Chương 75: Tiểu Mỹ bị nhốt
Trong căn nhà tối tăm ở thôn Hòa Bình, một cuộc họp nhỏ lại diễn ra.
“Lại mất người à?”
“… Vâng.”
Dù thực sự có hơi khó nói, nhưng đúng là không tìm thấy người.
“Hề hề hề…” Tiếng cười âm trầm của người đàn ông vang lên trong căn phòng, nghe thôi đã thấy rợn tóc gáy.
Cười xong, sắc mặt người đàn ông đột nhiên thay đổi, bình thản nói: “Thôi, một hai lần có thể nói là người của chúng ta quá phế, nhưng ba lần đều như vậy, chỉ có thể nói đối thủ quá mạnh.”
“Không tìm được thì đừng tìm nữa, chắc chắn đã chết hẳn rồi. Chuyện này ta có tính toán khác, các ngươi cứ theo kế hoạch cũ mà làm!”
“Rõ!”
—
Cuộc sống lại trở về yên ả.
Nhưng trong lòng Giản Từ luôn cảm thấy bất an.
Trước mỗi cơn bão tố đều là sự tĩnh lặng.
Cả tháng tiếp theo, cả bốn người trong nhà đều cảnh giác đề phòng bị ám sát lần nữa.
Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra.
Giữa tháng mười hai đã qua, sắp đến Tết Nguyên đán.
Nhớ lại năm ngoái, lần đầu tiên cả nhà đón năm mới cùng nhau, lúc đó trời còn rất nóng.
Căn hộ 1101, tòa 8, khu Gia Hưng – căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách của cô.
Hồi đó Ngô Nhã và Tưởng Thành Vinh còn ở cùng khu với cô, không biết bây giờ họ ở Bình Thành thế nào rồi.
Mong mọi người đều ổn.
Năm nay là năm mới thứ hai cả nhà cùng đón, giữa mùa đông khắc nghiệt, ở thôn Hòa Bình, Bắc Thành, lưng chừng núi Bàn Long Sơn, trong một căn nhà nhỏ chật chội hơn.
Thực ra ở đâu không quan trọng, quan trọng là cả nhà mãi mãi bên nhau.
Giản Từ lấy chiếc máy ảnh đã lâu không dùng.
Chụp chỗ này chỗ kia, tất cả đều là những trải nghiệm đáng ghi nhớ.
Ngọn núi Bàn Long Sơn hoang vắng tĩnh mịch, làn khói bếp bốc lên từ thôn Hòa Bình, bức tường thành cao vời vợi như pháo đài của căn cứ quân sự, và căn nhà nhỏ của họ…
Bốn bức tường sân tự tay cả nhà xây, cái lò đã từng đốt, cái giường đất đã từng ngủ – tất cả đều là những kỷ niệm tràn đầy.
Có lẽ một ngày nào đó, sau khi thiên tai kết thúc, những bức ảnh này sẽ trở thành ghi chép và bằng chứng tốt nhất về thời kỳ tận thế.
Giản Từ thực ra cũng tích trữ kha khá câu đối Tết trong không gian, nhưng năm nay ba Tư muốn tự tay viết.
Giản Từ rất ủng hộ, cô lấy bút lông và mực, trải giấy đỏ lên bàn cho ba Tư.
Tư Kiến Hoa xắn nhẹ tay áo bên phải, tay phải cầm bút lông, chấm mực, nhấc bút viết nhanh như rồng bay phượng múa, phóng khoáng trên giấy.
Một hàng chữ bay bổng thanh thoát nhưng không kém phần cứng cáp hiện ra: “Vạn sự như ý cửa nhà thuận, bốn mùa bình an cả nhà phúc.”
Giản Từ nhìn qua nhìn lại, càng xem càng hài lòng, không chỉ chữ đẹp mà nội dung cũng rất hay.
Cô cẩn thận cất câu đối Tết đi, cùng với mấy chữ “Phúc” do ba Tư viết.
Đến ngày ba mươi Tết sẽ mang ra dán.
—
Gần đây Tôn Mỹ Cầm đến tìm chị Ôn khá thường xuyên, vì sắp Tết nên hai người tranh luận sôi nổi về đồ ăn miền Nam và miền Bắc.
Họ học hỏi lẫn nhau, hy vọng bữa cơm tất niên năm nay của mỗi nhà có thể có vài món cả hai miền.
Đang nói chuyện đồ ăn, Tôn Mỹ Cầm lại không nhịn được mà cảm thán: “Cô em à, cô đúng là tốt quá, lại biết nhiều, rất thích hợp với giáo phái của chúng ta.”
“Chị Tôn ơi, chị xem, em không gia nhập giáo phái của chị thì chẳng phải cũng thế thôi sao.”
Tôn Mỹ Cầm không đồng ý, lắc đầu: “Không giống.”
“Khác chỗ nào?”
“Tuy em và chị đều có lòng nhiệt tình và tốt bụng, nhưng chị có thần bảo hộ, còn em thì không. Không có sự chỉ dẫn của thần, em sẽ rất dễ lạc lối. Chỉ có thần mới thường xuyên dẫn em đi đúng đường.”
Ôn Tiềm Nguyệt: …
Đúng là sợ rồi sợ rồi, Tôn Mỹ Cầm bị ma nhập rồi…
Không nhắc gì đến giáo phái thì còn là người bình thường, vừa nhắc là trở nên bất thường ngay, đáng sợ thật.
Giản Từ ngồi cạnh bếp lò nướng khoai tây, vừa đặt tay lên trên bếp sưởi ấm.
Cô tình cờ hỏi: “Bác ơi, dì Tiểu Mỹ dạo này thế nào rồi? Hình như lâu rồi cháu không gặp dì ấy.”
Tôn Mỹ Cầm thở dài: “Cháu lâu không gặp là chuyện thường. Bác ở ngay nhà bên cũng đã lâu không thấy dì ấy rồi.”
“Bác nhớ khoảng tháng trước, Tiểu Mỹ đột nhiên lại phát bệnh, trở nên rất hung dữ, đập phá đồ lung tung trong sân.
Tiếng ầm ầm ngay ở sân nhà bác cũng nghe rõ mồn một. Thị trưởng Hoàng dỗ thế nào cũng không được.
Tiểu Mỹ điên điên khùng khùng vừa khóc vừa la, thị trưởng Hoàng sợ dì ấy làm người khác sợ, đành phải nhốt dì ấy ở nhà, không cho ra ngoài.”
“Có chuyện gì đặc biệt xảy ra kích thích dì Tiểu Mỹ không ạ?”
Tôn Mỹ Cầm suy nghĩ lại kỹ: “Không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ nhớ hôm đó thị trưởng Hoàng dẫn một người lạ đến gặp Tiểu Mỹ, chắc dì ấy bị người lạ dọa?”
Giản Từ không tin: “Nhưng cháu cũng là người lạ mà, sao không dọa được dì Tiểu Mỹ?”
“Chắc chắn là vì cháu xinh quá, sao có thể dọa người được.”
…
Giản Từ nghĩ đến sự bất thường của Hoàng Cảnh Xuyên, cảm thấy Tiểu Mỹ có lẽ là điểm đột phá duy nhất.
Tiểu Mỹ tuy ngây ngốc, thậm chí cô có ám chỉ thế nào cũng không chịu mở miệng nói chuyện với cô.
Nhưng Tiểu Mỹ ngay từ đầu đã rất kiên trì chặn đường cô. Cô không hiểu, một người ngốc nghếch làm sao có thể kiên trì làm một việc đến vậy.
Mọi sự trùng hợp cộng lại, chưa chắc đã là trùng hợp.
Cũng có thể cô quá nhạy cảm, quá âm mưu luận, nhưng bây giờ là tận thế, cô chưa bao giờ dám lơ là cảnh giác.
Nếu Hoàng Cảnh Xuyên là người tốt thì mọi chuyện đều dễ nói, nhưng nếu hắn chính là kẻ chủ mưu muốn giết cả nhà cô, cô cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội tìm hiểu sự thật.
Vì vậy, khi Tôn Mỹ Cầm về nhà, Giản Từ cũng đi theo xuống núi, bề ngoài là sang nhà bác chơi.
Thực ra cô muốn đi xem Tiểu Mỹ, nhưng không muốn người khác nghĩ cố tình đến thăm.
Khi Giản Từ bước vào cổng nhà bác, cô cố tình liếc sang nhà bên cạnh.
Cổng nhà bên đóng chặt, trong sân rất yên tĩnh, không một tiếng động.
Cô cố ý lớn tiếng cảm thán khi vào cửa: “Ôi chao bác ơi, lâu lắm cháu mới đến nhà bác chơi nhỉ.”
Trước đây khi cô lén đến, Tiểu Mỹ luôn chặn cô ngay ở cổng.
Lần này cô nói to như vậy, chắc Tiểu Mỹ cũng nghe thấy chứ?
Giản Từ vẫn để ý chuyện Tiểu Mỹ có ra chặn đường không, nên cô không ở lại nhà bác lâu mà về ngay.
Khi lên núi, cô lại đứng trên cao ngoảnh nhìn ngôi làng yên tĩnh bên dưới.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Mỹ không ra chặn đường cô.
Giản Từ không muốn dễ dàng bỏ cuộc, sau đó thỉnh thoảng lại sang nhà bác chơi.
Tiểu Mỹ cũng không bao giờ ra chặn đường cô nữa.
Có lần cô còn cố tình giả vờ hỏi bác trước cổng: “Lâu quá không gặp dì Tiểu Mỹ, cũng hơi nhớ, cháu sang nhà dì ấy thăm một lát.”
Tôn Mỹ Cầm cũng không ngăn cản, còn cùng cô đứng trước cổng nhà Tiểu Mỹ.
Gõ cửa, không ai mở, nhưng giọng một trong hai ông bà chăm sóc Tiểu Mỹ vọng ra từ trong nhà: “Tiểu Mỹ bị bệnh, không tiện gặp khách, đợi Tiểu Mỹ khỏi bệnh hãy đến nhé.”
Cho đến tận ngày ba mươi Tết, Tiểu Mỹ vẫn không xuất hiện.
