Chương 48: Dạy con
Triệu Vân Thu gần đây rất bực bội. Cô ta đâu có thực sự muốn sinh con cho Chu Tuấn Minh, chỉ là vì lương thực nhà hắn, vì sống sót mà thôi.
Giờ thì hắn cứ nằng nặc ở lì nhà cô, biến nhà cô thành nhà hắn luôn rồi.
Số lương thực cô moi được từ Chu Tuấn Minh, thời gian qua hai người đã ăn gần hết.
Bây giờ Hồ Thúy Hoa đã thất nghiệp, Chu Tuấn Minh cũng không còn lương thực để đưa cho cô nữa.
Hắn chẳng còn ích lợi gì.
Dù sao cũng đã moi được kha khá lương thực từ hắn, Triệu Vân Thu cũng không tiện trở mặt ngay, ít nhất lỗi không được phép xuất phát từ mình.
Làm thế nào để đuổi Chu Tuấn Minh đi, mà lại đổ lỗi cho người khác, đó là vấn đề Triệu Vân Thu đau đầu suốt mấy ngày nay.
Lương thực cô muốn, thể diện cô cũng muốn.
Chuyện này đều tại Hồ Thúy Hoa, không biết cái mụ già đó nghĩ gì nữa, rõ ràng trước đây còn phản đối cô với Chu Tuấn Minh ghê gớm, sao bây giờ lại đồng ý rồi?
Chu Tuấn Minh bây giờ như bị tiêm máu gà, ngày nào cũng chỉ nghĩ cách làm cho cô mau có thai, để đá Vương Tiểu Tuệ, mẹ hắn mới chịu cho hai đứa ở bên nhau.
May mà trước đây cô có tích trữ khá nhiều thuốc tránh thai, gần đây càng ngày càng lén uống sau lưng Chu Tuấn Minh, cô mới không mang thai, cô không muốn tự tìm đường chết.
Hai hôm nay cuối cùng cô cũng thấy kinh, có thể mượn cớ đó để xả hơi một chút.
Nhưng có kinh cũng chứng tỏ cô chưa có thai, sau khi hết kinh, Chu Tuấn Minh chắc chắn sẽ lại bám dính lấy cô.
Bão thổi bay hết kính cửa sổ nhà cô, chỗ nào cũng hút gió, mưa dột, Chu Tuấn Minh tháo một cái tủ không dùng, đang đóng ván gỗ vào cửa sổ.
Không ít nhà đều vỡ kính, mọi người chỉ có thể tạm thời dùng ván gỗ bịt cửa sổ lại.
Triệu Vân Thu nằm trên giường nghỉ, nghe tiếng gõ ván 'bịch bịch' bên ngoài, trong lòng càng thêm phiền.
Nằm chưa được bao lâu, bỗng nghe thấy Chu Tuấn Minh đang nói chuyện với ai đó ở phòng khách.
Cô dỏng tai nghe, bất ngờ nhận ra giọng Hồ Thúy Hoa, cô kích động ngồi bật dậy, xuống giường.
Cuối cùng Hồ Thúy Hoa cũng đến đón con trai bà ta rồi.
Chu Tuấn Minh đang tiếp mẹ hắn ở phòng khách: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
Hồ Thúy Hoa nhìn Chu Tuấn Minh đang sửa cửa sổ cho nhà Triệu Vân Thu, lại lên cơn đau tim.
Ở nhà, bà đâu có nỡ để Chu Tuấn Minh làm mấy việc nặng này, giờ nhìn con trai bà vì đàn bà khác mà cái gì cũng biết làm.
Bà làm mẹ thất bại quá.
“Triệu Vân Thu đâu?”
Chu Tuấn Minh chưa kịp trả lời thì Triệu Vân Thu đã từ trong phòng đi ra, cười nói: “Cô ơi, cháu ở trong phòng nghe tiếng cô là chạy ra ngay.”
Hồ Thúy Hoa cũng chẳng bận tâm mấy câu đó có mấy phần thật.
Chỉ nhàn nhạt nói: “Tuấn Minh, nhà Vương Tiểu Tuệ sắp bị ngập nước, không ở được nữa, bây giờ hai mẹ con nó đã dọn sang nhà mình. Lần này mẹ đến là kêu con về, con còn nhớ thỏa thuận lần trước của chúng ta chứ?”
Triệu Vân Thu vừa nghe tới kêu Chu Tuấn Minh về thì trong lòng mừng rỡ, nhưng mặt không lộ ra.
Còn Chu Tuấn Minh thì nhíu mày.
Vân Thu mấy hôm nay có kinh, nghĩa là chắc chắn chưa có thai, hắn đã hứa với mẹ, trước khi Vân Thu có thai không thể để Vương Tiểu Tuệ biết chuyện giữa hắn và Vân Thu.
Giờ Vương Tiểu Tuệ tới ở, hắn lại không thể đuổi cô ta đi, còn phải về dỗ dành, thật phiền phức.
Nghĩ vậy, hắn nói với mẹ: “Mẹ về trước đi, con nói với Vân Thu vài câu rồi về.”
Hồ Thúy Hoa truyền lời xong là đi ngay, không ở lại thêm một giây.
Bà muốn xem, thằng con trai đạp hai thuyền của bà rốt cuộc sẽ được cái gì.
Nhất định bà sẽ khiến nó hiểu, bà mới là người tốt nhất với nó trên đời này.
Không nghe lời bà, nhất định sẽ chịu thiệt!
Sau khi Hồ Thúy Hoa đi, Chu Tuấn Minh mới lo lắng nhìn Triệu Vân Thu.
Tiến lên một bước, kéo Triệu Vân Thu vào lòng ôm chặt: “Vân Thu, giá như em có thai thì tốt biết mấy, như vậy mẹ anh sẽ công nhận em, hai đứa mình có thể đá Vương Tiểu Tuệ, đường đường chính chính ở bên nhau.”
Triệu Vân Thu nhẹ nhàng vỗ lưng người đàn ông: “Tuấn Minh, tại cái bụng em không có phúc, đừng buồn, chỉ cần lòng anh ở nơi em là đủ rồi, chuyện khác em không quan tâm. Anh về bên Vương Tiểu Tuệ đi, chúng ta còn dài.”
Vân Thu luôn dịu dàng thấu hiểu như vậy, Chu Tuấn Minh xót xa hôn lên môi nhỏ của Triệu Vân Thu, quan tâm nói: “Em vào nằm đi, anh đóng ván xong cửa sổ sẽ về, anh sẽ tìm cơ hội đến thăm em.”
Triệu Vân Thu ngoan ngoãn gật đầu, trở về phòng.
Nằm lên giường, Triệu Vân Thu nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cuối cùng cũng tống khứ được tên này đi, hy vọng con bé Vương Tiểu Tuệ kia ra tay cho hiệu quả, bám chặt lấy Chu Tuấn Minh, đừng để thằng đàn ông này tới quấy rối cô nữa.
Cô đã chán ngấy rồi.
Chu Tuấn Minh nói được làm được, rất nhanh đã đóng ván xong cửa sổ rồi rời đi.
Lúc đi còn vào phòng ngắm nhìn Triệu Vân Thu đang ngủ ngon lành, không nỡ hôn lên má và môi cô.
Về phía Vương Tiểu Tuệ và mẹ cô, đã được Hồ Thúy Hoa sắp xếp vào phòng khách trong nhà.
Hành lý của hai mẹ con cũng đã sắp xếp xong xuôi.
Trong nhà cũng chẳng còn gì đáng giá, Hồ Thúy Hoa sắp xếp xong cho hai mẹ con, liền bảo có việc phải ra ngoài, xuống tầng tìm Hướng Ba.
Lúc Chu Tuấn Minh về đến nhà, mẹ Vương Tiểu Tuệ đã vào phòng nghỉ, chỉ có Vương Tiểu Tuệ đang ngồi trên ghế sô pha chờ hắn.
Thấy Chu Tuấn Minh về, Vương Tiểu Tuệ lập tức vui mừng nhào vào lòng người đàn ông.
“Tuấn Minh, lâu lắm anh không tới thăm em, em nhớ anh muốn chết.”
Chu Tuấn Minh nhìn khuôn mặt trắng nõn thẹn thùng của Vương Tiểu Tuệ, nghĩ thầm dù sao bây giờ cũng không đá được con bé này, có lợi mà không chiếm thì phí.
Huống chi Vân Thu gần đây vì cơ thể không thoải mái lại có kinh nguyệt, đã lâu không cho hắn, hắn cũng nhịn muốn chết.
Chu Tuấn Minh bất ngờ bế ngang Vương Tiểu Tuệ lên, dọa Vương Tiểu Tuệ thét lên, vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông.
Chu Tuấn Minh ghé sát tai Vương Tiểu Tuệ thì thầm: “Vào phòng anh nói chuyện.”
Nói xong bế Vương Tiểu Tuệ bước vào phòng ngủ của mình, đạp cửa đóng lại, thô lỗ ném Vương Tiểu Tuệ lên giường.
Người đàn ông cởi giày, lao lên người.
Vương Tiểu Tuệ vốn còn có chút nghi ngờ và lo lắng mới nhen nhóm trong lòng, tất cả đều bị tình yêu cuồng nhiệt của Chu Tuấn Minh làm cho tan biến.
Là cô nghĩ nhiều rồi, Tuấn Minh vẫn rất yêu cô.
Chu Tuấn Minh lần nào cũng không mấy dịu dàng, nhưng vì mẹ cô ở ngay phòng bên, cô chỉ có thể nhịn, cũng không dám rên lên tiếng.
Cô càng nhịn, Chu Tuấn Minh càng không để cô yên, cuối cùng cô vẫn không kìm được, cũng chẳng thèm quan tâm đến nỗi hổ thẹn vì bị mẹ nghe thấy.
“Tuấn Minh, a... tháng này em chưa thấy... có thể em đã có thai rồi...”
Chu Tuấn Minh như bị người ta dội một gáo nước lạnh, cả người như bị ấn nút tạm dừng.
Vương Tiểu Tuệ ngờ vực chống đầu dậy: “Sao thế, Tuấn Minh?”
Chu Tuấn Minh thật sự không ngờ tới, hắn muốn Triệu Vân Thu có thai, nhưng dù hắn có cố gắng thế nào, Triệu Vân Thu cũng không dính bầu.
Với Vương Tiểu Tuệ hắn có để tâm đâu, vậy mà cô ta lại thực sự có thai...
Lúc trước muốn cô ta mang thai thì cô ta bảo suy nghĩ đã, giờ muốn đá cô ta lại nói có thai!
Mẹ kiếp, con đàn bà này có độc không! Cố tình tới khắc hắn hả!
