Chương 87: Nhật thường (Tặng thêm khi đủ 9000 phiếu đề cử)
Lê Hà vừa về, cả sân như có sức sống hẳn lên. Cất đồ xong, Trần Tân Xuân liền rục rịch đi chợ, bảo Lê Hà đi đường xa vất vả, phải ăn bữa ra trò.
Ông bà cụ còn đi lại được, Lê Hà chưa bao giờ ngăn cản. Có việc làm, đi lại nhiều thì thân thể mới khỏe.
Vừa khéo lúc này cô chỉ muốn tắm rửa sạch sẽ rồi nghỉ ngơi một chút. Cô ra bếp đun hai thùng nước, tắm một mạch cho sảng khoái, giặt quần áo xong thì trời cũng đã nhập nhoạng tối.
Chẳng biết nhà nào có người lớn đứng ở cổng gọi một tiếng “về ăn cơm”, lũ trẻ đang chơi đùa khắp nơi cuối cùng cũng luyến tiếc vẫy tay chào tạm biệt bạn bè, ai về nhà nấy.
Lê Nam và Lê Dạng từ lúc Lê Hà về đã không ra ngoài nữa, bận trước bận sau, dọn dẹp nhà cửa, giúp đun nước, bây giờ lại đều túm tụm trong bếp, phụ giúp Lê Hà làm việc, vừa làm vừa trò chuyện.
“Chị, bài kiểm tra toán theo chương em được nhất lớp.” Lê Dạng báo cáo tình hình học tập với Lê Hà. “Môn tiếng Việt chỉ được thứ sáu thôi, nhưng lần sau em chắc chắn sẽ đuổi kịp.”
“Giỏi lắm, Dạng Dạng của chúng ta rất tuyệt, những nỗ lực bỏ ra đều được đền đáp xứng đáng.” Lê Hà cười xoa đầu Lê Dạng, nhận lấy chỗ ớt em đã thái, đổ vào nồi.
Một mùi cay nồng xộc lên, cùng với mùi thịt thơm phức bay ra ngoài. Trần Chính và Trần Quân đang cắm cúi làm bài tập ở nhà bên cạnh thèm đến chảy nước miếng.
Trần Chính không dám đòi mẹ, bèn xúi Trần Quân: “Em còn bé, mẹ thương em, em đi khóc lóc một chút, mẹ nhất định sẽ mềm lòng.”
Thèm quá! Trần Quân chảy nước dãi, lạch bạch chạy vào bếp, ôm chân mẹ, đòi ăn thịt.
“Ăn thịt, ăn thịt, sao chỉ biết có cái miệng ăn thế, mày mà thi được một trăm điểm, xem tao có cho mày ăn thịt không!” Mai Phân không vui đẩy con ra.
“Đi đi đi, làm bài tập đi! Trời tối trước khi làm xong, tối nay không được phí điện! Cũng không nhìn xem bố chúng mày kiếm được bao nhiêu tiền.”
Trần Quân không xin được thịt, còn bị mắng một trận, mặt mày đầy vẻ tủi thân.
Nhưng cậu bé thi không tốt, đứng bét lớp, bài tập cũng chưa làm xong, càng không dám đi nói với bố. Mẹ chúng chỉ mắng vài câu, chứ đổi lại là bố, thì sẽ bị đánh.
“Ôi! Ước gì con được làm con của ông bà họ hàng nhà mình.” Trần Quân thở dài, đầy vẻ hâm mộ.
Làm con của ông bà họ hàng nhà mình thì có thịt ăn, còn có nhiều kẹo, mà chưa bao giờ bị đánh.
Vừa nãy chị Hà Hà bên cạnh cho cậu một nắm kẹo, cậu phải để dành ăn mới được, mẹ cậu bình thường có bao giờ cho nhiều kẹo thế đâu.
Trần Chính thấy em trai ra mặt cũng vô dụng, bèn bỏ ý định, ngậm kẹo trong miệng, viết bài vèo vèo.
Làm qua loa cho xong bài tập, Trần Chính cất vở bút: “Quân ơi, kẹo của mày đâu, anh giữ cho, kẻo mày bỏ túi bị chuột ăn mất.”
Trần Quân ôm chặt túi, lắc đầu không chịu đưa: “Lần trước anh cũng nói thế, nhưng kẹo có bị chuột ăn đâu, toàn anh ăn hết! Mà anh chẳng phải có rồi sao? Chị Hà Hà cũng cho anh một nắm to mà.”
Cậu bé còn nhỏ, giọng the thé, Trần Chính giật mình, vội bịt miệng cậu, giơ nắm đấm lên doạ.
“Chị Hà Hà gì mà chị, cô ta không phải chị của chúng ta, cô ta là kẻ xấu đến giành gia sản, không được gọi là chị!” Trần Chính dữ tợn nói, lại uy hiếp Trần Quân: “Đưa hay không, không đưa thì sau này không chơi với mày nữa!”
Trẻ con thích nhất là đi theo các anh lớn chơi, Trần Quân cũng vậy. Cậu bé do dự rất lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng lôi ra một nửa, còn chưa kịp tiếc thì đã bị Trần Chính giật sạch.
“Tao sang nhà Phàm Phàm chơi, không về ăn cơm đâu.” Nói xong, Trần Chính nhét kẹo vào túi, phóng vèo đi mất.
Trần Quân biết, anh trai cậu sang nhà Tống Phàm Phàm ăn chực rồi. Đồ ăn nhà họ Tống là ngon nhất phố, ông bà Tống đều là cán bộ về hưu, nhà họ bữa nào cũng có thịt.
Nhưng… Trần Quân cúi đầu nhìn bài tập của mình, lại nhìn ống tay áo lem luốc đầy nước mũi, bỗng nhiên thấy hơi buồn.
Tống Phàm Phàm không thích cậu, bảo cậu bẩn thỉu, mấy lần tỏ vẻ chê bai, anh trai cậu cũng chưa bao giờ nói giúp cậu. Trần Quân dù chỉ biết có cái miệng ăn, nhưng cũng có lòng tự trọng.
Cậu không thích đến nhà họ Tống.
Mùi cay nồng trong sân vừa tan đi, lại có mùi cà tím rán thơm lừng bay tới. Trần Quân thèm đến chảy nước mắt, nghĩ đến cảnh anh trai ăn thịt không rủ mình, trong lòng càng tủi thân hơn.
Cuối cùng cậu bé vừa chùi nước mắt vừa viết cho xong bài tập.
“Tiểu Nam và Dạng Dạng không cần làm bài tập à?” Trần Tân Xuân để ý thấy, Lê Nam và Lê Dạng có dậy sớm học bài, nhưng chưa thấy chúng làm bài tập bao giờ.
Trần Chính và Trần Quân thì chiều chủ nhật nào cũng phải cuống cuồng làm bài tập, có khi sáng thứ hai dậy sớm làm bù cũng có. Lê Nam và Lê Dạng rõ ràng học cùng lớp với chúng, không thể nào không có bài tập được.
Lê Nam gắp cho Trần Tân Xuân một đũa rau: “Ông ơi, bài tập của cháu và Dạng Dạng lúc đi học về là làm xong rồi ạ.”
Nhà họ không có thói quen làm bài tập nước rút. Làm xong bài tập, ôn lại bài cũ rồi xem trước bài mới, mới là thói quen của họ.
Thói quen này không phải tự nhiên mà có, mà là do Lê Hà tự mình làm gương.
Không còn cách nào, ai bảo họ mới đi học được hai năm thì bố đã đi làm ăn xa, bà nội không biết chữ, chỉ lo được cho họ ăn uống no đủ, còn Dương Vọng Tương thì mặc kệ tất cả, chỉ biết đánh bài, mọi thứ đều một tay Lê Hà lo liệu.
Lúc đó Lê Hà mới bao nhiêu tuổi, cô cũng không biết, chỉ có thể yêu cầu bản thân làm tốt, rồi mới yêu cầu em trai em gái. Không ngờ lại thành thói quen học tập tốt.
Trần Tân Xuân không biết chuyện này, nghe nói bài tập của chúng đã làm xong thì yên tâm, sau bữa cơm thong thả dẫn bà cụ đi dạo.
…
“Cháu là Lê Hà phải không?”
Sáng sớm đi học, ba chị em Lê Hà vừa ra khỏi cửa đã gặp một người phụ nữ trông trẻ trung và quý phái. Bà hơi đẫy đà, nhưng khuôn mặt trắng trẻo, đôi mày thanh tú, nụ cười thân thiện, là một người phụ nữ trưởng thành và đầy nữ tính.
Tống Phàm Phàm bĩu môi đứng bên cạnh bà.
Quan Hà cúi người nói chuyện với họ, mỉm cười tự giới thiệu: “Cô là mẹ của Phàm Phàm, các cháu gọi cô là cô Quan được rồi. Cô nghe nói Tiểu Nam học cùng lớp với Phàm Phàm, không biết có thể nhờ Tiểu Nam kèm cặp Phàm Phàm học cùng không?”
Tống Phàm Phàm muốn chơi với Lê Nam, nhưng rất ghét mẹ cậu xen vào chuyện kết bạn của cậu: “Mẹ đừng lải nhải nữa có được không, không phải đi làm à? Còn không mau đi đi!”
Bị con trai càm ràm, sắc mặt Quan Hà hơi khó coi, nhưng vẫn cười, từ trong túi lấy ra ba thanh sô-cô-la, lần lượt nhét cho ba chị em Lê Hà: “Các cháu đều là những đứa trẻ ngoan, nhớ chơi với Phàm Phàm nhà cô nhiều vào nhé, cô nhờ các cháu đấy.”
Nói xong, Quan Hà nhìn đồng hồ, đứng thẳng người, muốn xoa đầu Tống Phàm Phàm nhưng bị cậu né tránh.
Bà thở dài, bất lực cười với Lê Hà và các bạn, rồi vội vã bước ra ngoài.
“Phiền chết đi được!” Tống Phàm Phàm khó chịu đá mấy viên sỏi trên đường, nhìn bóng lưng Quan Hà không chút do dự đi xa, khóe mắt hơi đỏ.
Lê Nam dạo này chơi với Tống Phàm Phàm khá nhiều, biết bố mẹ Phàm Phàm đều làm việc ở mấy xã trấn bên dưới, cậu sống với ông bà.
“Đừng như thế, cậu không biết tớ ngưỡng mộ cậu thế nào đâu.” Lê Nam vươn tay khoác vai Tống Phàm Phàm.
Lê Dạng cũng gật đầu, ánh mắt khao khát nhìn theo Quan Hà: “Anh Phàm Phàm, em cũng ngưỡng mộ anh lắm.”
Em nằm mơ cũng muốn có một người mẹ dịu dàng, thơm tho, biết quan tâm đến các em như thế.
Tống Phàm Phàm cũng biết chuyện của mấy anh em Lê Hà. Không còn cách nào, chuyện này dạo này lan khắp phố, từ cụ già chín mươi tuổi đến đứa trẻ lên ba, ai cũng biết rõ chuyện nhà họ Trần Tân Xuân.
“Có gì đáng ngưỡng mộ đâu, có mẹ cũng như không.” Tống Phàm Phàm lẩm bẩm, nhưng ai cũng thấy rõ là cậu đang mạnh miệng.
Không muốn để người khác nhìn ra, Tống Phàm Phàm lấy lại tinh thần: “Đi thôi, đi thôi, đi học thôi. Chị Hà Hà, em và Tiểu Nam đi trước đây.”
Lê Hà gật đầu, nắm tay Lê Dạng đi về phía trường.
“Chị ơi, em cố ý nói thế đấy, em không cần mẹ, có chị là được rồi.” Lê Dạng ngẩng đầu nói với Lê Hà.
Lê Hà xoa đầu em, đang định nói thì sau lưng vang lên tiếng chuông xe ba gác và tiếng rao của ông Triệu: “Tránh ra, tránh ra…”
Ông Triệu cầm cân ngồi ở yên sau xe ba gác, bà Tiền ngồi trong thùng xe, Triệu Cương vẻ mặt ngây ngô đạp xe, gương mặt vẫn không biểu cảm như mọi khi.
