Chương 64: Lâu ngày mới biết lòng người
“Dựa vào cái gì chứ!” Vừa bước vào nhà, Mai Phân đã hất tay Trần Lâm Tú ra, “Bọn tôi ở đây sáu bảy năm rồi, dựa vào đâu mà phải nhường chỗ cho mấy người không biết từ đâu tới!”
Ngoài ngày cưới làm lễ ở nhà họ Trần bên đó, thì từ hôm sau cô dâu chú rể đã chuyển về đây ở.
Bây giờ bảo nhường là nhường à?
“Cô đừng có mà làm loạn, chọc bác họ không vui, không cho mình ở nữa thì khổ!” Trần Lâm Tú vội hạ giọng dỗ dành.
Mai Phân đỏ hoe mắt nhìn Trần Lâm Tú, “Bọn mình đây là bị đuổi khỏi cửa đấy, bao nhiêu năm nay hiếu thảo coi như công cốc. Không cho ở thì thôi, đơn vị anh không phải sắp chia nhà à? Chuyển vào xưởng ở luôn.”
Cô ta tưởng mình thích ở cái sân cũ này lắm sao? Ngày nào cũng ồn ào muốn chết, còn phải hầu hạ hai ông bà già, cô ta từ lâu đã muốn lên ở nhà lầu rồi.
Trần Lâm Tú cũng muốn được chia nhà, nhưng không cày thêm vài năm nữa thì làm gì có chuyện. Người ta những gia đình hai vợ chồng cùng công tác lâu năm còn đang xếp hàng chờ đây này, biết đến bao giờ mới tới lượt mình.
“Cô đừng có mà la lối nữa có được không? Tưởng nhà phúc lợi dễ xin lắm chắc!” Cả ngày hôm nay Trần Lâm Tú trải qua bao nhiêu là cung bậc cảm xúc, thăng trầm đủ cả.
Lúc nãy lúc đi đón người ở khách sạn về, anh ta đã nôn một trận, bây giờ thật sự không còn tâm trạng nào để cãi nhau với vợ nữa.
Nước mắt Mai Phân trào ra, cô vừa lau vừa nói: “Anh chê tôi la lối, tôi làm thế này còn vì ai? Chẳng phải vì anh Trần Lâm Tú hay sao? Anh còn có lương tâm không vậy?”
“Nếu cô thật sự vì tôi thì đừng có cái kiểu tóc dài trí ngắn như thế!” Trần Lâm Tú bắt đầu cất những thứ quan trọng vào tủ có khóa, “Cứ làm theo lời bố tôi, nghe theo sắp xếp của bác họ, trước hết dỗ cho họ vui đã, rồi tính chuyện sau.”
Anh ta còn sai vợ: “Ra ngoài tìm vài người giúp khiêng đồ.”
Thật ra trong lòng Trần Lâm Tú cũng đang bực lắm. Nhường thì nhường, nhưng đồ đạc trong phòng đều do anh ta sắm, tuyệt đối không thể để người khác hưởng lợi.
Nhưng cũng không thể phó mặc hoàn toàn. Lát nữa chuyển xong, anh ta sẽ tìm tấm phản nào đó, dựng tạm cho họ cái giường, miễn ngủ được là được.
Mai Phân đứng đó tức một lúc, thấy hàng xóm láng giềng đều vây quanh ba đứa nhỏ hỏi han đủ điều, biết chuyện này không thể thay đổi, đành nuốt giận ra ngoài gọi người.
“Ông Xuân đúng là thương mấy đứa nhỏ thật.” Đây là chuyện tốt, mọi người đều vui vẻ đến giúp.
Mai Phân gượng cười: “Mấy đứa nhỏ tìm tới tận đây, cũng chịu khổ nhiều rồi, chúng tôi cũng thấy thương.”
Nếu cô ta cười chân thật hơn một chút, thì câu nói này sẽ thuyết phục hơn nhiều.
Mọi người cười cười, không nói thêm gì, đều ra tay giúp chuyển đồ. Cũng chỉ là từ phòng này sang phòng khác, đông người thì làm nhanh, chẳng mấy chốc đã xong.
Mai Phân không kịp đau lòng, đảo mắt nhìn quanh, sợ có kẻ hôi của, lấy đồ nhà mình.
Lê Nam thấy họ bận rộn, theo phản xạ muốn tới giúp một tay.
“Đứng yên đó!” Mai Phân đột nhiên cao giọng quát, làm Lê Nam giật mình đứng im không dám nhúc nhích.
Trần Lâm Tú đầu tóc bụi bặm từ trong nhà đi ra, trừng mắt nhìn Mai Phân: “Người ta có lòng tốt, cô đừng có dọa trẻ con. Hành lý của các cháu đâu, để vào trong nhà trước đi.”
Nói rồi, Trần Lâm Tú giúp Lê Nam khiêng hai cái vali vào phòng, đặt lên chiếc bát tiên cũ kỹ. Cái bàn này cũ quá rồi, anh ta không định chuyển đi.
“Tiểu Nam, trông chừng Dạng Dạng nhé, chị với ông ra ngoài mua đồ.” Lê Hà đi tới vỗ vai Lê Nam, “Đợi chị về nhé.”
Lê Nam gật đầu, nắm tay Lê Dạng lặng lẽ đứng sang một bên.
Trần Tân Xuân đang ở ngoài sân mời thuốc bà con hàng xóm: “Trời cũng tối rồi, mọi người tản đi thôi. Vài hôm nữa nhà tôi làm tiệc, lúc đó mọi người lại đến quây quần cho vui.”
“Lão Trần, ông có phúc đấy. Ba đứa nhỏ trông lanh lợi, mắt sáng, đều là đứa tốt cả.”
“Chú Trần, có gì cần giúp thì cứ lên tiếng nhé.”
…
Nhận thuốc, ai nấy đều nói vài câu tốt đẹp rồi dần dần giải tán.
Trần Tân Xuân lại dẫn Lê Hà ra phố trước. Khu nhà ổ chuột này có nhiều người lao động nhập cư, phố trước có mấy cửa hàng bách hóa, chậu thau chăn đệm gì cũng có.
Lê Hà mua đồ dùng sinh hoạt cần thiết, lại mua thêm hai bộ chăn ga gối đệm. Lúc tính tiền, Trần Tân Xuân định trả tiền.
“Ông ơi, cháu có tiền mà.” Lê Hà ngăn ông lại, tự mình lấy tiền ra trả gọn gàng, “Sau này cháu cũng sẽ tự kiếm tiền. Ông bà chỉ cần giữ gìn sức khỏe, chờ hưởng phúc là được.”
Trần Tân Xuân không khách sáo, ông từ từ cất tiền vào túi, không nói gì về lời Lê Hà.
Trên đời này, kẻ nói hay hơn hát thì nhiều lắm, cứ để thời gian trả lời.
Trên đường về, đi ngang qua một nhà, Trần Tân Xuân bảo Lê Hà đợi một lát, ông vào rồi ra, phía sau có hai thanh niên khiêng theo một chiếc giường.
“Về thôi.” Trần Tân Xuân ngẩng mắt, đi trước.
Lê Hà nghĩ ngợi một chút, không hỏi nhiều, đi theo. Về đến nhà, phòng đã được dọn sạch, Lê Nam và Lê Dạng đã tìm được chổi và khăn lau để dọn dẹp.
Trong phòng còn có người đang giúp: “Chị ơi, đây là ông Triệu và bà Tiền, đây là dì Từ, họ ở hai phòng phía tây.”
“Cháu cảm ơn ông Triệu, bà Tiền, cảm ơn dì Từ.” Lê Hà vội vàng cảm ơn.
Hai ông bà cụ xua tay, Từ Văn Văn cười nhìn Lê Hà một lượt: “Trông xinh xắn thật, cháu là cháu gái lớn của bà Thẩm à?”
“Vâng ạ.” Lê Hà cười, mang đồ vào nhà.
Trong phòng thực ra đã được dọn dẹp gần xong, trống trơn, chỉ có một chiếc bát tiên cũ kỹ, không còn gì khác. Nhưng tường thì sạch sẽ, trời đã tối mà bóng đèn vẫn sáng trưng.
Lê Hà vào phòng, mấy người khiêng giường cũng theo vào, chưa kịp nhìn ngó gì nhiều, cô đã nói: “Lê Nam, em trông Dạng Dạng dọn dẹp tiếp nhé, chị đi nấu cơm.”
Cả buổi chiều, mọi chuyện dồn dập đổ lên đầu.
Lê Hà vốn tưởng chuyện nhận họ hàng ít nhất cũng phải kéo dài một thời gian, không ngờ ông nội bây giờ lại quyết đoán như vậy, trực tiếp chốt hạ luôn.
“Ông ơi, bếp ở đâu vậy ạ? Cháu đi nấu cơm.” Lê Hà xắn tay áo đi ra, không hề ngại ngùng, hỏi thẳng.
Trần Tân Xuân chỉ về phía căn phòng ở giữa phía đông: “Trong bếp có gạo và thức ăn, cháu xem mà nấu.”
Phía đông có ba căn phòng nhỏ, một căn là bếp của hai ông bà già, một căn có hai bếp lò, Trần Lâm Tú và hai nhà khác dùng chung, còn một căn là kho đồ.
Lê Hà gật đầu, đi thẳng vào bếp.
“Cô bé này tính tình nhanh nhẹn, cũng được đấy.” Từ Văn Văn đi ra ngoài với ông Triệu và mọi người, thuận miệng nói.
Ông Triệu gật đầu: “Ừ, cũng tốt. Tiểu Hoa nhà cô chưa về à?”
“Chưa về, chắc hôm nay phải muộn. Chú Triệu, mọi người cứ nấu cơm trước đi, cháu đi đón Đông Đông đây.” Từ Văn Văn nhìn đồng hồ, vào nhà lấy túi rồi dắt xe đạp ra khỏi sân.
Lúc Lê Hà nấu cơm, Trần Tân Xuân sang nhà bên cạnh đón bà cụ về, rồi vào bếp nhóm lửa cho cô, vừa kể cho cô nghe tình hình trong sân.
Nhà Trần Lâm Tú có năm người, ông Triệu thì hai ông bà già sống với một người con trai, còn một nhà nữa là Từ Văn Văn sống cùng con trai và em trai.
Lê Hà chăm chú ghi nhớ tình hình và tên tuổi từng nhà, tay thoăn thoắt xào nấu. Thức ăn và gạo trong bếp không còn nhiều, ngày mai cô phải ra ngoài mua thêm ít đồ dự trữ.
Còn phải mua vải may rèm cửa, thuê người ngăn phòng thành hai gian, rồi còn…
“Ôi trời! Nhiều tiền thế này!”
