Chương 88: Con kia sao không thèm trả lời người ta.
“Mấy người nhìn nhanh kìa, đúng là có đứa ngốc không đi lấy đồ ăn nước uống, lại còn ở đây vơ vét đồ trang sức!”
“Chắc là trước giờ chưa từng thấy đồ gì tốt đẹp, thấy ở đây toàn trang sức quý giá, nên mê đến mức quên cả ăn uống.”
“Ha ha ha! Con này nghèo đến phát điên rồi chắc!”
Đó là tiếng của mấy người vừa từ bên ngoài vào, định xuống tầng hầm siêu thị tìm vật tư.
An Nam không thèm để ý đến họ, tiếp tục quét sạch đồ vào chiếc ba lô lớn.
Mấy người kia chế giễu một hồi, thấy đối phương không thèm đáp lại, cảm thấy chán phèo, vội vã xuống lầu tìm đồ.
Ngược lại, một cặp nam nữ mới bước vào trung tâm thương mại phía sau lại bị tiếng động của họ thu hút.
Người phụ nữ thấy An Nam nhét đầy trang sức vào túi, liền kéo tay người đàn ông mà làm nũng:
“Anh yêu, em cũng muốn có trang sức!”
Người đàn ông có vẻ bất đắc dĩ: “Mình đi tìm vật tư trước đã, lát nữa quay lại cũng được mà! Không thì đồ ăn thức uống bị người khác lấy hết mất.”
Người phụ nữ không chịu buông tha: “Trời ơi, lấy vài cái vòng cổ nhẫn cưới thì tốn bao nhiêu thời gian chứ?”
Nói rồi, cô ta đi về phía An Nam.
Người đàn ông đành phải đi theo.
An Nam thấy họ tiến lại gần, lập tức nhanh tay nhanh mắt nhét mấy món ngọc phỉ thúy cạnh tay vào túi.
Còn những thứ vàng kim cương khác, cô lấy cũng chẳng có tác dụng gì, trong không gian đã có rất nhiều rồi, không cần thiết phải vì chuyện này mà gây tranh chấp với người khác, tốn thời gian.
Chỉ cần tập trung thu ngọc phỉ thúy là được.
Ai ngờ người phụ nữ kia lại không vui: “Này! Con kia, sao cô lấy hết đồ ngọc vậy?”
An Nam vẫn không đáp, tay tiếp tục thu gom không ngừng.
“Này! Con kia, tôi đang nói chuyện với cô đấy! Sao không thèm trả lời người ta?”
Giọng người phụ nữ the thé, làm An Nam nhức đầu.
Vừa thu đồ, An Nam vừa nói với vẻ mặt vô cảm:
“Mấy thứ vàng này cô có muốn không? Không muốn thì tôi cũng thu hết đấy.”
Người phụ nữ nghe vậy, vội vàng nhét từng nắm dây chuyền vàng trước mặt vào túi áo.
Vừa nhét, cô ta vừa gọi bạn trai: “Anh còn đứng đơ ra đó làm gì? Lại đây phụ tôi mau!”
Người đàn ông muốn nhanh chóng đi tìm vật tư, nhưng dường như rất sợ người phụ nữ này, miễn cưỡng bước lại phụ cô ta thu dọn trang sức.
An Nam liếc nhìn.
Trong lòng nghĩ: Chắc chắn là cặp tình nhân mới quen, hoặc vợ chồng mới cưới.
Chỉ cần kết hôn quá hai năm, lúc này người đàn ông đã phải cho cô ta một cú búng tai, quát lên “Đồ đàn bà phá của, đi tìm đồ ăn đi.”
Người đàn ông bị áp lực từ bạn gái, đành phải cùng nhau thu dọn trang sức.
Nhưng thu được một lúc, biểu cảm của anh ta lại thay đổi.
Càng thu càng nghiện, tốc độ tay càng lúc càng nhanh.
Đây toàn là vàng, đá quý mà!
Ngày trước, anh ta làm việc vất vả cả tháng còn không đủ mua nổi nửa chiếc vòng tay vàng, vậy mà giờ đây có thể nhét từng nắm lớn vào túi!
Một nắm mười nghìn tệ, một nắm mười nghìn tệ, đã quá!
Còn người phụ nữ kia thì vừa cầm chiếc nhẫn kim cương trước mặt, vừa tham lam liếc mắt nhìn An Nam.
Thấy An Nam cứ liên tục nhét ngọc phỉ thúy vào túi, cô ta không nhịn được nói:
“Này! Con kia, cô đừng có lấy hết đồ trang sức bằng ngọc nhé! Chừa lại cho tôi chút đi!”
Nói xong, cô ta cũng không lấy chiếc nhẫn kim cương trước mặt nữa, vội vàng nhét mấy món trang sức bằng ngọc ở quầy bên cạnh vào túi mình.
An Nam liếc nhìn cô ta, không nói gì.
Thứ người phụ nữ này lấy căn bản không phải ngọc phỉ thúy, mà là ngọc mã não.
Vì vậy An Nam cũng lười tranh giành với cô ta.
Ngọc mã não tuy trong tên có chữ “ngọc”, nhưng thực chất là một loại thạch anh. Nhìn hơi giống ngọc phỉ thúy, nhưng giá trị lại cách nhau một trời một vực.
Thứ này chỉ đáng giá vài chục tệ, bày trong trung tâm thương mại thêm ánh đèn và hiệu ứng thương hiệu, mới bán được giá ảo vài trăm thậm chí vài nghìn, không thể so với ngọc phỉ thúy - vua của các loại ngọc được.
Hơn nữa, dù nó có là loại ngọc đắt tiền đi chăng nữa, nhưng không nâng cấp được không gian, thì với An Nam cũng vô dụng.
Người phụ nữ này đến ngọc mã não và ngọc phỉ thúy còn không phân biệt được, đủ thấy cô ta không thực sự thích đồ trang sức bằng ngọc phỉ thúy, mà thuần túy chỉ muốn tranh giành với cô.
An Nam cảm thấy hơi bực mình.
Tranh giành làm gì chứ? Ở đây nhiều vàng bạc châu báu như vậy, dù có chia nhau đi nữa, mỗi người cũng được rất nhiều.
Thứ bản thân mình không thích, mà còn không muốn thấy người khác lấy sao?
An Nam im lặng tiếp tục thu đồ.
Người phụ nữ thấy An Nam mãi không thèm đáp lời mình, dường như cố tình đọ sức, cũng cố ý chỉ chọn đồ trang sức bằng ngọc để lấy.
Nhưng cô ta không hiểu gì về chủng loại, độ trong, chất lượng, đại khái thấy cái nào trong suốt lấp lánh là lấy cái đó.
Vì vậy toàn lấy được ngọc mã não.
An Nam thì chỉ chọn ngọc phỉ thúy nhét vào túi.
Không có 'bông' thì không thành phỉ thúy, bên trong ngọc phỉ thúy đều có 'bông'. Dù phỉ thúy càng tốt thì 'bông' càng ít, nhưng muốn 'bông' ít đến mức trong suốt lấp lánh, thì phải là loại thủy tinh chủng rồi.
Loại cao cấp như vậy ở đây không có.
Do đó, ở đây càng trong suốt lấp lánh, thì càng là ngọc mã não giá rẻ.
Chẳng mấy chốc, An Nam đã thu hết tất cả ngọc phỉ thúy vào trong túi.
Tiện tay lại vơ thêm chút kim cương và vàng.
Người phụ nữ thấy vậy, vừa định mắng đã thấy một đám người từ tầng hầm ùa lên.
“Đi thôi, siêu thị này nhỏ quá, chẳng còn gì nữa rồi!”
“Người đông của hiếm quá! Đi đi, đi chỗ khác xem sao!”
Người đàn ông đang lấy trang sức lập tức cuống cuồng: “Chết rồi! Vật tư bị người khác cướp hết rồi!”
Người phụ nữ lúc này cuối cùng cũng biết lo lắng: “Vậy thì làm sao bây giờ?”
Thấy An Nam vẫn thong thả nhét trang sức vào túi, cô ta không nhịn được nói:
“Này! Con kia! Vật tư bị người ta cướp hết rồi, cô còn ở đây nhặt trang sức?”
An Nam ngước mắt lên, cuối cùng cũng đáp lời cô ta:
“Cô này, gặp người không quen biết, mà cứ một hai gọi 'con kia', là hành vi rất kém văn hóa đấy.”
Dừng một chút, lại nói tiếp:
“Tôi không cần đi tìm vật tư. Tôi có năm đứa em trai cao một mét tám, lực lưỡng, chúng nó đi tìm vật tư rồi, tôi rảnh rỗi không có việc gì, mới ở đây lấy trang sức thôi.”
——Ra ngoài đường, thân phận là do mình tự đặt ra cả.
Nếu không sợ quá khoa trương, cô còn muốn nói mình có một trăm lẻ tám hảo hán dưới trướng nữa kia.
Thấy sắc mặt người phụ nữ không được tốt, An Nam lại châm thêm một nhát:
“Có phải ngốc đâu, ai lại không có đồ ăn mà cứ ở đây thu trang sức chứ!”
Nói xong, cô bình tĩnh tự nhiên thu nốt phần trang sức còn lại, đeo ba lô lên, bước ra ngoài cửa.
Người phụ nữ tức đến phát điên, véo tai người đàn ông mà hét: “Đều tại anh! Sao không ngăn tôi! Giờ làm sao bây giờ?!”
Người đàn ông mặt mày cũng khó coi: “Hay là… mình đi theo cô ta? Cô ta không phải có vật tư sao!”
Người phụ nữ: “Anh ngu à! Không nghe cô ta nói sao, cô ta có năm người bạn lực lưỡng! Anh đánh lại được à??”
An Nam lười đếm xỉa đến hai kẻ ngốc này, tự mình bước ra ngoài.
Hai người này đáng lẽ có thể yên tâm tìm chút vật tư thiết thực, lại cứ phải a dua theo đám đông, trút giận nhất thời, cuối cùng ôm về một đống trang sức vô dụng để thờ…
An Nam lắc đầu, quay lại xe, lái đến trung tâm thương mại tiếp theo.
