Chương 86: Bữa tiệc tối
Trương Uyển Thanh đang uống ly nước do nam mẫu đưa, nghe Hứa Niệm nói câu đó, nước hoa quả phun thẳng ra từ lỗ mũi.
Cô đưa tay che mặt, nhìn Hứa Niệm đầy khó tin, cổ họng còn vướng chút nước ép.
“A… a?”
Hứa Niệm thấy bộ dạng chật vật của cô cũng hơi tỉnh lại, đưa tay nhẹ nhàng day trán.
“Tôi chỉ nói bừa thôi.”
“Không.” Trương Uyển Thanh nhận khăn giấy từ nam mẫu, lau kỹ đầu mũi, hít một hơi mới nói tiếp, “Ý tôi là, câu nói của cậu cũng không phải hoàn toàn vô lý.”
Hứa Niệm tay cầm ly khựng lại.
“Niệm Niệm, Tiểu Hân năm đó được nhận nuôi từ vùng núi. Cụ thể từ đâu, hồ sơ gốc đã thất lạc từ lâu rồi, biết đâu, nó thực sự có một người chị em thất lạc bên ngoài. Cậu thực sự tò mò thì đi làm xét nghiệm DNA đi.”
Hứa Niệm im lặng khoảng hai giây, bỗng bật cười.
“Thôi, cậu cứ coi như tôi nói chuyện phiếm với cậu vậy.”
Khoảnh khắc ý nghĩ đó vụt lên, chính cô cũng thấy nó hoang đường.
Tiểu Hân đã yên nghỉ dưới lòng đất rồi, chẳng lẽ vì một suy đoán mơ hồ của cô mà đi đào lên làm xét nghiệm DNA sao?
Tối nay Tiểu Hân chắc chắn sẽ đứng đầu giường doạ cô mất.
Hứa Niệm thở ra một hơi, đè nén ý nghĩ đó xuống hẳn.
Trên thế giới có hàng tỷ người, người giống nhau đầy ra.
Khóe mắt, đuôi lông mày có ba bốn phần tương tự, cô lại nghĩ theo hướng đó, thật sự quá buồn cười.
Hứa Niệm khẽ lắc đầu, khóe miệng kéo ra một đường cong, có chút như đang cười nhạo chính mình.
“Là tôi nghĩ nhiều rồi.”
Trương Uyển Thanh thấy vẻ mặt cô, biết chủ đề này không thể tiếp tục được nữa, khéo léo không truy hỏi thêm.
Nam mẫu bên cạnh cảm nhận bầu không khí hơi vi diệu, kịp thời lên tiếng chuyển hướng, đưa câu chuyện trở lại chủ đề nhẹ nhàng.
…
Ánh đèn hành lang khu chung cư vàng vọt, Dung Ký Kiều đứng ở cửa tòa nhà rất lâu.
Cô hít một hơi thật sâu, bước vào thang máy, bấm tầng.
Mở cửa, thay dép, treo túi lên móc cạnh cửa, động tác liền mạch, cố tình tỏ ra như mọi khi về nhà chẳng có gì khác lạ.
Đoàn Yến ngồi ở đầu bàn ăn, trên bày một xấp tài liệu công trình đã in, bút để bên cạnh, trông như vừa ngẩng đầu khỏi công việc.
Ánh mắt anh dừng trên mặt cô, khựng lại một nhịp.
“Uống rượu à?”
“Bị ép uống một chút.” Dung Ký Kiều cởi áo khoác, tiện tay vắt lên lưng ghế, cố kiềm chế biểu cảm đầy chột dạ, “Chỉ có hai ngụm thôi, vẫn chưa tỉnh, khó chịu chết mất.”
Đoàn Yến thu bút lại, gom tài liệu sang một bên.
“Sau này mấy bữa tiệc phải uống rượu thế này, đừng đi nữa.” Giọng anh bình thản, “Không uống được thì từ chối.”
Dung Ký Kiều “ừ” một tiếng, đá giày ra một bên, đi về phía sofa.
Cô ngồi xuống, dựa vào đệm, nhắm mắt.
Trong bụng vẫn hơi khó chịu, nhưng so với lúc ở hội sở, cảm giác khó chịu này chẳng thấm vào đâu.
Im lặng không lâu, Đoàn Yến từ phòng ngủ bước ra, tay cầm một cái hộp, đặt lên bàn trà.
Dung Ký Kiều mở mắt, liếc nhìn về hướng đó.
Là hộp điện thoại, nhãn bên ngoài đã bóc một nửa, bên trong chiếc điện thoại mới màu cam đã được sạc, màn hình sáng, hình nền mặc định vẫn chưa thay.
“Chuyển dữ liệu từ điện thoại cũ sang đi.”
Dung Ký Kiều ngoan ngoãn đi chuyển dữ liệu.
Đoàn Yến lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Anh cứ thấy Dung Ký Kiều không vui lắm.
Đoàn Yến cau mày suy nghĩ.
Chẳng lẽ gặp chuyện không vui trong buổi tụ tập?
Hay là anh chỉ mang điện thoại mới về, không tiện thể mua thêm quà gì khác?
Dung Ký Kiều chuyển dữ liệu xong.
Đoàn Yến tự nhiên cầm lấy điện thoại cũ của cô.
Đoàn Yến: “Vậy anh dùng cái này.”
Cô nhìn chiếc điện thoại đó, trong đầu hồi tưởng đại khái.
Thực ra điện thoại cũ của cô là mẫu của một năm rưỡi trước, cũng không cũ lắm, vỏ nguyên bản, thậm chí không có một vết xước.
Đoàn Yến lấy điện thoại của mình ra.
Dung Ký Kiều không thể nói nổi đó là mẫu thời nhà Thanh nào.
Góc phải màn hình vỡ một mảng lớn, vết nứt từ góc lan ra, xéo qua nửa màn hình.
Khung va chạm nhiều lần, sơn ở góc đã bong tróc hết.
Dung Ký Kiều hơi ngại: “Anh đừng dùng điện thoại cũ của em nữa, em cũng mua cho anh cái mới nhé?”
Đoàn Yến: “Nhà mình nhiều tiền quá hả?”
Dung Ký Kiều: “…”
Đoàn Yến đợi thanh tiến trình truyền chạy xong, chợt nhớ ra điều gì, tiện tay lục lọi tập tài liệu mang theo.
Bên trong có phong bì mà Chu Quảng Lâm đưa hôm nay.
Anh rút phong bì ra, xé mở, hai tấm thiếp mời mạ vàng dày cộp đặt trên bàn.
“Có một bữa tiệc tối.” Anh đẩy một tấm về phía Dung Ký Kiều.
“Chu tổng đưa, nói là lễ khánh thành dự án mới của tập đoàn Đoàn Thị, quy mô lớn, chúng mình đi chơi.”
Dung Ký Kiều đang co ro ở góc sofa, đưa tay nhận lấy tấm thiếp, tùy tiện cúi đầu liếc qua.
Hoa văn mạ vàng ép trên giấy dày, góc dưới bên phải có một huy hiệu trang trọng, bên dưới in vài chữ.
Tập đoàn Đoàn Thị.
Dung Ký Kiều tay cầm phong bì cứng đờ giữa không trung, cả người như bị ai bấm nút tạm dừng, đầu óc tê liệt tại chỗ.
Kiếp trước… hình như không có màn này.
Cô đã nói rồi, sau khi Đoàn Yến thăng tiến, sớm muộn gì cũng sẽ sớm gặp người nhà họ Đoàn và mấy chuyện liên quan.
“Sao thế?” Đoàn Yến chú ý đến sự khác thường của cô, nghiêng đầu nhìn.
Dung Ký Kiều nặn ra một nụ cười khô khốc.
“Không có gì, em thấy thời gian là cuối tuần, chúng ta hiếm khi được nghỉ, ở nhà nằm dài đi, dọn dẹp rồi ra ngoài mệt lắm.”
“Cứ coi như đi ăn bữa ngon, chụp vài tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.”
Đầu óc Dung Ký Kiều quay cuồng.
“À…” Dung Ký Kiều vắt óc tìm lý do, “Dạo này em bận học thêm lắm, cuối tuần có thể phải tăng ca, hay là xem tình hình đã nhé?”
Đoàn Yến nhìn cô một cái, không lập tức đáp lời.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy dừng trên mặt cô hai ba giây: “Lại tăng ca? Lần trước không phải nói điều ca rồi sao?”
