Chương 86: Đánh bài
Mục Hạo Dịch về đến nhà là bắt đầu khóc lóc kể lể chuyện của mình.
“Mọi người không biết đâu, tôi còn chưa ra khỏi cửa tòa nhà, thì đã gặp đám người đó, rồi bị họ lôi đi.”
“Cái này bọn tôi biết rồi.” Kiều Thần đã nghe Thẩm Nhược Tịch ở đối diện kể rồi.
“Cái gì! Mọi người biết rồi?” Mục Hạo Dịch không thể tin nổi nhìn bọn họ, “Mọi người biết rồi mà sao không đi cứu tôi.”
“Bọn tôi đi tìm cậu, nghe Thẩm Nhược Tịch ở đối diện nói, lúc đó cậu đã bị bắt đi rồi.” Vì muốn nghe được nhiều chuyện bát quái hơn, Kiều Thần vội vàng dỗ dành Mục Hạo Dịch.
Quả nhiên Mục Hạo Dịch im bặt.
Cậu tiếp tục khóc lóc: “Mọi người không biết đâu, tôi bị bắt đến tòa nhà 22 đối diện, lên tầng 18, kết quả vừa vào cửa thì thấy một người đàn ông và một con chó, huhu hu.”
Kiều Thần háo hức nhìn Mục Hạo Dịch, ngay cả Thôi Thành Ích cũng xích mông về phía cậu.
“Tên đàn ông đó là nam sủng của Dư Mộng Hòe, hắn ta còn tẩy não tôi, nói đã đến đây thì mọi người là người một nhà, sau này phải đối xử tốt với nhau, tiểu tam!”
“Lúc đầu tôi không hiểu tại sao hắn gọi tôi là tiểu tam, sau đó từ phòng bên cạnh lại có một người đàn ông đi ra, tên Đồng Trí Hâm đó thấy tôi không đồng ý, lại gọi người đàn ông thứ hai của Dư Mộng Hòe ra, bọn họ cùng nhau thuyết phục tôi.”
“Chà, không ngờ Hạo Dịch của chúng ta cũng có ngày trở thành tiểu tam đấy.”
“Ha ha ha ha!”
Kiều Thần nói xong liền cười lăn ra ghế sofa, Quý Dư Thính nghe xong trên mặt cũng mang ý cười. Trải nghiệm hôm nay với Mục Hạo Dịch mà nói, cả đời này cậu sẽ không quên được.
“Ha ha ha ha!” Mục Hạo Dịch ở bên cạnh thấy bọn họ đều cười mình, cậu xị mặt xuống.
“Tôi không chơi với mọi người nữa.” Nói xong liền kéo cửa đi ra ngoài.
“Lần này đừng đi xa quá nhé, tiểu tam.” Kiều Thần gọi với theo.
Thôi Thành Ích có chút không yên tâm muốn đi theo, nhưng Kiều Thần ngăn lại: “Yên tâm đi, bây giờ cậu ấy sẽ không ra khỏi tòa nhà này đâu, cậu ấy cũng chỉ ngại thôi, một lát nữa sẽ quay về ăn cơm.”
Kiều Thần hiểu Mục Hạo Dịch không phải dạng vừa đâu.
Mục Hạo Dịch vừa chửi bới vừa đi ra ngoài, rồi ngồi phịch xuống cầu thang bộ tầng 28, cả người ấm ức: cậu cũng không ngờ mình lại bị bắt đi, mà còn đi làm nam sủng nữa.
Ngồi một lúc, có lẽ nhiệt độ bên ngoài đã khiến cậu bình tĩnh lại.
“Bộp bộp!”
Ngay khi cậu định về nhà thì nghe thấy tiếng bước chân đi lên.
Thẩm Nhược Tịch đi một vòng quanh khu dân cư rồi mới về nhà, nhưng không ngờ trong cầu thang bộ vẫn còn người ngồi.
Nhìn rõ mặt người đó, cô nới lỏng bàn tay đang nắm chặt khẩu súng, vì cô nghĩ, người có thể bị Dư Mộng Hòe lừa đi làm nam sủng thì cũng chẳng thông minh đến đâu, ít nhất là không có uy hiếp gì với mình.
“Sư phụ!” Mục Hạo Dịch lập tức vứt hết những bực bội trong đầu sang một bên.
Thẩm Nhược Tịch cảm thấy đau đầu: “Tôi không phải sư phụ của cậu, tôi cũng không dạy được gì cho cậu.”
“Không, tôi cảm giác cô có thể dạy tôi rất nhiều thứ, cô chắc chắn biết nhiều chiêu thức ngầu lòi.” Mục Hạo Dịch chỉ thèm những thứ đó.
Thẩm Nhược Tịch thở dài: “Tôi không muốn làm sư phụ của cậu.”
“Vậy cô có muốn đánh bài không?” Mục Hạo Dịch từ trong túi móc ra một bộ bài tây.
Điều này làm bước chân muốn về nhà của Thẩm Nhược Tịch khựng lại, ánh mắt cô dừng trên bộ bài.
Cô đã rất lâu rồi không chơi bài tây, nếu có thể đánh mạt chược thì cũng thú vị đấy.
“Cũng… cũng được.”
Thế là hai người ngồi trong cầu thang bộ chơi bài tây.
Đợi Quý Dư Thính từ trong bếp đi ra, thấy chỉ có hai người trên ghế sofa, anh nhướng mày: “Này, Mục Hạo Dịch ra ngoài bao lâu rồi nhỉ?”
Kiều Thần đang được lò sưởi sưởi ấm áp, nghe Quý Dư Thính nói liền giơ tay lên xem đồng hồ: “Chà, thằng nhóc đáng thương ra ngoài hai tiếng rồi.”
Quý Dư Thính đặt đĩa xuống: “Tôi ra ngoài tìm xem sao.”
Thôi Thành Ích nói: “Tôi đi cùng anh, lỡ lại bị người khác lừa đi mất thì sao.”
Nhưng bọn họ chưa đi được bao xa, đã nghe thấy tiếng nói từ cầu thang bộ vọng ra.
Giọng phụ nữ: “Đôi bốn.”
Mục Hạo Dịch nhìn quân bài trên tay mình có một con ba và một con năm, mặt cậu méo xẹo. Cậu sai rồi, cậu không nên ném hết bài lớn ra ngay từ đầu.
“Một con hai!”
“Chịu thua.” Mục Hạo Dịch nghiến răng.
“Một con bốn!” Thẩm Nhược Tịch ném lá bài cuối cùng xuống đất.
Rồi Quý Dư Thính nhìn thấy Mục Hạo Dịch tháo một viên đạn từ khẩu súng ra đưa cho Thẩm Nhược Tịch.
Thẩm Nhược Tịch tiện tay đặt bên chân mình, còn bên chân Mục Hạo Dịch là một đống đồ ăn vặt.
“Chơi nữa đi, chơi nữa đi.” Mục Hạo Dịch muốn chơi tiếp.
Nhưng Thẩm Nhược Tịch từ chối: “Người nhà cậu đến tìm cậu rồi kìa.”
Thẩm Nhược Tịch nhét viên đạn bên chân vào túi. Khẩu súng mà Mục Hạo Dịch vừa cầm, cô cũng có, mà loại đạn này tương thích với 80% súng ngắn trên thị trường.
“Anh cả!” Mục Hạo Dịch nhìn Quý Dư Thính, Thẩm Nhược Tịch vội đứng dậy.
“Sư phụ, ngày mai còn đánh bài nữa không?” Mục Hạo Dịch cuối cùng cũng tìm được đối thủ ngang tài ngang sức.
Thẩm Nhược Tịch ánh mắt đau xót rời khỏi bộ bài, rồi trầm giọng nói: “Thôi, hôm khác rảnh rỗi tính tiếp.”
Lúc đi ngang qua Quý Dư Thính, Thẩm Nhược Tịch gật đầu. Cô về đến nhà mới dựa vào cửa: Hít… ngồi xổm lâu quá, chân tê hết cả rồi!
Nếu không vì muốn giả vờ trước mặt đám người đối diện, cô căn bản sẽ không đi vững vàng như vậy.
Nghỉ ngơi một lúc cô mới quay lại ghế sofa.
Quý Dư Thính trong cầu thang bộ nhìn Mục Hạo Dịch: “Người ta về nhà rồi, cậu có buồn thì cô ấy cũng không thấy đâu.”
“Không!” Mục Hạo Dịch từ từ đứng dậy, “Tôi không buồn, chỉ là ngồi xổm hơi lâu, chân hơi tê.”
Cậu chậm rãi nhặt đống đồ ăn vặt dưới đất, lê từng bước một theo sau Quý Dư Thính.
Thôi Thành Ích nhận được chiến lợi phẩm từ Mục Hạo Dịch.
“Đây là một gói tôm khô, sư phụ tôi nói đây là đồ ăn vặt tự làm.”
Thôi Thành Ích nhìn đống đồ ăn vặt trong tay Mục Hạo Dịch: “Chỉ cho một gói thôi à.”
Mục Hạo Dịch đưa cho Quý Dư Thính hai gói: “Anh cả, tôi cho anh hai gói.”
Khi bọn họ bước vào nhà, Kiều Thần đã tỉnh táo hẳn. Cậu ta thấy Mục Hạo Dịch tay cầm đồ ăn, lê từng bước đi vào, liền phì cười một tiếng.
“Tiểu tam, rốt cuộc cậu cũng vì miếng ăn mà bán rẻ thân xác của mình.” Kiều Thần hả hê.
Mục Hạo Dịch bĩu môi: “Đồ ăn vặt tôi không chia cho cậu nữa.” Vậy mà còn dám cười nhạo cậu.
“Ăn cơm thôi.” Quý Dư Thính lên tiếng, ba người còn lại im lặng ngồi vào bàn ăn.
“Thịt luộc, rau luộc, và cả khoai tây luộc.” Kiều Thần nhìn mâm cơm nhạt nhẽo vô vị trên bàn.
Mục Hạo Dịch cầm một củ khoai tây, lục ra một gói đồ ăn vặt, nghe nói là món cay tự làm của sư phụ đối diện.
Cậu xé một gói ra, mùi thơm cay nồng tràn ngập bàn ăn. Mục Hạo Dịch ăn một miếng: “Còn ngon hơn ngoài tiệm bán.”
Vừa dứt lời, gói đồ ăn đã bị Kiều Thần cướp mất. Cậu ta chia cho Thôi Thành Ích, rồi lại chia cho Quý Dư Thính.
“Ưm, ngon quá.” Kiều Thần và Thôi Thành Ích nhìn nhau, trong lòng có cảm giác muốn khóc.
