Chương 46: Chia tay
Lạc Tình Thiên nói rồi như nhớ ra điều gì, cô lôi từ trong ba lô ra hai hộp sữa và bốn cái bánh bao.
“Tôi chỉ còn lại chừng này thôi, mọi người cầm lấy đi!”
Trần Hạo lần này quyết không nhận, lúc ở phòng thí nghiệm anh đã ăn đồ của Lạc Tình Thiên rồi.
“Không được, bây giờ thức ăn quý giá thế nào cô biết không? Cô cầm về đi, hai người đàn ông chúng tôi không sợ đói!”
Lạc Tình Thiên chỉ xuống chân núi nói:
“Xe của tôi ở dưới đó, trong xe tôi vẫn còn ít đồ ăn. Hai người không phải còn ở trong núi lâu sao? Đừng khách sáo với tôi, đây là tôi nợ anh!”
Câu nói sau cùng, Lạc Tình Thiên nói rất khẽ, Trần Hạo không nghe thấy.
“Hả? Cô nói gì?”
Trần Hạo tò mò hỏi, Lạc Tình Thiên lắc đầu:
“Không có gì, tôi đi đây! Tạm biệt.”
Lạc Tình Thiên cười, quay người vẫy tay rồi biến mất trước tầm mắt hai người.
Đế Giang nhìn bóng lưng Lạc Tình Thiên rời đi, ánh mắt tối sầm lại. Trần Hạo bên cạnh đưa cho anh hai cái bánh bao và một hộp sữa.
“Đại ca, anh ăn đi!”
Đế Giang không từ chối, cầm lấy bánh bao bóc ra ăn một cái, rồi uống một hộp sữa.
“Trước đây anh chưa từng gặp cô ấy à?” – “Cô ấy” ở đây chính là Lạc Tình Thiên. Trần Hạo vừa ăn bánh bao vừa lắc đầu:
“Chưa từng gặp, nhưng cô ấy biết tôi, chắc là bạn học của em gái tôi.”
Trần Hạo nói rồi lại nghĩ đến cảnh tượng mình từng thấy, chẳng lẽ Lạc Tình Thiên trong tương lai sẽ làm ra hành động gây hại cho loài người sao?
Nhưng trong cảnh tượng trong đầu, vẻ mặt Lạc Tình Thiên đầy bi thương, như thể cô ấy phải gánh chịu nỗi đau khổng lồ mới làm vậy? Anh lắc đầu.
Không đúng, dị năng của mình lúc đúng lúc sai. Cảnh tượng đó chắc sẽ không xảy ra đâu.
Lạc Tình Thiên tách khỏi Đế Giang và những người khác, tâm trạng vui vẻ di chuyển trên đỉnh núi.
Kỹ năng thứ ba luôn được bật, Lạc Tình Thiên nhanh chóng tìm thấy một ổ thỏ biến dị mới, cùng vài con chuột chũi biến dị nhỏ khác.
Tuy không biết tại sao lúc này lại có chuột chũi, nhưng Lạc Tình Thiên cũng không có thời gian nghĩ nhiều, dùng dây leo bắt tất cả chúng rồi ném vào không gian.
Sau đó Lạc Tình Thiên đi xuống núi.
Lúc này trời đã muộn, Lạc Tình Thiên không dám ở ngoài quá lâu.
Trước khi trời tối hẳn, Lạc Tình Thiên cuối cùng cũng xuống núi, cô lấy xe ra rồi nhanh chóng chui vào trong.
Bật xe, bật máy sưởi, Lạc Tình Thiên thở phào nhẹ nhõm.
Cô bắt đầu lái về hướng khu Hoa An.
Lúc này trời đã tối hẳn, Lạc Tình Thiên lái xe có thể cảm nhận rõ tốc độ liên tục bị sức gió cản trở.
Lái được một đoạn, xe của Lạc Tình Thiên bắt đầu chệch hướng.
Lạc Tình Thiên dừng xe, đưa cả xe và mình vào không gian.
Trong không gian, Tiểu Lục thấy Lạc Tình Thiên vào, kích động bay vòng quanh cô. Lạc Tình Thiên xoa thân hình tròn vo của Tiểu Lục rồi đi thẳng về căn nhà nhỏ hai tầng của mình.
Cô tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ ngủ rồi leo lên giường ngủ một giấc ngon lành.
Ngủ không biết bao lâu, Lạc Tình Thiên mở mắt, mặc quần áo chỉnh tề, mang xe ra khỏi không gian.
Bên ngoài trời đã sáng rõ. Lạc Tình Thiên nổ máy xe lại và lái về phía khu Hoa An.
Đế Giang và Trần Hạo sau khi ra ngoài không lâu thì đã tụ họp với những người anh em khác cùng lên núi.
Những người ra lần này đều là dị năng giả, họ hẹn nhau hành động riêng lẻ, nhưng chưa kịp phân công nhiệm vụ thì Trần Hạo đã rơi xuống hố.
Đế Giang để không trì hoãn mục đích chuyến đi, bảo họ đi tìm con mồi trước, còn mình đi cứu người.
Vậy nên mới gặp Lạc Tình Thiên.
Ban đêm gió thổi rất mạnh, họ không thể tiếp tục tìm kiếm con mồi trên núi. Cuối cùng phải nhờ dị năng giả hệ thổ bảo vệ mới an toàn vượt qua.
Sáng sớm họ mang chiến lợi phẩm xuống núi, thẳng tiến về doanh trại.
Trên đường đi, Trần Hạo tinh mắt nhìn thấy một chiếc xe đang chạy phía xa:
“Đại ca, anh nhìn kìa, có phải xe của Tình Thiên không?”
Đế Giang ngồi ở ghế phụ, nghe Trần Hạo nói vậy ngẩng đầu nhìn về phía xa, quả nhiên có một chiếc xe đang chậm rãi chạy về phía trước.
Trần Hạo lúc này đã tăng tốc đuổi theo xe của Lạc Tình Thiên, khi đuổi kịp thì thấy Lạc Tình Thiên một tay cầm bánh bao, một tay vịn vô lăng lái xe.
“Tình Thiên! Tình Thiên!”
Trần Hạo mở cửa sổ vẫy tay với Lạc Tình Thiên. Lạc Tình Thiên nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn, cười vẫy tay lại:
“Chào buổi sáng, lại gặp nhau rồi!”
Trần Hạo cười nói:
“Đúng vậy! Tình Thiên, cô sống ở khu Hoa An à?”
Lạc Tình Thiên không trả lời, chỉ cười nói:
“Ừm, tôi về nhà đây, tạm biệt!”
Lạc Tình Thiên nói rồi tăng tốc, nhanh chóng vượt qua xe của Đế Giang. Đế Giang nhìn chằm chằm vào xe của Lạc Tình Thiên, cau mày:
“Trần Hạo, tôi nhớ Lạc Tình Thiên là dị năng giả hệ thực vật đúng không?”
Trần Hạo nghĩ một lúc rồi nói:
“Chắc là hệ thực vật và hệ hỏa. Đại ca, anh không biết cô nàng này lợi hại thế nào đâu! Trước đây tôi ngưỡng mộ nhất là đại ca, bây giờ lại thêm cả Lạc Tình Thiên nữa!”
Trần Hạo kể lại toàn bộ cảnh tượng anh và Lạc Tình Thiên cùng nhau tiêu diệt zombie cho Đế Giang nghe.
Đế Giang bắt đầu suy nghĩ điều gì đó.
“Đi thôi, về doanh trại ổn định trước, lát nữa anh đi với tôi đến khu Hoa An một chuyến.”
Trần Hạo sửng sốt, rồi vui mừng nói lớn:
“Đại ca, anh định đi tìm Lạc Tình Thiên à? Anh cũng thấy cô ấy là nhân tài đúng không? Nếu Lạc Tình Thiên về đội chúng ta, chắc chắn chúng ta không lo chuyện ăn uống nữa!”
Đế Giang liếc Trần Hạo một cái không nói gì, nhắm mắt dưỡng thần.
Giữa trưa, Lạc Tình Thiên đến khu Hoa An, cô tìm một chỗ vắng vẻ cất xe vào không gian rồi đi thẳng lên lầu.
Về đến nhà, Thẩm Vân Nhiên và Hà Hiểu vẫn đang tập luyện trong phòng gym. Thấy Lạc Tình Thiên về, cả hai nhanh chóng bước xuống từ máy chạy bộ.
“Tình Thiên, cậu về rồi! Hôm nay tớ hầm thịt bò, còn để lại cho cậu kha khá cơm. À, tớ thấy trong tủ lạnh có khoai tây nên làm ít bánh khoai tây, cậu ăn chút đi!”
Thẩm Vân Nhiên nói rồi chạy ra ngoài bưng đồ ăn còn ấm trong nồi ra. Lạc Tình Thiên ngồi vào bàn hỏi:
“Đại Bạch tỉnh chưa?”
“Chưa!” – Hà Hiểu vừa lau mồ hôi vừa nói. Lạc Tình Thiên gật đầu ăn chút đồ, rồi lôi một con thỏ biến dị ra làm thịt ngay tại chỗ, đưa cho Thẩm Vân Nhiên:
“Xử lý một lúc rồi bỏ vào bát, tôi mang cho Đại Bạch!”
Thẩm Vân Nhiên vội vàng nhận lấy rồi bắt đầu xử lý con thỏ. Hà Hiểu thấy vậy liền cười nói:
“Tôi đi giúp một tay!”
Hai người vội vã rời đi, Lạc Tình Thiên tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Ăn uống no nê, Lạc Tình Thiên cầm con thỏ đã làm thịt xong, thêm khá nhiều thịt bò rồi đi lên lầu.
Đại Bạch lúc này vẫn đang nằm ngủ dưới đất, khi Lạc Tình Thiên bước vào nó chỉ khẽ động đậy tai, không phản ứng gì khác.
Lạc Tình Thiên bước tới đặt bát thức ăn trước mặt Đại Bạch rồi nói:
“Đại Bạch, dậy ăn cơm rồi ngủ tiếp!”
