Chương 5: Tích Trữ Vũ Khí.
Tâm trạng An Nam vô cùng thoải mái sau khi chọc cho Tiền Oanh Nhi tức điên lên.
Rời khỏi khu chung cư, cô lái xe thẳng đến chợ vật liệu xây dựng.
Hai ngày qua, cô đã tích trữ không ít đồ ăn, mặc, dùng. Nhưng có một câu nói rất đúng:
Hàng xóm tích lương, ta tích súng. Hàng xóm chính là kho lương của ta.
An Nam không có ý định trở thành kho lương của ai cả, vì vậy phải tích trữ vũ khí.
Đương nhiên, súng đạn thật thì không mua được, việc quản lý ở Tung Của về mảng này vẫn rất nghiêm ngặt. May mắn là, cô mua không được, những người khác cũng vậy.
Ở kiếp trước, thứ vũ khí được dùng nhiều nhất trong các cuộc xung đột chính là dao bếp, rìu, gậy bóng chày...
Hoặc là sát thương không cao, hoặc là rất dễ gây thương tích cho chính bản thân.
An Nam chuẩn bị kiếm thứ gì đó phù hợp với cô hơn.
Cưa máy xăng.
Còn được mệnh danh là "công cụ giúp kẻ côn đồ bình tĩnh lại".
Chỉ cần kéo máy lên, mười mét xung quanh không ai dám lại gần.
Đã từng có cư dân mạng đùa rằng: "Đây là thứ vũ khí mạnh nhất bạn có thể mua một cách hợp pháp."
Không cần bàn đến chuyện nó cưa xương có lợi hại hay không, chỉ riêng tiếng động ầm ầm chấn động đã đủ khiến đối thủ mềm nhũn chân.
Nhưng nhược điểm duy nhất của nó là cần xăng. Vì vậy, An Nam còn phải đi kiếm thêm xăng để dự trữ.
Sau ngày tận thế, trật tự sụp đổ, dầu diesel và xăng đều là nguồn tài nguyên quý giá không thể tái tạo.
Do đó, An Nam không chỉ mua 5 cái cưa máy xăng, mà còn chuẩn bị thêm 5 cái cưa máy chạy điện. Dù sao trong không gian cũng có điện, lúc nào cũng có thể vứt vào sạc.
Mua xong cưa máy, An Nam lại mua thêm 10 khẩu súng bắn đinh và đinh đi kèm.
Súng bắn đinh tuy không bằng súng thật, nhưng uy lực cũng rất lớn, nhắm vào các vị trí trọng yếu như đầu và tim, chỉ vài phát là có thể hạ gục đối thủ.
Ông chủ bán súng đinh còn nhắc đi nhắc lại với cô những lưu ý khi sử dụng, sợ cô dùng nhầm gây thương tích cho người khác.
Ra khỏi cửa hàng, An Nam trở lại xe, thu hết đồ đạc vào không gian.
Ngồi trong xe suy nghĩ một lúc, cô lại gọi điện cho một đối tác từ thời mẹ cô còn sống.
"Chị Trần, chào chị, cháu là An Nam."
"An Nam? Có chuyện gì thế?"
Chuyện An Nam bị An Hưng Nghiệp đuổi ra khỏi nhà, người trong giới ai cũng biết. Dù cảm thấy xót xa, nhưng giờ người chủ trì tập đoàn là An Hưng Nghiệp, với tư cách là đối tác, bà Trần cũng không tiện quá thân thiết với An Nam.
Mẹ đã mất, An Nam hiểu rõ đạo lý "người đi trà nguội", vì vậy cũng không khách sáo, đi thẳng vào vấn đề.
"Hồi trước mẹ cháu có một món đồ sưu tầm, cho chị mượn ngắm, giờ cháu muốn đến lấy lại."
"Ồ, ý cháu là cây lưỡi lê ba cạnh đó hả?"
Bà Trần hơi ngạc nhiên. Cô bé này đã khốn khổ đến mức phải bán đồ sưu tầm để sống rồi sao?
Cây lê này niên đại ngắn, không đáng giá bao nhiêu, hồi đó chỉ vì tò mò nên mới mượn về xem, không thể so với những cổ vật mà mẹ cô bé sưu tầm được.
Nhưng chắc An Hưng Nghiệp cũng chẳng đưa cho cô bé những thứ đó.
Nghĩ lại thấy đứa trẻ này cũng tội nghiệp.
Vì vậy bà đồng ý rất nhanh: "Ngày mai cháu đến nhà chị lấy đi."
"Vâng, cháu cảm ơn chị."
Cúp điện thoại, trong lòng An Nam lại thêm một phần yên tâm.
Lưỡi lê ba cạnh, trên có ba rãnh máu hình lăng trụ, sau khi đâm trúng mục tiêu sẽ khiến máu chảy ra rất nhanh và nhiều.
Vết thương đặc biệt mà nó tạo ra rất khó khâu lại, trong hoàn cảnh tận thế thiếu thốn tài nguyên y tế, một khi trúng đòn, có thể nói là thần tiên cũng khó cứu.
Cây lê của mẹ cô đã cũ, khi nhận được đã có chút gỉ sét.
Nhưng như vậy lại hợp ý An Nam.
Đã có gỉ, đúng là "lưỡi dao uốn ván" rồi còn gì, sát thương được đẩy lên tối đa.
Giải quyết xong vấn đề vũ khí, An Nam lại đi dạo quanh chợ vật liệu, mua thêm các loại dụng cụ như cờ lê, kìm thủy lực, thùng đựng xăng, búa, tua vít, búa phá kính...
Còn mua 3 máy phát điện chạy dầu, 3 máy phát điện chạy xăng, cùng một số tấm pin năng lượng mặt trời.
Cuối cùng, nhìn không gian chất đống lộn xộn, cô lại mua thêm nhiều giá kệ, để phân loại và sắp xếp vật tư trong không gian.
Còn gì cần mua nữa nhỉ?
Đúng rồi! An Nam vỗ trán, sao lại quên mất thứ cứu mạng này.
Vội vàng mở định vị, tìm một hiệu thuốc, chuẩn bị đi tích trữ một ít dược phẩm.
Trên đường đi, thấy một công ty kiểm định chất lượng nước.
Nghĩ đến nước trong không gian, vẫn chưa biết chất lượng thực sự thế nào.
Kiếp này điều kiện tốt hơn, đương nhiên cũng kén chọn hơn, nếu chất lượng nước bình thường, thì sẽ tích trữ thêm nước uống.
Vì vậy cô thuận tay lấy một ít mẫu nước từ không gian, bỏ ra một nghìn tệ làm kiểm định chất lượng nước, làm gấp thì ngày mai sẽ có kết quả.
Rời khỏi công ty kiểm định, lái xe mười phút là đến hiệu thuốc.
"Chào chị, ở nhà có người già đi lại khó khăn, tôi muốn chuẩn bị cho họ một ít thuốc thông dụng."
Nhân viên đang chơi điện thoại, nghe vậy mắt sáng lên, lập tức đứng dậy nhiệt tình giới thiệu.
Thuốc kháng viêm, thuốc cảm, thuốc hạ sốt, thuốc giảm đau, thuốc cầm tiêu chảy, các loại kháng sinh, thuốc mỡ, băng gạc y tế, băng cá nhân, vân vân.
An Nam mua mỗi thứ một ít, lại hỏi kỹ nhân viên về những lưu ý khi sử dụng các loại thuốc, rồi mới rời đi.
Tích trữ quá nhiều thuốc một lúc sẽ quá lộ liễu.
Vì vậy, dựa theo danh sách thuốc này, An Nam chạy thêm nhiều hiệu thuốc khác, mua chia thành nhiều đợt.
Cứ bận rộn như vậy đến năm giờ chiều, nhận được điện thoại thợ sửa chữa báo đã hoàn thành công việc, cô mới dừng tay.
An Nam về nhà, kiểm tra tình hình lắp đặt cửa sổ cửa ra vào, vô cùng hài lòng và thanh toán nốt số tiền còn lại.
Tiễn thợ lắp đặt đi, cô thở phào một hơi, bật điều hòa, lấy từ không gian ra một suất mì cay và trà sữa.
Mì cay vẫn còn bốc khói, An Nam vừa ăn ngon lành, vừa nhìn quanh.
Cửa sổ cửa ra vào là loại chống nổ, vật tư trong không gian dồi dào, quả thực so với kiếp trước đã tốt hơn quá nhiều.
Cô mở máy tính bảng, bắt đầu tải xuống những bộ phim truyền hình và chương trình giải trí mà mình thích.
Thời tận thế mất mạng mất điện, lại nguy hiểm khắp nơi, tinh thần con người cực kỳ căng thẳng. Vì vậy, ngoài nhu cầu sinh tồn cơ bản, tinh thần cũng cần được chăm sóc chu đáo, mới có thể đi được lâu dài.
Cô còn mua rất nhiều tài nguyên sách điện tử và video.
Tiểu thuyết, bản đồ, hướng dẫn nấu ăn, hướng dẫn võ thuật, chỉ dẫn sinh tồn nơi hoang dã... tải xuống cùng một lúc.
Bộ nhớ một máy không đủ, An Nam chuẩn bị ngày mai đi mua thêm một số sản phẩm điện tử.
Ăn tối xong, An Nam vứt máy tính bảng ở nhà tiếp tục tải, tự mình cầm chìa khóa xe xuống lầu.
Vấn đề năng lượng quan trọng nhất vẫn chưa giải quyết, máy phát điện, cưa máy xăng đều cần dùng dầu.
Cô lái chiếc xe tải thuê, đến trạm xăng.
Đổ đầy xăng cho xe, sau đó lại thu xăng vào thùng đựng trong không gian.
Hết trạm xăng này đến trạm xăng khác, cứ bận rộn như vậy đến tận 12 giờ đêm, mới thu được 3000 lít dầu diesel.
An Nam hơi mệt mỏi, tìm một bãi đỗ xe, nhắm mắt nghỉ ngơi, chuẩn bị tỉnh dậy lại tiếp tục.
Một lúc sau, đột nhiên nghe thấy gần đó có tiếng động nhẹ.
Cô thò đầu ra nhìn, chỉ thấy hai người đàn ông thân hình nhỏ bé, đang ngồi xổm lén lút bên cạnh một chiếc xe tải.
Đây là... mấy tên trộm xăng?
An Nam từng nghe nói, ở Lâm Bắc thị có một nhóm chuyên trộm xăng, lấy xăng từ xe của người khác rồi bán lại với giá rẻ.
Là thứ mà các tài xế xe lớn ghét nhất.
Nhìn thấy hai người lén lút chuẩn bị rời đi, An Nam khởi động xe, từ xa bám theo.
Xăng? Đúng thứ cô cần nhất.
