Chương 75: Tổng giám đốc thích cô.
Tiền Oanh Nhi không kịp nhặt chìa khóa rơi dưới đất, vội vàng quay người lại.
Cô ta nhìn người đang đứng trên cầu thang với vẻ mặt kinh ngạc:
“An Nam?! Sao cô lại ở đây?”
Như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt Tiền Oanh Nhi trở nên vô cùng khó coi:
“Cô theo dõi tôi?”
An Nam không trả lời câu hỏi của cô ta, lại hỏi lần nữa:
“Cô nói tôi bị ai bắt đi?”
Tiền Oanh Nhi cảnh giác nhìn cô từ đầu đến chân: “Cảnh sát chứ còn ai! Chính cô hôm qua làm gì, chẳng lẽ không biết?”
An Nam nghe vậy khẽ nhếch môi.
Còn tưởng con người này lại giở trò gì, thuê người đến tìm phiền toái với mình.
Hóa ra lại tưởng mình giết cảnh sát, ở đây mong mình bị bắt vào tù ngồi khâu vá đây.
Vậy thì cô ta nghĩ nhiều quá rồi.
An Nam: “Đã vậy tôi sắp bị bắt rồi, cô chạy cái gì?”
Tiền Oanh Nhi trợn mắt: “Ai nói tôi chạy? Tôi đến đây đưa đồ cho biểu ca!”
“Ồ? Vậy biểu ca của cô chạy cái gì?”
“Anh ấy…”
Tiền Oanh Nhi nghẹn lời.
Điều này bảo cô ta nói thế nào? Nói biểu ca rõ biết An Nam sắp bị bắt rồi, vẫn sợ đến mức cuốn gói chạy trốn?
Nhục chết đi được!
Cô ta hét lên một cách thiếu tự tin: “Nhà anh tôi nhiều lắm! Thay đổi chỗ ở, cô quản được sao?
Hơn nữa, cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi, sao cứ luôn hỏi ngược lại tôi thế?”
Mãi đến lúc này, Tiền Oanh Nhi mới phản ứng ra, hình như mình cứ bị An Nam dắt mũi đi mãi.
Câu hỏi của mình cô ta chẳng trả lời lấy một câu, ngược lại mình cứ có hỏi là đáp.
Cô ta chống nạnh lên giọng: “Rốt cuộc tại sao cô lại xuất hiện ở đây, có phải theo dõi tôi không?”
An Nam mặt mày bình thản: “Ừ, đúng vậy. Cô có ý kiến gì sao?”
“Cô! Sao cô lại vô lý như vậy?”
Tiền Oanh Nhi nhìn cô, trong lòng cảm thấy bức bối khó tả:
“Cô ngược đãi tôi đến mức toàn thân đầy thương tích, tôi còn chưa tính sổ với cô đây!”
Nói rồi, cô ta xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay, trên đó đầy vết tích bị thứ gì đó làm bỏng.
An Nam nhìn những vết sẹo gớm ghiếc ấy, nhướng mày: “Ai nói đây là tôi làm?”
“Không phải cô thì còn ai!” Giọng Tiền Oanh Nhi the thé: “Biểu ca đã nói với tôi rồi, chính là cô, nhân lúc tôi mất trí mà bắt nạt người!”
An Nam không nhịn được bật cười: “Bạch Văn Bân nói là tôi làm?”
Gã đàn ông này đúng là mặt dày thật.
Tự mình bạo hành em gái thì thôi đi, còn không dám nhận, đổ tội lên đầu người khác?
Tiền Oanh Nhi tưởng cô đang chế nhạo mình, tức đến run tay:
“An Nam, rốt cuộc cô dựa vào cái gì mà ngang ngược thế?!
Cô chẳng lẽ tưởng sau khi giết cảnh sát, vẫn có thể thoát thân bình an vô sự sao? Bây giờ thiên tai đã kết thúc rồi, cô sắp gặp đại họa rồi đấy!”
An Nam vẻ mặt không màng: “Ờ, vậy sao.”
Tiền Oanh Nhi: …
Ngang ngược! Quá ngang ngược!
A a a a a! Thật sự tức chết đi được!
Tiền Oanh Nhi chỉ cảm thấy mình ra đòn mạnh nhưng đấm toàn vào bông gòn.
An Nam nhìn cô ta bị mình vài câu đã làm nổi điên lên, bỗng nghĩ ra kiểu chết nào thích hợp nhất với cô ta rồi.
Trong lòng cười gian, nhưng trên mặt bỗng trở nên nghiêm túc:
“Thiên tai xác thực đã kết thúc, phía chính quyền còn ra thông báo, nói là sẽ cấp trợ cấp cho những người sống sót sau trận lũ lụt lần này.”
“Cái gì?” Tiền Oanh Nhi bị câu nói đột ngột của cô làm cho mụ mị.
Chuyện khi nào vậy, sao cô ta chưa nghe thấy?
Nhưng nhìn An Nam vẻ mặt đàng hoàng nghiêm chỉnh, lại không giống nói bừa, không khỏi nghiêm túc hỏi: “Thật sao? Còn phát trợ cấp nữa?”
An Nam gật đầu: “Thật. Và phía chính quyền còn nói, trước đây nhà cửa bị người khác chiếm dụng trái phép, còn có thể đòi tiền thuê nhà gấp mười lần cùng tiền bồi thường thiệt hại về nhà cửa.”
Tiền Oanh Nhi nghe vậy mắt sáng lên.
An Nam nhìn cô ta, dường như cũng nghĩ ra điều gì:
“Phải rồi, căn hộ 802 của cô chính là bị hàng xóm tầng dưới chiếm đóng nhỉ? Vậy thì cô sắp phát tài rồi.”
Long Tòng An trong phòng bên cạnh nghe mà đầy dấu hỏi.
Ân nhân đang nói cái gì thế? Chính quyền sao có thể ra thông báo vô lý như vậy…
Trí tuệ của Tiền Oanh Nhi vừa mới hồi phục, đầu óc vốn đã không được tỉnh táo, lúc này đã hoàn toàn bị dắt theo nhịp điệu của An Nam.
Cũng không kịp tính toán thù oán nữa, trong lòng thật sự bắt đầu tính toán.
Nhà bị người khác chiếm đóng bốn tháng, tiền thuê nhà đại khái có hơn một vạn, gấp mười lần là một trăm nghìn, cộng thêm tiền bồi thường thiệt hại nhà cửa và trợ cấp…
Mắt cô ta sáng rỡ: Có thể mua xe rồi!
An Nam nhìn vẻ hào hứng của cô ta, trong lòng thấy buồn cười, nhưng miệng vẫn không ngừng:
“Ôi, thực ra trước đây tôi đột nhiên tuyệt giao với cô, cũng là có nguyên nhân.”
Tiền Oanh Nhi nghe vậy lập tức nhìn cô – điều cô ta tò mò nhất chính là tại sao An Nam đột nhiên quay mặt với hai anh em họ.
An Nam lộ ra vẻ mặt sầu muộn: “Còn chẳng phải vì ghen tị với cô sao.”
Tiền Oanh Nhi nghe vậy sững người: “Ghen tị với tôi?”
An Nam? Ghen tị… với tôi?
Cô ta không thể tin nổi: Cô ta có gì đáng để An Nam ghen tị chứ?
An Nam: “Cô biết Tập đoàn Cố thị chứ?”
Nghe cô nhắc đến Tập đoàn Cố thị, vị tổng giám đốc và trợ lý tổng giám đốc của tập đoàn đang chăm chú nghe trộm ở phòng 702 bên cạnh – Cố Chi Vũ, Long Tòng An đều giật mình.
Sao lại nhắc đến họ rồi?
Tiền Oanh Nhi ở ngoài hành lang ngây người gật đầu.
Doanh nghiệp đầu ngành của Lâm Bắc, ngồi vững chiếc ghế số một là Tập đoàn Cố thị, cô ta đương nhiên nghe nói rồi.
“Tổng giám đốc của tập đoàn họ, thích cô.”
Tiền Oanh Nhi mắt tròn xoe sắp lồi ra ngoài: “Thí… thích tôi?!”
Long Tòng An trong phòng bên cạnh mắt cũng sắp lồi ra ngoài.
Mặt mày không thể tin nổi nhìn ông chủ của mình: Tổng giám đốc thích con nhỏ ở ngoài kia?
Cố Chi Vũ mạch thái dương giật giật, mím chặt môi, lạnh lùng liếc hắn một cái.
Long Tòng An lập tức quay đầu lại.
Chết tiệt, hình như ông chủ muốn giết tôi.
Lúc này, An Nam ở ngoài cầu thang thành khẩn gật đầu:
“Ừ, hình như là lúc trước cô đi làm tiếp thị part-time, trong buổi hội nghị nào đó, bị ông ấy để ý.”
Tiền Oanh Nhi đứng sững tại chỗ, đầu óc bắt đầu hồi tưởng.
Thời đại học, cô ta xác thực có làm part-time vài lần tiếp thị, từng đi rót nước trong các hội nghị thương mại.
Chẳng lẽ thật bị đại lão nào đó để mắt tới?!
Long Tòng An trong phòng còn hào hứng hơn cô ta, hồn tám quẻ thiêu đốt bừng bừng:
Hội nghị nào? Lần hội nghị nào? Sao tôi không biết! Tổng giám đốc lần hội nghị nào mà chẳng dẫn tôi đi??
Cố Chi Vũ: …
An Nam luôn quan sát phản ứng của Tiền Oanh Nhi, khẽ nhếch môi, tiếp tục công kích:
“Vị tổng giám đốc Cố đó biết cô là bạn học của tôi, đặc phái trợ lý đến hỏi thăm cha tôi về cô. Nghe nói muốn rước cô về nhà một cách long trọng, làm bà lớn nhà giàu đấy!”
Tiền Oanh Nhi há hốc mồm.
Cái gì? Cửa nhà giàu cách tôi chỉ một bước chân thôi sao!!
Long Tòng An đang vểnh tai nghe trộm lúc này cuối cùng cũng phản ứng ra:
Trợ lý này chưa từng giúp ông chủ đi thăm dò mỹ nữ bao giờ!
Ân nhân, người ổn trọng như cô, sao có thể nghiêm túc nói bậy như vậy chứ!
Hắn quay đầu nhìn ông chủ của mình.
Chỉ thấy ông ta mặt không biểu cảm đứng đó, dường như chẳng nghe thấy gì.
Nhưng Long Tòng An rõ ràng cảm nhận được, trong căn phòng này âm khí tràn ngập, hàn ý bủa vây.
Tiền Oanh Nhi lại tâm tình cực tốt, nghiêm túc hỏi An Nam:
“Tổng giám đốc Cố bao nhiêu tuổi? Trông thế nào?”
