Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Về Năm 80 Làm Chị Cả Toàn Năng > Chương 82

Chương 82

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 82 có bản audio.

Chương 77: Giảng Đạo Lý

 

Đợi đến khi Lê Hà và các em về đến nơi, sân nhà đã trở lại yên tĩnh. Để có mặt trong bữa tiệc trưa, Mai Phân đã xin đổi ca với đồng nghiệp, lúc này đang ngồi dưới mái hiên trông đứa con mới ba tuổi rưỡi.

 

Thường ngày, đứa bé này được gửi ở nhà trẻ trong khu phố, khi không ở nhà trẻ thì sang bên ông bà nội. Nói thật, ngay cả Trần Tân Xuân cũng ít khi gặp mặt, huống chi là ba chị em Lê Hà.

 

Thấy họ về, thằng bé đang ngồi chồm hỗm dưới đất, mặc quần thủng đũng, bỗng chạy tới, đứng trước mặt Trần Tân Xuân, vỗ ngực nói:

- Cái sân này là nhà cháu, không cho các người ở!

 

Mai Phân giật mình. Sau khi cãi nhau với Trần Lâm Tú, tâm trạng cô đã bình tĩnh hơn nhiều, nếu không thì cũng chẳng thể ngồi yên ở nhà như vậy.

 

Nhưng cô không ngờ thằng con nhỏ lại nói ra những lời như thế. Cô vội vàng chạy tới bế con lên, không chút do dự, giơ tay đánh vào miệng nó:

- Mày nói bậy gì thế hả? Bà đánh chết mày!

 

Một đứa bé mới ba tuổi rưỡi thì biết gì. Mai Phân ra tay không hề nhẹ, thằng bé khóc oà lên.

 

Cơn giận vừa mới dâng lên trong lòng Trần Tân Xuân bỗng chuyển thành bất lực:

- Thôi, cô đánh con làm gì? Con nít như vậy, chẳng qua là do người lớn dạy thôi.

 

Mặt Mai Phân lúc trắng lúc đỏ, cười gượng gạo cãi:

- Chú họ à, chúng cháu có dạy nó đâu. Chắc nó nghe đâu đó mấy bà tám nói bậy rồi học theo thôi.

 

Trần Tân Xuân xua tay, lười nghe cô giải thích. Thấy ba chị em Lê Hà đã vào nhà, ông dắt tay bà cụ về phòng nghỉ trưa.

 

Lê Hà về phòng, ngồi ngay xuống bàn lớn, bắt đầu đọc sách.

 

Đã rời xa chuyện học cấp hai bao nhiêu năm, những môn cần học thuộc như Văn, Sử chỉ còn để lại trong đầu một chút ấn tượng mờ nhạt, vẫn phải tốn thời gian để học lại từ đầu.

 

- Chị, chị không để bụng mấy lời nói của người bên cạnh à? - Lê Nam cũng ngồi đọc sách, nhưng không tập trung được, thi thoảng lại liếc trộm chị gái, nhịn mãi cuối cùng cũng hỏi.

 

Bên cạnh, Lê Dạng cũng dừng bút, chớp chớp mắt nhìn Lê Hà.

 

Cuối cùng cũng hỏi!

 

Bị ánh mắt như đèn pha của Lê Nam soi suốt nãy giờ, Lê Hà vẫn đang chờ câu này. Cô đặt bút xuống, hỏi Lê Nam:

- Nếu chị để bụng, thì họ có thay đổi cách nhìn không? Họ sẽ vì thế mà thích chúng ta à?

 

Câu trả lời là chắc chắn không.

 

Lê Nam và Lê Dạng cùng lắc đầu.

 

- Tiểu Nam, Dạng Dạng. - Lê Hà nhìn em trai, em gái với ánh mắt nghiêm túc. - Con người ai cũng có thích và ghét. Người khác có, chúng ta cũng có. Định kiến rất khó thay đổi.

 

Chúng ta không thể thay đổi cách nhìn của người khác về mình, nhưng chúng ta có thể không cần bận tâm. Vì họ không biết suy nghĩ thật của chúng ta, còn chúng ta thì tự hiểu rõ, đúng không?

 

Chị đưa các em đến đây, một là muốn sớm ổn định cuộc sống cho các em, hai là muốn chăm sóc ông bà lúc tuổi già. Ngoài ra không còn gì khác.

 

Chúng ta cứ kiên định với điều mình nghĩ, nỗ lực hướng tới mục tiêu là được. Các em có vì những lời suy đoán vô căn cứ của họ mà dao động không? Có thực sự vì thế mà để ý tới căn nhà của ông bà không?

 

Câu trả lời cũng là chắc chắn không.

 

Lê Nam và Lê Dạng lại lắc đầu, ánh mắt có chút suy tư.

 

- Chị biết bị người khác nhìn bằng ánh mắt thành kiến là chuyện rất khó chịu. Nhưng đó là lỗi của họ, không liên quan đến chúng ta. Chị cũng hy vọng sau khi các em cảm nhận được sự khó chịu này, sau này nhìn nhận sự việc sẽ đứng trên góc độ công bằng, không vội kết luận bất cứ điều gì. - Lê Hà nhìn em trai, em gái với ánh mắt dịu dàng, nụ cười ấm áp.

 

Nhiều người lớn luôn nghĩ rằng giảng đạo lý chẳng có tác dụng gì, cứ trực tiếp bảo đúng sai là xong. Hoặc là nghĩ trẻ con nói chuyện cũng không hiểu, hoặc là nghĩ lớn lên tự khắc sẽ hiểu.

 

Nhưng có những đạo lý, nếu không dạy, thì đứa trẻ phải chịu khổ biết bao nhiêu mới tự hiểu ra.

 

- Nhưng nếu chúng ta không nói gì, họ có nghĩ chúng ta dễ bắt nạt không? - Lê Nam hỏi tiếp.

 

Lê Hà suy nghĩ một lát:

- Không phải im lặng là dễ bắt nạt. Mà là chúng ta không thèm chấp với cô ta. Tình huống vừa rồi, chị hoàn toàn có thể đáp trả lại ngay, nhưng em thấy làm vậy có ý nghĩa không?

 

Lê Nam nhớ lại cảnh tượng lúc nãy. Trần Gia Bảo chạy tới trước mặt ông nội nói, ông còn chưa lên tiếng, nếu họ đã mở miệng thì cũng không hay lắm.

 

- Trần Gia Bảo còn nhỏ quá. Đợi nó lớn hơn chút nữa, nó còn nói bậy, em sẽ đánh nó! - Lê Dạng nắm chặt tay, bỗng nhiên lên tiếng.

 

Lê Hà: "...?"

 

Lê Nam: "...!"

 

- Đánh nhau thì giải quyết được vấn đề gì? Lỡ mẹ nó kiếm chuyện với em thì sao? - Lê Hà buồn cười. - Trần Gia Bảo còn có hai anh trai nữa, họ có thể đứng nhìn em đánh em nó à?

 

Vẻ mặt Lê Dạng lập tức đau khổ:

- Vậy em đánh luôn cả bọn họ. Dù sao họ cũng đáng ghét. Trần Chính còn gọi người chặn anh trai em nữa!

 

Sắc mặt Lê Hà lập tức nghiêm túc, nhìn về phía Lê Nam.

 

- Không sao đâu! - Lê Nam lén trừng mắt với Lê Dạng, đã nói là không được kể với chị mà. Lê Dạng rụt cổ, tại em lỡ miệng thôi mà.

 

Lê Nam vội kể lại sự việc:

- Là lúc trực nhật buổi tối, Trần Chính gọi mấy đứa bạn chặn em lại, cảnh cáo em tránh xa bọn họ ra. Chỉ là hù dọa vài câu thôi. Tống Phàm Phàm đến, bọn họ liền giải tán.

 

Thực ra cũng có động tay động chân, Trần Chính đánh không lại em. Nhưng về nhà, mọi người đều ăn ý không mách lẻo. Cũng vì thế, em hơi nể anh em Trần Chính một chút.

 

Đáng khinh nhất là loại người đánh nhau xong còn đi mách người lớn.

 

Gần như ngay lập tức, Lê Hà nghĩ đến chuyện kiếp trước Lê Nam đánh nhau mà chết. Lưng cô lập tức toát mồ hôi lạnh.

 

Con trai mười mấy tuổi là lúc dễ bốc đồng nhất. Lúc nóng giận không kiểm soát được bản thân. Đánh nhau thì là chuyện nhỏ, nhưng đánh ra vấn đề mới là chuyện lớn.

 

Nhưng dạy người ta nhẫn nhịn mãi cũng không phải cách đúng.

 

Cô cân nhắc trong lòng một hồi lâu, cuối cùng cắn răng:

- Tiểu Nam, nếu bị bắt nạt thì không được nhịn. Nếu vì bị người khác bắt nạt mà đánh nhau, chị không trách em. Nhưng em phải học cách nhìn rõ tình thế. Nếu đông người đánh không lại, hoặc họ giấu vũ khí, thì chúng ta nhận thua cũng không thiệt gì.

 

Lê Nam gật đầu, em cũng nghĩ như vậy.

 

- Tất nhiên, cách giải quyết tốt nhất vẫn là nói với thầy cô, với người lớn. Đừng nghĩ như vậy là không có nghĩa khí. Đánh nhau ra chuyện rồi, chẳng phải cuối cùng vẫn phải để người lớn giải quyết sao? Em nói xem có đúng không?

 

Nghe vậy, Lê Nam tránh ánh mắt của Lê Hà. Em mới không đi mách lẻo đâu!

 

Lê Hà thở dài, không cố chấp chuyện này. Đều không phải kẻ đại gian đại ác gì, cũng không phải thâm cừu đại hận. Cô tạm thời cứ quan sát đã.

 

Nói đến đây, Lê Nam không còn thắc mắc gì nữa, cũng không dám hỏi thêm, vội cúi đầu đọc sách. Lê Dạng cũng ngoan ngoãn đọc sách, không dám ngẩng đầu nhìn Lê Hà.

 

Giữa chừng, Tống Phàm Phàm có đến gọi Lê Nam một lần, nhưng Lê Nam từ chối, nói phải làm xong bài tập, chuẩn bị bài trước rồi mới ra ngoài.

 

Về chuyện học hành, Lê Nam và Lê Dạng không cần Lê Hà phải bận tâm nhiều.

 

Lê Hà không biết rằng, đó là vì cô làm gương, ảnh hưởng lâu dài. Nếu không thì Lê Nam cũng rất muốn ra ngoài chơi.

 

Tống Phàm Phàm cũng không giận. Thấy ba chị em họ ngồi cùng nhau đọc sách, cậu thấy thú vị, ngồi xem một lúc.

 

Nhưng chẳng bao lâu sau đã ngồi không yên. Dặn Lê Nam làm xong việc thì tìm cậu chơi, rồi lén lút chuồn mất.

 

- Dạng Dạng, chị em đâu rồi? - Chiều thứ ba, Lâm Cảnh mua vé xong, đến tìm.

 

Lê Dạng đang nhảy dây với đám bạn cùng khu phố trong sân, nghe vậy chỉ vào phòng:

- Chị em đang ở trong phòng xông muỗi.

 

Lâm Cảnh đẩy cửa bước vào, không thấy Lê Hà xông muỗi đâu, mà thấy lưng cô đầy những vết bầm tím.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi