Chương 36: Thử Nghiệm Điền.
An Nam không để tâm lắm đến lời cô ta, vẫy tay: “Cô mau về uống thuốc đi.”
Sở Bội Bội cảm kích gật đầu, xách đồ, bước những bước chân yếu ớt rời đi.
An Nam nhìn theo bóng lưng cô ta, không khỏi nghĩ, nếu kiếp trước, cô thực sự tin vào mảnh giấy kia, đối với hai anh em họ mà đề phòng nhiều hơn một chút, thì kết quả có khác đi không?
Nghĩ một lát, cô lắc đầu, đóng cửa về nhà.
Kiếp trước đã qua rồi, cô chỉ cần nắm chắc cuộc sống hạnh phúc của kiếp này là được.
Bây giờ, tất cả đều khác rồi.
Hy vọng lần này, Sở Bội Bội có được thuốc cô cho, cũng có thể có một kết cục khác, sống tốt.
An Nam về đến nhà, tập lại một lượt Bát Đoạn Cẩm, rồi vào bếp nấu cho mình một tô hoành thánh nóng.
Vỏ hoành thánh mỏng nhân nhiều, nước dùng thơm ngon, trên mặt còn rắc rong biển và tôm khô.
Thêm chút dầu ớt và giấm, thơm không thể tả.
Ăn sáng xong, cô dẫn Phú Quý lách vào không gian.
Lúc nãy lấy thuốc cho Sở Bội Bội, cô chợt nghĩ, có lẽ bãi cỏ trong trang viên có thể dùng vào việc khác?
Phú Quý vừa vào không gian liền chạy đến bên suối nước uống ừng ực, An Nam thì lấy xẻng ra, ở phía bên trái bãi cỏ khoanh ra một khu vực trồng trọt.
Trước đó ở hiệu thuốc mua được hầu hết đều là tây dược, chỉ có một ít là đông dược thành phẩm.
Sau này ở nhà máy dược thì lấy được một ít thảo dược, nhưng số lượng không nhiều lắm.
Mấy ngày nay cô luôn nghiên cứu dưỡng sinh, càng tìm hiểu sâu, càng cảm thấy tin tưởng vào nền văn hóa Đông y thâm sâu rộng lớn.
An Nam nghĩ, nếu có thể trong trang viên khai phá một thửa ruộng thảo dược, trồng thành công các loại thảo dược, vậy thì sau này sẽ tự do về đông dược rồi.
Rất nhiều dược liệu không chỉ có thể chữa bệnh, còn có thể dưỡng sinh, điều hòa cơ thể.
Dư ra còn có thể bán cho người khác.
Tương lai, cùng với từng trận thiên tai giáng xuống, dược phẩm sẽ ngày càng trở nên quý giá. Các loại thuốc trong tay cô gần như là không thể tái sinh, nhưng nếu trồng thành công, cô lại có thể liên tục sản xuất ra đông dược.
Càng nghĩ càng thấy khả thi.
An Nam hăng hái khoanh xong khu trồng trọt, liền bắt đầu xới cỏ, cày đất. Trước đây chưa từng làm việc đồng áng, ban đầu tay còn rất lóng ngóng, có chút vụng về mệt nhọc.
Nhưng may là cô rất thông minh, làm gì cũng rất có ngộ tính, dần dần thì vào guồng.
Mới bắt đầu làm trồng trọt, cô chỉ khoanh ra 300 mét vuông đất thử nghiệm. Nếu làm tốt, sau này có thể khoanh thêm diện tích.
An Nam tràn đầy nhiệt huyết, chỉ là chưa kịp cày xong hết đất, một người một chó đã bị đá ra khỏi không gian.
…
Một tiếng đồng hồ sao mà luôn trôi qua nhanh thế!
Không thể một miếng mà thành người béo được, An Nam bình tâm lại, từ từ thôi!
Dù sao thì dù cô không vào được, cũng có thể dùng ý thức điều khiển công cụ, tiếp tục làm việc trong trang viên.
Cô quay đầu, nhìn Phú Quý bị đá ra, phát hiện nó lại uống bụng to vòng ra.
An Nam nhấc nó lên: “Con chó ngốc này, sao cứ vào không gian là uống nhiều nước thế?”
Phú Quý lại một phen dáng vẻ lơ mơ. Có kinh nghiệm lần trước, An Nam không sốt ruột, đặt nó vào ổ chó bên cạnh trước, để nó tự hồi phục.
Còn mình thì lấy máy tính bảng ra, tìm kiếm hướng dẫn, tính toán xem nên trồng loại dược liệu nào thử trước.
Lựa đi chọn lại, cuối cùng quyết định trồng bản lam căn.
Một là trong số hạt giống tìm được ở tòa nhà trước kia, vừa vặn có hạt giống bản lam căn.
Hai là thời kỳ cực nóng sau khi lũ rút kiếp trước, đã bùng phát mấy trận dịch nhỏ, mà bản lam căn này lại vừa khớp có thể điều trị.
Bản lam căn vị đắng tính hàn, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, lương huyết lợi yết. Đối với dịch thời độc, phát nhiệt đau họng có hiệu quả điều trị rất tốt.
Kiếp trước hai bao gạo mới đổi được nửa hộp bột bản lam căn.
An Nam vì trong nhà không có thuốc, chịu khổ cực lớn, sốt suốt cả tuần, toàn thân đau nhức, vừa đi ngoài vừa nôn, suýt nữa thì bị hành cho chết.
May là còn trẻ, thể chất vốn không tệ, mới cứng rắn chịu đựng qua được.
Nhưng nhiều người thể chất bình thường, thì không may mắn như vậy. Rất nhiều người vất vả sống sót qua lũ lụt và cực nóng, cuối cùng lại chết vì dịch bệnh.
Thời gian trồng bản lam căn khoảng 6 tháng, lúc đó hẳn là vừa kịp chín.
Nghĩ là làm. Mấy ngày tiếp theo, An Nam bận rộn mỗi ngày vào không gian làm trồng trọt, Phú Quý thì lần nào cũng theo vào uống nước.
Đúng vậy, chính là uống nước.
An Nam mặt mày bất lực: không biết nước suối đó có gì ngon, hấp dẫn Phú Quý như nghiện rượu vậy uống cuồng nhiệt.
Cô đã ngửi kỹ rồi, không thấy có gì đặc biệt, mùi vị như nước lã bình thường. Chưa kiểm tra chất lượng nước, cô tuyệt đối sẽ không uống.
Nhưng cũng không ngăn được con chó. Mỗi lần vào, nó đều thẳng tiến đến uống no căng bụng.
Không dẫn nó vào, nó ở ngoài cứ kéo cổ tru lên. Lúc An Nam ra, thấy nó khan cả cổ họng, lòng mềm đi, đành tiếp tục dẫn theo.
An Nam thấy nó uống mãi cũng chẳng có vấn đề gì, cũng không quản nữa.
Trước đây cô có xem trên mạng, nói chó trời sinh đã biết tránh hại tìm lợi với thứ cho vào miệng. Bị bệnh ngoài da hay trúng độc, còn biết tự đi tìm thảo dược ăn.
Có lẽ trong nước này có khoáng chất gì thu hút nó? Trong không gian hẳn cũng không sản sinh ra chất có hại.
Đứa trẻ không quản được, đành thôi không quản nữa, mặc nó mỗi ngày vui vẻ uống no căng bụng.
Còn bản thân thì chuyên tâm nghiên cứu trồng thảo dược, vừa học vừa thực hành khám phá.
Khác với An Nam tích cực phấn đấu ở nhà, bầu không khí trong khu dân cư ngày càng căng thẳng.
Đập phá cướp bóc đã thành chuyện thường ngày. Khác với trước đây, bây giờ nhiều hơn là tiếng khóc lóc kêu gào của phụ nữ.
Những kẻ đói khát dần dần bắt đầu nhận ra, phụ nữ, mới là những người ở vị thế tuyệt đối yếu thế.
Từ xưa đến nay, phụ nữ vốn không khỏe mạnh bằng nam giới, về sức mạnh có sự bất lợi tự nhiên.
Những năm gần đây, cùng với sự phát triển không ngừng của xã hội, rất ít khi cần dùng đến sức mạnh thô bạo đơn thuần để giành lấy tài nguyên. Vì vậy, những người phụ nữ tâm tư tinh tế hơn dần chiếm nhiều địa vị hơn trong xã hội.
Thế nhưng thiên tai giáng xuống, trật tự xã hội mất đi, giữa người với người dần dần lại quay về mô thức quan hệ nguyên thủy.
Kẻ mạnh cướp đoạt nhiều lương thực và tài nguyên hơn, còn kẻ yếu đuối chỉ có thể đói khát, chịu sự ức hiếp.
Mỗi tối An Nam đều có thể nghe thấy tiếng hét thét và khóc lóc của phụ nữ bên ngoài. Cô không để ý, đeo nút tai lên lật người tiếp tục ngủ.
Đã trải qua bốn năm tận thế, cô hiểu rõ hơn ai hết, bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.
Nhưng cô không phải nữ hiệp trừ bạo an lương, càng không phải đấng cứu thế thông thiên.
Cứu người? Chỉ khiến bản thân rơi vào nguy hiểm. Mỗi ngóc ngách của thế giới này đều có tội ác xảy ra, bản thân An Nam cũng chỉ là một thành viên đang vật lộn sinh tồn trong tận thế mà thôi.
Không phải tất cả nam giới đều có sức mạnh tuyệt đối, cũng không phải tất cả phụ nữ đều cam tâm bị áp bức.
Vật cạnh thiên trạch, kẻ thích nghi sinh tồn.
Cứ thế trôi qua một tuần. Hôm nay, An Nam vừa ra khỏi không gian, nằm trên giường nghỉ ngơi, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cô đi ra hành lang, nhìn qua lỗ nhòm ở cửa cầu thang ra ngoài, phát hiện ra kia đúng là Bạch Văn Bân và Tiền Oanh Nhi.
