Chương 54: Một bữa cơm mỗi người một lòng (2)
Mợ Cả chạy vào bếp, quan sát một vòng, lại mở tủ lạnh ra xem, chân liền không nhấc lên nổi.
Có thịt có rau, lại có nước trái cây, đây là bữa cơm ngày thường nhà dì Tư sao?
Nghĩ tới nhà mình, chỉ có gạo hạ giá và khoai tây, khoai lang đã là món hiếm rồi.
Mợ Cả chợt thấy hơi tự ti.
Mẹ Tiêu khẽ cong khóe miệng, biết trước chị dâu cả sẽ làm như vậy, bà đã cất đồ từ sớm, trong bếp chỉ để lại một phần nhỏ nguyên liệu.
Cơm nhanh chóng được nấu xong, từng món từng món được bưng lên bàn, bà ngoại vui không sao tả.
Khoai tây sợi chua cay, mộc nhĩ xào thanh, nấm hầm gà non, rau diếp trộn, canh rong biển…
Tất nhiên còn có một nồi cơm trắng thơm phức, mùi thơm của cơm canh xông tới khiến cả bàn chảy nước miếng, thèm ăn vô cùng.
“Mời mọi người lên bàn nào!” Mẹ Tiêu gọi.
Hôm nay những món này đều do Tiêu Minh Nguyệt chọn lọc kỹ càng, không có rau tươi, khoai tây lấy từ nhà cậu Hai, mộc nhĩ, nấm hương, rong biển… đều là đồ khô, có thể nói là hàng tồn từ trước, còn gà thì cũng lấy từ ngăn đá.
Tưởng Tráng đã tìm được chỗ ngồi tốt từ lâu, kêu ầm lên:
“Bà ơi, bà xới cơm nhanh lên, cháu sắp chết đói rồi!”
Tiêu Minh Nguyệt đi ngang qua, cho cậu ta một cái tát vào gáy: “Đang ra lệnh cho ai đấy, mà còn lải nhải nữa thì không cho ăn đâu.”
Tưởng Tráng rụt cổ, cảnh giác nhìn Tiêu Minh Nguyệt, không dậy lên tiếng nữa.
Khi ăn cơm, cậu Cả vừa ăn ngấu nghiến, vừa có biểu cảm phức tạp, thấy Tiêu Minh Nguyệt ăn thong thả, không nhanh không chậm, chắc là ngày thường ở nhà ăn những món này, nên không thấy gì là thịnh soạn.
Còn con nhà mình, nếu không ai ngăn Tưởng Tráng, thì nó có thể ăn sạch cả bàn.
Nhà dì Tư sao bây giờ lại sống tốt thế?
Trong lòng cậu Cả khó chịu vô cùng, nhưng tốc độ ăn cũng không chậm.
“Lâu rồi không ăn mộc nhĩ, ngon thật, tay mẹ nấu đúng là ngon! Dì Tư à, nhà dì có nhiều mộc nhĩ không?”
Mợ Cả miệng còn nhồi cơm, nói năng cũng không rõ.
“Đây đều là đồ khô, nhà tích trữ trước đợt nắng nóng, cũng không còn nhiều.” Mẹ Tiêu nói.
Mợ Cả căn bản không tin, nhưng cũng không thể nói gì, chỉ đành cười xã giao rồi tập trung ăn, không thì bị giành hết mất.
Tiểu Di cũng ăn ngon lành: “Tay mẹ nấu đúng là ngon thật, lâu rồi mới được ăn bữa cơm thơm như vậy, gạo này là gạo thơm Thái Lan phải không?”
Cô ấy tuy có tiền, nhưng lại không biết nấu ăn, Lục Nam Sơn thì càng không, đến bếp ga cũng không biết bật.
Bà ngoại cười hiền: “Phải, đây là lần trước Minh Nguyệt đi nhận phúc lợi về.”
Tiêu Minh Nguyệt không nói gì, chỉ im lặng ăn cơm, đây là gạo tích trữ trong không gian, chứ không phải phúc lợi gì.
Mợ Cả nghe vậy, tốc độ ăn càng nhanh hơn, chả trách thơm như vậy, hóa ra là gạo thơm Thái Lan, ăn ngon hơn gạo hạ giá nhiều!
Bà ngoại vừa ăn vừa lén quan sát Lục Nam Sơn, bà vẫn thấy cái tên này quen quen.
Lục Nam Sơn cứ hễ có cơ hội là nháy mắt với Tiêu Minh Nguyệt, hy vọng có thể hàn gắn tình xưa, nhưng Tiêu Minh Nguyệt chẳng thèm liếc mắt.
Nếu không phải nể mặt Tiểu Di, không muốn làm không khí khó coi, Tiêu Minh Nguyệt đã chẳng cho hắn vào cửa.
Bà ngoại để ý ánh mắt của Lục Nam Sơn, chợt đập bàn một cái, bực mình nghĩ mình đúng là già rồi hồ đồ, lần trước Tưởng Lệ Kiều từng nhắc, bạn trai cũ của Tiêu Minh Nguyệt tên là Lục Nam Sơn!
Mà vừa nãy Minh Nguyệt còn nói họ cùng trường, không sai được!
Cả bàn ăn đều sững sờ, đồng loạt ngước lên nhìn bà ngoại, ông ngoại đang ngoan ngoãn ăn cơm thì bị bà ngoại dọa cho hết hồn, đũa rơi cả.
“Phân Phân, bà làm gì thế? Rơi đũa rồi, bẩn…” Ông ngoại giờ đã có thể nói cả câu dài.
Mẹ Tiêu nhặt đũa lên, lau sạch rồi đưa lại cho ông ngoại:
“Mẹ, sao thế?”
Bà ngoại mặt đen thùi, chỉ vào Lục Nam Sơn:
“Anh!”
“Còn em!”
Bà lại chỉ vào Tiểu Di, tức đến nỗi ngón tay run rẩy, nhưng vì nể mặt Tiêu Minh Nguyệt, không thể nói ra sự thật.
Bà ngoại đau lòng vô cùng, Minh Nguyệt đứa bé này thật là uất ức, vì đại cục mà phải nhẫn nhịn.
“Ta không đồng ý! Hai đứa mau chia tay đi, đừng tới nhà làm chướng mắt. Các người còn mặt mũi tới à? Ba mươi tuổi rồi không biết sáng mắt ra, tìm loại đàn ông trắng trẻo gì đâu.”
Bà ngoại giờ nhìn Lục Nam Sơn chỗ nào cũng thấy không vừa mắt, chắc chắn không phải người tốt.
Tiểu Di vừa ngỡ ngàng vừa hét lên: “Mẹ, mẹ phát điên gì thế. Nói con thì thôi, mẹ dựa gì nói Nam Sơn. Con chỉ muốn đưa anh ấy về ra mắt bố mẹ, ăn bữa cơm tử tế không được sao, sao mẹ lúc nào cũng phản đối yêu đương của con vậy?”
“Mẹ phản đối con yêu đương với người đàn ông tốt sao? Nhưng con lại thích mấy kẻ không đàng hoàng, hoặc là lợi dụng tình cảm, hoặc là nhắm vào tiền của con, con ăn bài học chưa đủ hay sao?”
“Nam Sơn không phải người như vậy.”
Bà ngoại hừ lạnh một tiếng: “Tuổi còn nhỏ đã bám đàn bà giàu, thì tốt đẹp gì. Ta hỏi con, tiền sinh hoạt hằng ngày của nó, đều là con bỏ ra phải không?”
Tiểu Di còn muốn phản bác, nhưng nghe câu này, nhất thời không biết biện minh sao.
Lục Nam Sơn mặt mũi vô cùng khó coi, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh, hắn đứng dậy:
“Bác gái, bác không thích cháu không sao, nhưng Phương Phương là vô tội, bác mắng cháu thế nào cũng được, nhưng Phương Phương là con gái ruột của bác. Bác ơi, cháu sẽ dùng thời gian để chứng minh tấm lòng chân thành của cháu với Phương Phương. Đã bác không hoan nghênh, cháu xin phép đi trước, mọi người dùng bữa đi ạ.”
Lục Nam Sơn muốn lùi một bước để tiến hai bước, tất nhiên hắn biết Tiểu Di sẽ không để hắn tự ra về, thấy hắn biết suy nghĩ cho đại cục thế này, Tiểu Di nhất định sẽ bất chấp tất cả đứng về phía hắn.
Quả nhiên, Tiểu Di nghe xong, liền nổi trận lôi đình, gào lên với bà ngoại:
“Con bỏ tiền thì đã sao, con muốn tiêu tiền cho nó, Nam Sơn xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời. Mẹ, mẹ lúc nào cũng thấy con không vừa mắt, vậy con đi đây. Nam Sơn, chúng ta đi!”
Trong mắt Lục Nam Sơn lóe lên tia đắc ý, hắn hoàn toàn nắm được con mụ đàn bà già này.
Bà ngoại sinh con muộn, hơn nữa mấy anh chị đều đã lớn tuổi, nên cả nhà rất cưng chiều Tiểu Di, ai cũng nhường nhịn, Tiểu Di từ nhỏ đã ương bướng, chuyện mình đã quyết thì người khác nói thế nào cũng vô ích, là một kẻ cứng đầu.
Tiêu Minh Nguyệt đều nhìn thấy biểu cảm nhỏ của Lục Nam Sơn, cô biết, bà ngoại chắc chắn là nhớ lại lời Tưởng Lệ Kiều nói lần trước, nếu không sao đột nhiên lại gây khó dễ cho Lục Nam Sơn?
Lục Nam Sơn rõ ràng biết Tiểu Di là một người mù quáng trong tình yêu, còn cố tình nói mấy lời để dẫn dụ Tiểu Di cãi nhau với bà ngoại.
Rất tốt.
Đáng lẽ để hắn sống tới năm sau, chịu đủ khổ cực tận thế, nhưng bây giờ, đột nhiên không muốn hắn sống nữa.
“Bà ơi, bà đừng giận, người lớn tuổi không nên xúc động, dì út khó khăn lắm mới về một lần, nhà mình cứ ăn bữa cơm cho vui vẻ.” Tiêu Minh Nguyệt nhẹ nhàng khuyên.
Bà ngoại rất băn khoăn: “Minh Nguyệt…”
Tiêu Minh Nguyệt vỗ tay bà, ra hiệu bà đừng kích động, bà ngoại thấy vậy, đành nuốt lời muốn nói, trong lòng lại hận Tiểu Di không nên thân, mấy chục tuổi rồi mà còn không hiểu chuyện bằng một đứa trẻ.
“Dì út, dì út phu, mau ngồi xuống ăn cơm đi nào.” Tiêu Minh Nguyệt cười mời.
“Phải đấy, người nhà hiếm khi tụ họp, ăn cơm thôi!”
Bố Tiêu, mẹ Tiêu cũng nhanh trí, kéo họ lại mời ngồi ăn cơm, ổn định tình hình.
“Mẹ sao lại nổi cơn thịnh nộ thế nhỉ, tôi thấy thằng bé Nam Sơn tốt mà, bao nhiêu lễ phép.” Mợ Cả lẩm bẩm một câu.
Tưởng Lệ Kiều cúi đầu ăn cơm, im lặng.
Tiểu Di và Lục Nam Sơn lại ngồi về chỗ cũ, chỉ là bầu không khí trên bàn ăn đã khác xa so với lúc nãy, không ai dám lên tiếng.
Lục Nam Sơn cảm kích nhìn Tiêu Minh Nguyệt, mỉm cười đầy ẩn ý với cô.
Tiêu Minh Nguyệt nhìn hắn một cách thâm thúy: “Ăn đi, đừng khách sáo.”
Dù sao cũng là bữa cuối.
