung Ký Kiều chỉ có thể nhỏ giọng nói: “Em tưởng anh sẽ đi mua.”
Cô quên mất chuyện này rồi.
Ngày nào cũng lắm chuyện phá phách thế này.
Đối phó hết người này đến người kia, ai cũng muốn cô chết như không.
Chuyện kiểu này Dung Ký Kiều thực sự chẳng nhớ nổi tí nào.
Đoàn Yến lúc này vẫn có thể kiềm chế mà xin lỗi: “Xin lỗi.”
Nhưng hành động anh làm, chẳng có ý xin lỗi chút nào.
Nhưng Đoàn Yến cứ lề mề mãi.
Cô là bãi biển, Đoàn Yến là thủy triều lên xuống.
Nước biển không ngừng vỗ lên bãi cát, vỗ qua những hạt cát đã ửng đỏ.
Nhưng biển đã làm ướt sũng cái đuôi mèo xù lông kia rồi.
Dung Ký Kiều nhắm chặt mắt, ngón chân co quắp vào trong ga trải giường.
Cảm giác lơ lửng giữa chừng này thực sự quá khó chịu.
Chẳng lẽ Đoàn Yến thực sự nghĩ rằng vừa nãy cô bật nhạc là đang ám chỉ điều gì với anh sao?
… Cứu mạng.
Cô thực sự không có ý đó.
Đừng nói là Đoàn Yến thực sự nghĩ cô đói quá, nên đang tận tâm tận lực chứ?
Dung Ký Kiều vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng.
“Có, có thể rồi.”
“Thật à?”
Dung Ký Kiều ôm lấy gò má nóng bừng.
Thấy chưa!
Quả nhiên anh ấy chỉ đang chiều theo cô thôi!
Dung Ký Kiều liều một phen nói: “Vừa nãy em thực sự chỉ vô tình chạm nhầm thôi, không phải đang ám chỉ gì anh đâu!”
Cô càng nói càng thấy mất mặt.
“Thực ra anh không cần miễn cưỡng bản thân để chiều theo em đâu.”
Đoàn Yến: “…”
Đoàn Yến: “?”
Bầu không khí đang đẹp bị Dung Ký Kiều làm cho im lặng.
Sau khi Đoàn Yến nhận ra câu nói của Dung Ký Kiều có ý gì.
Anh cứng đờ bị cô chọc tức đến nỗi bật cười.
Anh chống tay, từ trên cao nhìn xuống dáng vẻ cô ôm mặt.
“Em suy ra kết luận đó từ đâu thế.”
Dung Ký Kiều kéo chăn lên cao hơn, giọng từ trong chăn vọng ra, ậm ờ giả ngu.
“Kết luận gì, em không biết.”
Đoàn Yến im lặng hai giây.
“Không nói cũng được.” Anh nói, “Cuối cùng anh cũng sẽ biết.”
Đoàn Yến một tay xé toạc áo.
Tay kia kéo Dung Ký Kiều sờ cái đuôi mèo.
Xù lông rất to.
Mắt Dung Ký Kiều mở to trong bóng tối.
Đoàn Yến rất bình tĩnh nói: “Tối nay trước hết phải giải oan cho mình một chút đã.”
“…”
…
Hôm sau Dung Ký Kiều xin nghỉ.
Chính xác là cô chẳng dậy nổi.
Cả người như bị rút hết xương, tay chân mềm nhũn như miếng bọt biển ngâm nước ba ngày ba đêm, đến nỗi trở mình cũng thấy cột sống kêu lên cót két phản đối.
Đoàn Yến thì lại trông chẳng sao cả.
Trời còn mờ mờ sáng anh đã thức dậy, vệ sinh cá nhân nhanh gọn, cả người trông tinh thần phơi phới, chẳng giống kẻ đã quậy nửa đêm hôm qua chút nào.
Dung Ký Kiều nằm sấp trên gối, chỉ để lộ nửa khuôn mặt, dùng ánh mắt u oán đến cực điểm nhìn anh đi qua đi lại trong phòng ngủ.
Đoàn Yến liếc thấy dáng vẻ đó của cô, đứng lại bên giường, cúi đầu nhìn cô.
“Đi làm à?”
“…”
Dung Ký Kiều thực sự hơi nể phục Đoàn Yến.
