Chương 89: Tại sao cậu nói dối!
Từ lúc Lê Hà bước vào lớp, ánh mắt Lưu Anh Tư đã dán chặt vào cô nàng. Còn Hứa Mỹ Quyên ngồi bên cạnh thì học rất chăm chú, chẳng hề để ý có người vào lớp.
Liếc thấy Lê Hà lấy sách vở ra học, Lưu Anh Tư khẽ nhếch môi đầy mỉa mai.
Còn tưởng là thiên tài cỡ nào, hóa ra cũng chỉ biết lén lút học sau lưng người khác. Nhìn cái vẻ đắc ý trên lớp của cô ta, ai mà ngờ lại là kẻ hai mặt thế này. Chắc tối nào cũng thức khuya học bài nhỉ!
Quế Viên với Trương Diễm Vân còn nâng niu cô ta, chắc không biết Lê Hà đang âm thầm cố gắng sau lưng họ đâu.
Nếu biết, chắc họ tức chết mất, chà chà... Nhưng cô không tốt bụng đến mức đi nhắc nhở họ đâu. Kết giao bạn bè mà không biết nhìn người thì tự mình gánh hậu quả thôi.
Lê Hà không hề biết mình đang bị Lưu Anh Tư nghĩ thành kẻ xấu xa như vậy. Cô nhíu mày nhìn cuốn vở ghi chép của Quế Viên mấy hôm trước.
Bừa bộn quá! Chẳng có thứ tự gì cả, trên còn vẽ vời lung tung. Không biết cái con bé Quế Viên này lên lớp nghĩ cái gì trong đầu nữa?
Mà có vài chỗ còn ghi sai rõ ràng. Lê Hà thì có thể tự sắp xếp lại cho rõ ràng, nhưng như thế sẽ mất thời gian lắm.
“Lớp trưởng, cậu có thể cho tôi mượn vở ghi chép môn Lý của cậu được không?” Lê Hà chủ động bước tới chỗ Lưu Anh Tư, thành khẩn hỏi.
Sắc mặt Lưu Anh Tư đỏ bừng, thoáng chút chột dạ. Tay cô theo thói quen đã đưa về phía ngăn bàn, chạm đến cuốn vở đặt bên trong.
Nhưng chợt nghĩ ra điều gì, cô dừng động tác: “Xin lỗi nhé, tôi vừa mới nhớ ra chiều nay không có tiết Lý, vở tôi để ở nhà rồi, không mang theo.”
Hứa Mỹ Quyên ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn sang. Rõ ràng cô thấy Lưu Anh Tư vừa mới bỏ cuốn vở vào ngăn bàn mà.
Sao Lưu Anh Tư lại nói dối?
Lưu Anh Tư nói dối!
“Không sao, tôi xem vở của Quế Viên tiếp cũng được, cảm ơn nhé.” Lê Hà mỉm cười cảm ơn. Thực ra mọi hành động của Lưu Anh Tư đều lọt vào mắt cô.
Nhưng cô ấy nói không mang thì cứ coi như không mang vậy, không cần phải suy đoán lung tung về người khác.
Lê Hà quay về chỗ ngồi. May sao Đường Quả đến trường không lâu sau đó. Nghe Lê Hà muốn mượn vở Lý, cô bé vội đưa vở của mình cho Lê Hà.
Vở của Đường Quả rõ ràng hơn vở của Quế Viên nhiều, gần như chép y hệt những gì thầy giáo viết trên bảng, ngay ngắn, không thiếu sót chỗ nào.
“Cảm ơn cậu, tôi xem nhanh rồi trả lại.” Lớp học rất yên tĩnh, Lê Hà hạ giọng cảm ơn Đường Quả.
Đường Quả vội xua tay, cũng hạ giọng nói: “Không sao đâu, thật ra tôi học không giỏi lắm. Nếu cậu không chê, cứ từ từ xem, tôi không vội.”
Nói thật, Đường Quả cũng hơi ngại. Thành tích của cô chỉ ở mức trung bình, không cao không thấp. Bản thân cô cũng sốt ruột lắm nhưng mãi không tìm được phương pháp học hiệu quả.
[Này, Lê Hà, cậu có định ngày nào cũng đến sớm học thế này không? Tớ có thể học cùng cậu không?] Đường Quả do dự một lúc lâu, lén viết một mẩu giấy đưa cho Lê Hà.
Lê Hà hơi sững người. Thật ra cô không phải lúc nào cũng đến sớm thế này, trước đây cô thường nghỉ trưa ở nhà.
Nhưng giờ cô đã học lớp 9, năm sau phải thi lên cấp 3, đúng là nên tranh thủ thời gian học. Trời cũng bắt đầu se lạnh, không còn buồn ngủ nữa, đến sớm học một chút cũng tốt.
[Tất nhiên là được. Lát nữa hỏi Diễm Vân và Quế Viên xem, chúng ta cùng học nhé.]
Đường Quả nhận được mẩu giấy, khóe mắt cong cong cười tươi. Cô không viết thêm gì để khỏi làm phiền Lê Hà, chỉ quay lại gật đầu một cái rồi tiếp tục chăm chú đọc sách.
Không biết có phải vì tâm trạng vui vẻ hay vì buổi sáng nghe giảng chăm chú mà khi làm bài tập, cô thấy thật sự như Lê Hà nói, có chút thuận buồm xuôi gió.
...
“Trưa nay, tại sao cậu lại nói dối?” Mãi đến lúc tan học buổi chiều, khi đang thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà, Hứa Mỹ Quyên mới hỏi ra câu hỏi đã giấu trong lòng bấy lâu.
Lúc này, Lưu Anh Tư vừa đúng lúc cầm cuốn vở Lý của mình bỏ vào cặp. Một cuốn vở bình thường, người khác có thể không nhận ra, nhưng Hứa Mỹ Quyên, người thường xuyên mượn vở Lưu Anh Tư xem, chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay.
Cô thật sự không hiểu nổi, tại sao chứ? Lưu Anh Tư chẳng phải là lớp trưởng sao?
Bạn học có vấn đề trong học tập, lớp trưởng chẳng phải nên giúp đỡ sao?
“Nói dối gì? Ai nói dối!” Sắc mặt Lưu Anh Tư biến đổi, nhanh tay nhét cuốn vở vào cặp, “Hứa Mỹ Quyên, rốt cuộc cậu đứng về phía ai? Còn muốn tôi giúp cậu nâng cao thành tích nữa không!”
Tất nhiên là muốn chứ! Hứa Mỹ Quyên không dám mở lời nữa, lặng lẽ thu dọn cặp sách.
Nhưng câu nói của cô đã đắc tội với Lưu Anh Tư. Sau khi thu dọn xong cặp sách rất nhanh, Lưu Anh Tư không đợi Hứa Mỹ Quyên như mọi khi, đi thẳng một mạch.
Phía bên kia, Quế Viên đang nắm tay Đường Quả và Trương Diễm Vân, nhất quyết đòi kéo Lê Hà ra cổng trường ăn vặt.
“Chị!” Lê Nam và Lê Dạng đang đứng ở cổng trường đợi Lê Hà, không ngờ Tống Phàm Phàm cũng có mặt.
Quế Viên mắt sáng rực nhìn Lê Nam và Lê Dạng: “Lê Hà, đây là em trai và em gái cậu à? Nhìn giống nhau ghê, hai cậu em trai đẹp trai thật đấy!”
Đẹp thật sự. Tống Phàm Phàm là một cậu bé chính gốc trắng trẻo, còn trắng hơn cả con gái. Lê Nam gầy hơn, ngăm hơn, nhưng đôi mắt có thần, ngũ quan cũng nổi bật không kém. Đứng cạnh Tống Phàm Phàm, cậu chẳng hề kém cạnh.
Lê Hà mỉm cười giới thiệu, Lê Nam và mấy đứa nhỏ cũng ngoan ngoãn gọi chị.
“Đi thôi, đi thôi, chị Quế Viên mua kẹo mềm và mấy viên kẹo chua chua cho các em nhé!” Quế Viên vui vẻ kéo Lê Dạng đi cùng, Trương Diễm Vân và Đường Quả cũng đi theo.
Đây là điều ba người đã bàn bạc từ trước. Lê Hà chịu kèm cặp họ học, tan học họ sẽ mời Lê Hà ăn ngon.
Tiền tiêu vặt của trẻ con có hạn, mua cũng chẳng được bao nhiêu. Lê Hà không ngăn cản Quế Viên và mấy đứa mua đồ ăn vặt, ngày mai cô sẽ mời lại là được.
“Ngốc!” Lưu Anh Tư đi ngang qua nhìn thấy, hừ lạnh một tiếng, bước đi không dừng lại, chẳng thèm để ý đến Hứa Mỹ Quyên đang đuổi theo phía sau.
Tạm biệt nhau ở ngã tư, Lê Hà và mấy đứa đi về nhà. Trên đường, Tống Phàm Phàm cứ như muốn nói gì đó, nhưng mãi không mở lời được, khuôn mặt trắng nõn căng đỏ ửng cả lên.
“Chị, Phàm Phàm có thể về nhà mình viết bài tập cùng không?” Cuối cùng vẫn là Lê Nam không đành lòng, trực tiếp mở lời.
Lê Hà liếc nhìn Tống Phàm Phàm một cái. Cậu nhóc này đúng là hơi ngại ngùng, sáng nay còn chê mẹ quản nhiều chuyện cơ mà. “Tất nhiên là được. Nhưng đã học cùng nhau thì không được bỏ cuộc giữa chừng, biết chưa?”
Tống Phàm Phàm lập tức ưỡn ngực: “Em sẽ không đâu, chị Hà Hà cứ chờ mà xem!”
Lê Hà mỉm cười gật đầu, ra vẻ chờ xem.
Về đến nhà, Tống Phàm Phàm chạy vào báo với ông bà một tiếng rồi lại chạy về nhà họ Trần. Lúc này, Lê Hà và mấy đứa đã ngồi yên lặng trước bàn đọc sách viết bài.
Tống Phàm Phàm thở hồng hộc, không lên tiếng, tìm một chỗ bên cạnh Lê Nam, lấy bài tập ra bắt đầu viết. Viết bài tập ư, cái này dễ ẹc.
Nhưng viết được một lúc, cậu không viết tiếp được nữa, vừa không tập trung, vừa không biết làm.
Ngoài sân, Trần Chính và Trần Quân đang chơi đùa, cười nói vui vẻ. Tiếng cười như cái móc câu, kéo Tống Phàm Phàm muốn ra ngoài chơi.
Nhưng Tống Phàm Phàm ngẩng đầu nhìn Lê Hà một cái, mím môi tiếp tục cúi đầu viết, định viết đại cho xong.
Sắp viết xong rồi... “Phàm Phàm, lại đây, chị xem bài tập của em nào.”
Tống Phàm Phàm trợn mắt há mồm nhìn Lê Hà, rồi nhìn Lê Nam. Đã bảo là học cùng nhau thôi mà, đâu, đâu có nói là còn phải kiểm tra bài nữa đâu!
