Chương 83: Ép rượu
Cánh cửa kim loại nặng nề của phòng VIP được người bên ngoài kính cẩn đẩy ra.
Người phục vụ bước vào, trên tay là khay phủ nhung mềm, ba chai rượu trắng nồng độ cao lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới tia laser mờ ảo.
Đáy chai thủy tinh chạm vào mặt bàn pha lê, phát ra tiếng va đập nặng nề.
Người phục vụ mở nắp ở một bên.
Mấy tay công tử xung quanh thấy cảnh này, vẻ mặt đùa cợt ban đầu lập tức biến thành sự phấn khích như đang xem kịch hay.
Từ Hào là người phản ứng nhanh nhất, cầm ly rượu trên tay, vỗ tay hò hét ầm ĩ.
“Úi, hôm nay anh Xuyên chơi lớn thế này cơ à. Này cô bé, thiếu gia Kế đích thân thưởng rượu, đây là phúc phần người ta cầu còn không được, còn không mau nâng ly?”
Từ Hào cười đầy vẻ khinh bỉ, đám nam nữ xung quanh cũng huýt sáo theo kiểu phóng túng.
Âm thanh ồn ào chói tai như một tấm lưới dày đặc, bao vây chặt lấy Dung Ký Kiều ở giữa.
Dung Ký Kiều nhìn chằm chằm ba chai chất lỏng như có thể lấy mạng người, máu huyết trong người như đảo ngược.
Cô bấu chặt lấy mép ghế sofa da thật, móng tay vì dùng sức quá độ mà cắm sâu vào đường vân da, đốt ngón tay trắng bệch.
Cô điên cuồng lắc đầu, cơ thể không kìm được mà co rúm vào góc sofa.
“Tôi không uống.”
Giọng cô run rẩy không thành tiếng, đáy mắt ngập tràn ánh nước kinh hoàng, như một con mồi lạc vào bầy sói.
Nụ cười trên môi Kế Xuyên từ từ tắt, sau cặp kính gọng vàng, đáy mắt hiện lên vẻ âm trầm cực kỳ nguy hiểm.
Hắn chẳng thèm nói thêm một lời thừa thãi nào.
Thân hình cao lớn cúi xuống gần, bàn tay to lớn với các đốt ngón tay rõ ràng như chiếc kìm sắt, bất ngờ bóp chặt lấy xương hàm mảnh mai của Dung Ký Kiều.
“Kiều Kiều, không ngoan là phải bị phạt đấy.”
Lực này mạnh đến kinh người, suýt chút nữa nghiền nát xương cô.
Kế Xuyên hoàn toàn không còn vẻ lịch thiệp như lúc ban ngày đưa thẻ cho cô, nói “được tiêu tiền cho mỹ nữ là vinh hạnh của tôi”.
Dung Ký Kiều đau đến nỗi nước mắt trào ra, bị ép phải ngửa mặt lên, vì đau mà hé môi.
Tay kia của Kế Xuyên cầm chai rượu đã mở trên bàn, không chút nương tay đổ thẳng chất lỏng cay nồng vào miệng cô.
Cồn nồng độ cao như một ngọn lửa rực cháy, dọc theo cổ họng thiêu đốt điên cuồng xuống dưới.
Dung Ký Kiều giãy giụa trong tuyệt vọng, hai tay dùng sức đẩy vào lồng ngực như vách sắt của Kế Xuyên.
Sự chênh lệch sức mạnh quá lớn khiến mọi phản kháng của cô chỉ là sự vô ích đáng thương.
Ngay trong khoảnh khắc tuyệt vọng nghẹt thở này, cánh cửa phòng lại bị ai đó đẩy mạnh một lần nữa.
Giọng nói the thé của Trương Uyển Thanh vọng vào trước tiên.
“Ôi, trong này náo nhiệt quá nhỉ, Kế Xuyên, các cậu lại bày trò mới gì thú vị à!”
Hứa Niệm theo sau Trương Uyển Thanh bước vào chốn khói lửa mù mịt này.
Trương Uyển Thanh tưởng chỉ là đám công tử bột này lại đang hành hạ cô gái tiếp rượu nào đó xui xẻo.
Cô còn hứng thú thò đầu vào nhìn, mặt mày tươi rói, không sợ chuyện to.
Hứa Niệm đi phía sau cũng nhìn sang, vẻ mặt vốn lạnh nhạt.
Đến khi thấy rõ cảnh tượng trong phòng, sắc mặt cô lập tức thay đổi.
Cô nhận ra cô gái bị ấn chặt trên sofa, bị ép uống rượu, chính là cô y tá nhỏ gặp ở bệnh viện mấy hôm trước.
Cô gái lúc này mặt tái nhợt như tờ giấy, vì ho sặc sụa mà nước mắt đầm đìa.
Rượu chảy theo cằm xuống cổ áo, thảm hại đến cùng cực.
Trong đôi mắt vốn hiền hòa của Hứa Niệm bừng lên ngọn lửa giận dữ.
“Kế Xuyên!” Hứa Niệm quát lạnh.
Nhưng Kế Xuyên như thể không nghe thấy gì, ánh mắt vẫn chết lặng và lạnh lẽo.
Thậm chí còn chẳng dừng lại chút nào, tiếp tục đổ rượu mạnh trong chai một cách tàn nhẫn.
Dung Ký Kiều bị sặc ho dữ dội, không khí trong lồng ngực bị rượu cướp sạch.
Ý thức của cô bắt đầu tan biến nhanh chóng, cảnh vật trước mắt trở nên chồng chéo.
Trong tai chỉ còn tiếng ồn hỗn loạn, thậm chí sức lực giãy giụa cũng đang dần mất đi.
Ở bờ vực sụp đổ, cô mơ hồ cảm thấy một trận tiếng bước chân gấp gáp đến gần.
Ngay sau đó, một đôi tay thon thả nhưng đầy sức mạnh bất ngờ vươn tới, mạnh mẽ đẩy tay Kế Xuyên đang làm ác ra.
Chai rượu bị đánh đổ, chất lỏng cay nồng bắn tung tóe lên tấm thảm đắt tiền.
Hứa Niệm kéo Dung Ký Kiều đang mềm nhũn trên sofa dậy.
Cô quay đầu, dặn dò người phục vụ đang đứng ngây ra ở cửa điều gì đó.
Tai Dung Ký Kiều ù đi, chẳng nghe thấy gì.
Trương Uyển Thanh bị biến cố bất ngờ này làm cho há hốc mồm, nụ cười trên mặt đông cứng lại.
Hứa Niệm đẩy Dung Ký Kiều gần như không đứng vững vào lòng Trương Uyển Thanh, giọng lạnh lùng không cho phép phản bác.
“Uyển Thanh, cậu đỡ cô ấy ra ngoài rửa mặt đi.”
Trương Uyển Thanh dù đầy đầu thắc mắc, nhưng nhìn vẻ mặt hiếm thấy đáng sợ của Hứa Niệm, chỉ đành ngoan ngoãn im miệng.
Cô vừa kéo vừa ôm đỡ Dung Ký Kiều gần như hôn mê bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt này.
Khi cánh cửa phòng được đóng lại kín mít, tiếng bass rền trời trong phòng không biết bị ai hoảng loạn tắt đi.
Sự im lặng chết chóc bao trùm không gian xa hoa.
Hứa Niệm quay người, ánh mắt lạnh băng nhìn Kế Xuyên vẫn còn giữ dáng vẻ thư thái.
Giây tiếp theo, cô giơ tay lên, không chút do dự vung ra.
Bốp.
Một cái tát giòn giã và vang dội giáng thẳng vào mặt Kế Xuyên.
Trực tiếp đánh văng cặp kính gọng vàng của hắn.
Âm thanh vang vọng trong không khí tĩnh lặng.
Đám công tử và gái tiếp rượu đứng nhìn đều hít một hơi lạnh.
Từng đứa sợ đến nỗi im thin thít, không dám thở mạnh.
Từ Hào là người phản ứng nhanh nhất.
Hắn biết nếu hai người này mà cãi nhau, cả giới thượng lưu Bắc Kinh cũng phải khốn đốn.
Hắn vội vàng lao tới, mồ hôi lạnh đầm đìa, muốn làm trung gian hòa giải.
“Ái chà, Niệm Niệm, đây là làm gì thế, có gì từ từ nói, đừng động tay động chân, mọi người đều là đi chơi mà.”
Từ Hào vừa cười xòa gượng gạo, vừa đưa tay định kéo cổ tay Hứa Niệm để can ngăn.
Hứa Niệm bỗng quay ngoắt lại.
Đôi mắt vốn trong veo giờ sắc như dao, mang theo hàn băng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Cút.”
“Mày là cái thá gì mà dám động vào tao.”
