Chương 99: Lời Xin Lỗi
Mắt Hứa Niệm bỗng sáng lên, cả người thậm chí hơi chồm về phía trước.
“Thật à? Tên gì? Lớn hơn hay nhỏ hơn chị?”
Những câu hỏi dồn dập thốt ra, tốc độ nói nhanh hơn lúc nãy không chỉ một lần.
Dung Ký Kiều bị sự nhiệt tình đột ngột này làm cho hơi mơ hồ, cô gãi gãi lọn tóc nhỏ sau tai.
“Nhỏ hơn em, em nhớ tên hình như có chữ Vân gì đó, nhưng bọn em không thân lắm.”
Sau khi bố mẹ Dung Ký Kiều ly hôn, cô sống với ông bà nội. Mẹ cô sau đó tái hôn và sinh thêm một đứa nữa.
Hai người gần như chưa gặp mặt lần nào.
Niềm hy vọng vừa mới cháy lên, suýt trào ra khỏi hốc mắt của Hứa Niệm, như bị một gáo nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu.
Cô đã nói mà.
Trên đời này sao có thể trùng hợp đến vậy được.
Nỗi thất vọng này chỉ kéo dài hai ba giây.
Khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt đã trở lại nụ cười ôn hòa, lịch sự.
“Xin lỗi, vừa nãy hơi lơ đãng.” Hứa Niệm đóng cuốn sổ tay lại, giọng đầy áy náy, “Những thông tin chị vừa nói rất hữu ích, nhưng hình như em có một đoạn nhỏ không nhớ kịp.”
Dung Ký Kiều: “Chị không nhớ chỗ nào, em nói lại cho.”
Hứa Niệm lại xua tay, ngắt lời cô.
“Không vội, hôm nay làm mất nhiều thời gian làm việc của chị quá.” Cô lấy điện thoại từ trong túi ra, mở khóa màn hình, đưa cho Dung Ký Kiều, “Chúng ta kết bạn trước đi, hôm nào có thời gian rảnh thì từ từ nói chuyện, cũng đỡ để chị đứng đây nói cả buổi.”
Thực ra Dung Ký Kiều chẳng muốn quay về làm việc tẹo nào.
“Giờ hỏi cũng được mà, chiều nay em không có việc gì nhiều.”
Cô cố gắng thể hiện một cách kín đáo ý muốn “bây giờ em muốn lười biếng”.
Nhưng Hứa Niệm lại rất áy náy: “Đừng làm mất thời gian làm việc của chị nữa, làm phiền chị nhiều rồi.”
Dung Ký Kiều: “…”
Không phiền đâu, tiểu thư của tôi ơi!
Vị tiểu thư này chắc chưa từng đi làm bao giờ.
Có nhân viên nào lại chê thời gian lười biếng dài đâu?
Nhưng người ta đã nói đến mức đó, Dung Ký Kiều cũng không tiện nấn ná thêm.
Cô đành lấy điện thoại ra, cùng Hứa Niệm quét mã QR.
Tiếng báo kết bạn thành công “ting” vang lên một tiếng.
Dung Ký Kiều liếc nhìn avatar WeChat của Hứa Niệm, là một tấm ảnh chụp bầu trời rất đẹp, sạch sẽ, thậm chí không thêm filter.
Tên WeChat là echo.
Có vẻ là một từ tiếng Anh, nhưng Dung Ký Kiều không hiểu.
“Vậy em đi trước nhé.” Dung Ký Kiều cất điện thoại, vẫy tay chào cô, “Có gì muốn hỏi cứ nhắn tin cho em bất cứ lúc nào, đừng khách sáo.”
Hứa Niệm gật đầu, nhìn theo cô bước ra khỏi cửa phòng làm việc.
Dung Ký Kiều lê bước chân uể oải về phía trạm y tá, trong lòng vẫn còn tiếc nuối cái ghế sofa êm ái.
Đi làm khổ quá.
Cái lợi duy nhất là cơm trưa no bụng, hôm nay nhà ăn còn có sườn non kho tàu.
Cô lấy một khay đầy ắp, tìm một góc cạnh cửa sổ ngồi xuống, vừa tống cơm vào miệng, vừa một tay lướt điện thoại.
Góc trên bên phải giao diện WeChat hiện vài chấm đỏ nhỏ.
Cô tùy tiện bấm vào.
Là thông báo từ vòng bạn bè.
Con số màu đỏ hiển thị vài thông báo mới, tất cả đều từ cùng một người.
echo đã thích bài đăng của bạn.
echo đã thích bài đăng của bạn.
echo đã thích bài đăng của bạn.
Động tác nhai của Dung Ký Kiều từ từ cứng lại.
Sau khi trọng sinh, hết chuyện rối rắm này đến chuyện khác.
Đừng nói đến đăng bài lên vòng bạn bè, cô còn chẳng có tâm trạng mở ra xem.
Đến nỗi cô hoàn toàn quên mất chuyện này.
Những bài đăng trước đây của cô, toàn là hàng giả, ảnh cọ, ảnh tự sướng chỉnh sửa đến mức mẹ ruột cũng không nhận ra.
Những nội dung từng được cô tỉ mỉ dàn dựng, cứ thế không phòng bị, phơi bày trần trụi trước mắt Hứa Niệm.
Tay Dung Ký Kiều run run bấm vào trang chủ vòng bạn bè của mình.
Cô thậm chí còn ghim lên trên mấy bài đăng “chơi trội” mà cô cho là đẹp nhất.
Hứa Niệm thích chính là mấy bài được ghim đó.
Bài đầu tiên, đăng nửa năm trước.
Ảnh kèm là cô đi giày cao gót chót vót, đứng trong sảnh một tòa nhà văn phòng cao cấp, phông nền được làm mờ rất cố ý, để lộ nửa bức tường logo mạ vàng phía sau.
Chú thích viết: Một ngày bận rộn, họp mệt quá, nhưng thấy kết quả vẫn rất vui.
Đó là công ty của nhà họ Đoàn, yêu cầu học vấn rất cao, khó vào lắm.
Dung Ký Kiều đã tự biến mình thành nhân viên văn phòng ưu tú.
Nhưng cô chỉ nhân lúc bảo vệ sảnh không để ý, lẻn vào chụp một tấm ảnh.
Bài thứ hai, chín tấm ảnh đều là “ảnh khui hộp” đủ loại túi xách hiệu và trang sức.
Những cái gọi là Chanel, Dior, Bvlgari đó, toàn là hàng nhái từ chợ đầu mối Nghĩa Ô.
Cô thậm chí còn nhớ lúc đó để ảnh trông thật hơn, cô đã lên mạng tìm ảnh chụp màn hình video khui hộp của người khác, nghiên cứu tông màu và bố cục cả buổi trời.
Bài thứ ba, là một bài đăng cũ hơn.
Là một tấm ảnh tự sướng chụp ở sảnh khách sạn năm sao.
Phía sau mờ mờ ảo ảo có thể thấy biển hiệu của khách sạn, cô mặc một chiếc váy đi mượn, trang điểm đậm đến mức thái quá, chân kéo dài đến tận mét tám.
Chú thích viết: Cuộc sống cần có nghi thức.
Dung Ký Kiều không dám nhìn nữa.
Bởi vì cô phải nhìn rất lâu mới nhận ra tấm ảnh đã qua chỉnh sửa này là mình.
Hình như đây là ảnh cô đi theo nhóm chuyên “cà phê” ảnh giả danh tiểu thư, để được chụp ké.
Dung Ký Kiều lật từng bài một xuống dưới.
Càng lật càng tuyệt vọng, vành tai cũng nóng bừng lên.
Túi nhái kèm ảnh tự sướng chỉnh sửa đến mức không còn ra hình người.
Mặc thử một chiếc áo khoác ở cửa hàng xa xỉ, món đồ không đủ tiền mua, nhân lúc nhân viên tư vấn không để ý nhờ người qua đường chụp cho một kiểu toàn thân.
Còn có cái còn kỳ quặc hơn.
Cô lật đến một tấm ảnh chụp lưng ở sân golf, mặc đồ thể thao thuê trên mạng, ngay cả gậy golf cũng mượn.
Đúng vậy.
Đây chính là vòng bạn bè của cô.
Mỗi một bài đăng đều là nhân cách giả dối được cô tỉ mỉ dệt nên.
Một cô gái nghèo rảnh rỗi, hư vinh, dùng tất cả tâm tư và sức lực, liều mạng ngụy trang mình thành một tiểu thư hào nhoáng.
Để câu trai.
Những tấm ảnh đã qua chỉnh sửa, filter kéo tối đa, cằm nhọn, mắt to, da mịn đến mất cả chi tiết.
Khác hoàn toàn với con người hiện tại mặt mộc, mặc đồng phục y tá.
Hứa Niệm ngay cả tấm ảnh cô đặt túi Hermès nhái lên chiếc khăn trải bàn rẻ tiền mua ở siêu thị, giả vờ đang uống trà chiều ở nhà, Hứa Niệm cũng thích.
Còn để lại bình luận: Đẹp quá, nhà bạn trang trí ấm cúng thật!
Cái gọi là “nhà” đó là phòng trọ cắt vách nơi cô từng ở.
Bên dưới chiếc khăn trải bàn là hai gói mì ăn liền và một lọ tương cà hết hạn.
Dung Ký Kiều úp màn hình điện thoại xuống bàn, nhắm mắt lại.
Chỉ muốn chết ngay tại chỗ.
Những tấm ảnh này để người thường xem cũng chẳng sao.
Nhưng đằng này lại là Hứa Niệm.
Trước mặt một tiểu thư đích thực của giới thượng lưu Bắc Kinh, những lớp ngụy trang tinh xảo tưởng chừng không tì vết của cô, chẳng khác gì trò hề của thằng hề.
Dung Ký Kiều chỉ muốn tìm một sợi mì treo cổ tự tử lên xà nhà của nhà ăn.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi lại cầm điện thoại lên.
Miếng sườn non yêu thích cũng không buồn gặm nữa.
Bắt đầu xóa bài đăng.
Đợi đến lúc lấy được tiền chia tay, về quê ổn định, sống cuộc sống tốt đẹp thực sự.
Đến lúc đó đăng bài chơi trội cũng chưa muộn.
Lúc đó cô sẽ đăng toàn đồ xịn thật!
Dung Ký Kiều vừa xóa xong.
Hứa Niệm liền gửi một tin nhắn đến.
【Nãy quên nói, cảm ơn những thông tin chị cung cấp hôm nay, giúp ích rất nhiều cho kế hoạch hỗ trợ y tế của bọn em. Khi nào dự án được duyệt xong, có thể sẽ phiền chị xem giúp có chỗ nào thiếu sót không, lúc đó mời chị đi ăn nhé :)】
Dung Ký Kiều nghĩ đến chuyện vừa rồi, ngượng ngùng cào cào màn hình điện thoại, trả lời một tiếng “OK”.
Chiều tối.
Tan làm.
Dung Ký Kiều đi ra từ lối nhân viên, vừa cúi đầu vừa đi vừa nghịch điện thoại.
Chân vừa bước xuống bậc thềm cửa phụ, một giọng nói như sấm nổ bên tai cô.
“Xin lỗi!!!”
