Chương 56: Bẫy Chết Người
8397420: Chủ tiệm, thấy tôi mua nhiều thế này, không giảm giá chút sao?
Trang trại Mặt Trăng: Không giảm, nhưng tôi tặng anh một thùng trứng gà thả vườn đấy, thuần tự nhiên nhé, bên ngoài muốn mua cũng không có.
8397420: Tôi càng tò mò về địa chỉ trang trại của chị rồi, rau gì cũng có, lại còn nhiều trái cây nhiệt đới, trang trại chắc lớn lắm nhỉ?
Trang trại Mặt Trăng: Khỏi thăm dò, anh mua tôi bán, tiền trao cháo múc, chuyện khác đừng hỏi nhiều.
8397420: Chủ tiệm, tôi nghĩ chị nên có thái độ tốt hơn với khách hàng lớn chứ, chị không sợ tôi trả hàng hay đánh giá xấu à?
Trang trại Mặt Trăng: Xin lỗi, một khi đã thu tiền thì không hoàn trả, đánh giá xấu cũng chẳng sao, tùy anh.
8397420: …
8397420: Tôi thích cái chất bá đạo của chị.
Trang trại Mặt Trăng: Quá khen, ăn ngon nhớ ghé lại nhé, khách hàng lớn.
~~~ Phân Cách ~~~
Nhà họ Tiêu tuy không cố tình bắt muỗi, nhưng nhà rộng, cách vài ngày là có thể thu được khá nhiều muỗi từ trên sân thượng và mái nhà kính, nên Tiêu Minh Nguyệt cứ vài ngày lại đi đổi công phân một lần.
Ai cũng sống dưới sự giám sát của dữ liệu lớn, nếu một gia đình lâu ngày không mua thực phẩm thì sẽ gây nghi ngờ.
“Gạo giá rẻ sao lại tăng giá nữa rồi? Lúc mới đầu chỉ có 9 tệ một cân, bây giờ đã 100 tệ một cân rồi, cái thời buổi gì thế này, đến gạo cũng không ăn nổi!”
“Trời ạ, nhịn đi, dù sao cũng còn gạo mà ăn, bắt muỗi cũng có thể đổi gạo mà.”
“Cả nước đang bắt muỗi, cậu không thấy số lượng muỗi ngày càng ít à? Trước đây một ngày bắt được hai mươi cân, bây giờ nhiều nhất được năm cân, lại còn phải ở ngoài đường cả ngày, mệt chết đi được.”
“Mà ban ngày ra ngoài bắt muỗi, tối về lại bị muỗi cắn, cuộc sống này thật là tuyệt vọng không thấy lối thoát.”
“Biết làm sao bây giờ, thà sống lay lắt còn hơn chết, vì con cái cũng phải sống tiếp. Giờ đồ gì cũng tăng giá, chút tiền tiết kiệm của tôi sắp xài hết rồi. Hôm qua vừa mua một chai nước hoa hồng ở siêu thị Mỹ Mãn, đã bán tới 1500 rồi.”
“Gì cơ? Chủ nhiệm Tô chẳng phải nói 200 một chai sao?”
“Đó là giá cũ, từ lâu đã tăng theo giá nước rồi!”
“Chẳng phải ông ta nói nhà máy đang tăng ca sản xuất, nhà nước cũng đang tìm cách, sẽ không bỏ mặc dân chúng chúng ta sao? Nhà máy cái con khỉ! Quan chức cái con khỉ!”
“Trời ơi, ai mà biết được, cậu nói nhỏ thôi.”
“…”
Tiêu Minh Nguyệt lặng lẽ nghe cuộc trò chuyện của người bên cạnh, thực ra cô không cố tình nghe trộm, nhưng hai người này nói chuyện to quá.
Người thường rất khó hiểu được các biện pháp của quốc gia, bởi vì kế hoạch của nhà nước luôn đi trước, tính toán xa hơn và toàn diện hơn. Anh cứ nghĩ chính phủ chỉ tính cho hiện tại, nhưng thực ra họ đã tính cho tương lai, điều này kiếp này Tiêu Minh Nguyệt mới hiểu ra.
Gạo giá rẻ tăng giá, chứng tỏ kho lương quốc gia sắp cạn, sắp phải dùng đến muỗi, làm bánh muỗi trên diện rộng.
Trước đây, các sản phẩm chống muỗi với giá 200 tệ một mẻ là đã huy động toàn bộ tồn kho cả nước, vào lúc dịch muỗi nặng nhất, để cho dân chúng ăn một viên thuốc an thần, ổn định lòng người.
Nhưng dù nhà máy có tăng ca đến đâu, máy móc chạy đến bốc khói, thì sản phẩm chống muỗi sản xuất ra cũng không đủ cho toàn dân sử dụng, cho nên tăng giá là xu hướng tất yếu, và phải hạn chế mua, để ai cũng có thể dùng được sản phẩm chống muỗi.
Với mức độ nghiêm trọng của dịch muỗi hiện nay, có thể mua được sản phẩm chống muỗi đã là tốt lắm rồi. Hơn nửa trái đất bị dịch muỗi bao phủ, nghe nói bên Hàn Quốc chuỗi công nghiệp đã đứt gãy, toàn bộ kho hàng sản phẩm chống muỗi đều bị các tập đoàn tài phiệt độc quyền, người dân thường chỉ còn cách ráng chịu.
Hiện tại mới là năm đầu tận thế, trên thế giới đã có nhiều nước lần lượt biến mất. Các cường quốc như Âu Mỹ như Pháp, Mỹ, Đức,... cũng xung đột súng đạn liên miên, chỉ có nước Tung Của là đang lặng lẽ tích lũy sức lực, chuẩn bị đánh một trận chiến trường kỳ.
Đừng quên, đối với dịch muỗi, Tung Của còn có một biện pháp quan trọng, đó là phong trào bắt muỗi toàn dân, huy động sức mạnh toàn quốc để bắt muỗi, số lượng muỗi sẽ giảm mạnh, cho đến cuối cùng không còn gây uy hiếp nữa.
Và số muỗi bắt được chính là lương thực dự trữ cho những năm mất mùa sau này, đủ cho toàn dân ăn rất lâu, đây cũng là lý do Tung Của vài năm sau tận thế vẫn không bị diệt vong.
Tiêu Minh Nguyệt đang mơ màng thì đột nhiên điện thoại reo, là cuộc gọi của thợ rèn.
“Tiêu tiểu thư, lần trước cô đặt hàng ở chỗ tôi đã làm xong rồi, 5 giờ chiều nay có thời gian không? Tôi đạp xe mang đến cho cô.”
“7 giờ đi, 7 giờ thì có thời gian. Gửi đến con đường Lương Đình ở phía nam Hồ Nhân Tạo là được, tôi đợi anh ở đó.”
Đường Lương Đình khá hẻo lánh, thích hợp nhất cho giao dịch, lại gần nhà, quan trọng nhất là Tiêu Minh Nguyệt không muốn giao dịch trước cửa nhà, lỡ bị người nhà thấy thì không biết giải thích thế nào về hơn 100 cân lương thực này.
Tiêu Minh Nguyệt đến sớm, lấy ra 80 cân khoai lang và 50 cân bí ngô từ trong không gian, đây là tiền hàng còn lại cho thợ rèn.
Thợ rèn rất đúng giờ, đạp xe ba bánh đến nhanh chóng.
“Xin lỗi Tiêu tiểu thư, xe ba bánh của tôi không to, một lần chở không hết, e rằng phải chạy thêm vài chuyến.”
“Không sao, anh chở đi, tôi đợi anh ở đây.”
Thợ rèn chạy tổng cộng ba chuyến, 6 bẫy đinh và hai tấm lưới sắt gai, chất lượng đều rất tốt.
Tiêu Minh Nguyệt sờ vào phần nhọn trên bẫy đinh, suýt chút nữa rách tay, cô rất hài lòng với hiệu quả này, hào phóng trả tiền.
Tổng cộng 80 cân khoai lang và 50 cân bí ngô, cô bê thức ăn lên xe ba bánh của thợ rèn.
Thấy thợ rèn mồ hôi nhễ nhại, Tiêu Minh Nguyệt lại cho anh ta một quả dưa hấu, lấy từ trong không gian ra lúc anh ta không để ý.
Thợ rèn mừng rỡ, liên tục cảm ơn, nói mang về cho con thử.
Bây giờ dưa hấu trên thị trường đã bán tới 4000 trở lên, mà phải có mối mới mua được, nên thợ rèn đặc biệt vui.
Bây giờ là 7 giờ tối, trời đã tối, không ai chú ý hai người đang giao dịch gì, hơn nữa Tiêu Minh Nguyệt mặc bộ đồ chống muỗi, mặt bị che kín, sẽ không bị nhận ra.
Cô không muốn gây thêm phiền toái, đó cũng là lý do Tiêu Minh Nguyệt cố ý chọn 7 giờ.
“Cảm ơn Tiêu tiểu thư, vậy tôi đi trước nhé.”
Thợ rèn dùng một túi bao phân bón đậy lương thực lại, chở đầy thức ăn ra về, xem ra anh ta cũng rất cẩn thận.
Sau khi người đi, Tiêu Minh Nguyệt lặng lẽ thu hết đồ sắt vào không gian, rồi về nhà, đặt ở góc bên phải cửa nhà.
Sau khi mọi thứ đã xong, Tiêu Minh Nguyệt mới gọi Bố Tiêu ra.
“Minh Nguyệt, sao không vào nhà, có chuyện gì à?”
“Không có gì, thợ rèn giao hàng đến rồi.” Tiêu Minh Nguyệt chỉ vào mấy món đồ sắt dưới đất.
Bố Tiêu nhìn theo hướng thợ rèn đạp xe đi, lại ngồi xuống xem kỹ hàng, đôi mắt liền sáng lên,
“Đồ này ngon thật, mình đào bẫy lúc nào?”
Tiêu Minh Nguyệt cười, “Đào ngay bây giờ đi, chờ gì nữa.”
“Ok!”
Hai bố con nói là làm, xách xẻng lên bắt đầu đào hố, bên trái biệt thự, bên phải biệt thự, và phía sau biệt thự, đều phải đào hố, mỗi bên đào một hố hình chữ nhật dài, dưới đáy mỗi hố đặt hai bẫy đinh.
Phía trên hố cũng phải bố trí, để tránh người vô tình giẫm phải, làm bị thương người vô tội, Bố Tiêu làm một cơ cấu kích hoạt, chỉ cần có người giẫm lên là sẽ báo động, phải bật công tắc thủ công thì bẫy trên mới sập xuống, hơn nữa trên tường rào có camera, họ ở trong nhà đã biết mọi động tĩnh bên ngoài tường, có phải là kẻ địch hay không rõ ràng một cái.
Chẳng mấy chốc, bẫy bên một phía biệt thự đã xong, còn hai phía nữa phải làm, Mẹ Tiêu cũng đến phụ, nhân lúc trời tối không ai chú ý, cả nhà còng lưng đào hố hì hục.
“Chẳng hiểu Tiểu Di của con thế nào, nói không tìm thấy bạn trai, bảo mẹ tìm quanh khu nhà mình giúp, mẹ biết tìm đâu cho nó? Một người đàn ông to xác còn có thể mất tích sao?”
Mẹ Tiêu vừa làm vừa than thở với Tiêu Minh Nguyệt.
Ánh mắt Tiêu Minh Nguyệt tối lại, không đáp lời.
“Ai ui không xong rồi, lưng mẹ mỏi quá, mẹ phải lên uống nước. Minh Nguyệt con cũng đừng làm mãi, mệt thì lên nghỉ, mai đào tiếp.”
“Mẹ, con không mệt, chỉ hơi khát, mẹ lấy cho con chai nước nhé?”
“Với mẹ đẻ mà nói gì giúp với không giúp, mẹ đi lấy ngay đây.”
Mẹ Tiêu về nhà, nhưng chưa được bao lâu, Mẹ Tiêu cầm điện thoại, mặt đầy hoảng hốt chạy về.
“Minh Nguyệt, khu mình phát hiện một xác chết nam, cảnh sát đến rồi!”
Tiêu Minh Nguyệt sững người, “Gì cơ?”
