Chương 37: Một nụ hôn bất ngờ
Tự mình nghĩ đi?
Tô Thanh Hồ hơi nhướng mày, nhìn Đại Đản một lúc, đến khi thằng bé sắp không chịu nổi mà muốn né ánh mắt của cô, cô mới dời tầm mắt sang Nhị Đản.
Nhị Đản căng mặt, không chút nhường nhịn mà nhìn thẳng lại cô.
Thấy chưa! Thấy chưa! Rõ ràng là nó đang nói chuyện với mẹ, vậy mà mẹ vẫn nhìn anh trước! Anh bảo mẹ tự nghĩ, mẹ liền ngoan ngoãn tự nghĩ!
“Con——”
Tô Thanh Hồ nhìn bộ dạng tức tối của nó, không nhịn được buồn cười, chỉ là vừa mới nói một chữ, đứa nhỏ này lại bùng nổ.
Nhị Đản gào lên với cô: “Mẹ định mắng con à? Mẹ định nói con nhiều chuyện à? Mẹ định nói với con là mẹ thích bố, thích anh lắm à? Mẹ mắng đi! Con chính là nhiều chuyện đấy! Mẹ muốn thích ai thì thích, con mới không cần mẹ thích! Một mình con vẫn có thể sống tốt! Hừ!”
Gào đến cuối cùng, không biết là mệt hay là giận, mặt nó đỏ bừng, nhìn lại càng đáng yêu.
Tô Thanh Hồ nhịn cười, đứng phắt dậy, vẻ mặt nghiêm túc, một bước đến trước mặt Nhị Đản.
Nhị Đản căng thẳng nắm chặt tay, nhưng vẫn ưỡn cổ nhìn thẳng cô, đầu cứng vô cùng, chẳng hề run sợ.
Mẹ muốn đánh nó à?
Nhị Đản lập tức đỏ hoe mắt, cố nhịn để nước mắt không trào ra.
Nếu mẹ đánh nó, thì sau này nó sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ! Nó sẽ cắt đứt quan hệ với mẹ! Dù anh và bố đều thích mẹ, nó cũng sẽ không nói chuyện với mẹ nữa!
Tô Thanh Hồ vươn vai một cái, rồi cúi người, chống tay lên đùi, nhìn thẳng vào nó cách khoảng mười phân.
Đồ nhóc miệng thì nói một đằng, lòng lại nghĩ một nẻo!
Đã ấm ức đến mức này rồi, mà vẫn còn cứng đầu cứng cổ……
Cô nghiêng người, dứt khoát đặt lên trán nó một nụ hôn giòn giã.
Nhị Đản sững sờ, ngây người như phỗng, nhìn Tô Thanh Hồ lùi về vị trí ban đầu, mỉm cười nhìn nó, cả người đều ngơ ngác.
Vừa rồi……
Vừa rồi mẹ hôn nó à?
Nụ cười mà Tô Thanh Hồ nhịn suốt nãy giờ cuối cùng cũng nở ra, cô đưa tay xoa đầu nó, giọng điệu hời hợt mà dịu dàng: “Con cứ tiếp tục thích mẹ đi.”
Nhị Đản vẫn ngây người nhìn cô, tại sao? Tại sao lại hôn nó? Trong nhà, chẳng phải mẹ thích bố và anh nhất sao? Cười với họ còn nhiều hơn với nó……
Trần Liệt và Đại Đản cũng bị nụ hôn bất ngờ của Tô Thanh Hồ làm cho kinh ngạc.
Không trách bọn họ phải kinh ngạc, người thời đại này rất ít khi nói những lời thẳng thắn như tôi thích anh, tôi yêu anh, huống chi là dùng ngôn ngữ cơ thể để biểu đạt sự yêu thích!
Chuyện hôn hít như thế này, không nói đến người yêu, ngay cả giữa người lớn và trẻ nhỏ, cũng rất ít khi có lúc thân mật như vậy, nhiều nhất cũng chỉ xoa đầu khen vài câu thông minh.
Vì vậy, mãi đến khi cô lên tiếng, bọn họ mới bừng tỉnh.
Trần Liệt sau khi hoàn hồn, biểu cảm trên mặt không rõ ràng, vẫn là dáng vẻ nghiêm túc như thường, ngược lại là Đại Đản, nhìn Nhị Đản với ánh mắt vô cùng vi diệu.
Nếu Tô Thanh Hồ nhìn thấy biểu cảm của Đại Đản, hẳn có thể giải mã được ánh mắt đó, đó là một loại cảm xúc có tên là “hâm mộ”.
Đáng tiếc là Tô Thanh Hồ không nhìn thấy ánh mắt này, cô chỉ nhìn Nhị Đản, vỗ vai nó: “Con cứ tiếp tục thích mẹ đi.”
Khuôn mặt đỏ bừng lúc nãy của Nhị Đản, bây giờ càng đỏ hơn, chỉ là không thấy giận dữ, chỉ còn lại sự ngượng ngùng.
Nó ấp úng mở miệng, lại ấp úng ngậm lại, hơi nâng cằm lên, mím môi nhìn Tô Thanh Hồ.
Mẹ bảo nó tiếp tục thích mẹ, thì nó phải tiếp tục thích mẹ à? Tại sao chứ?
Nó mới không dễ dàng tha thứ cho mẹ như vậy đâu!
“Nói đi chứ, con có muốn tiếp tục thích mẹ không?” Tô Thanh Hồ nhìn bộ dạng làm cao của nó, suýt thì cười ra nội thương, nhưng cũng phải cho người ta bậc thang để bước xuống: “Thôi được, không thích thì thôi, mẹ sẽ tìm người khác thay con thích mẹ.”
Nhị Đản lập tức trợn tròn mắt, thích cũng có thể tìm người thay à?
“Mẹ thích có nhiều người thích mẹ, trước đây con thích mẹ, bây giờ lại không thích nữa, vậy chẳng phải mẹ mất đi một người thích mẹ sao?” Tô Thanh Hồ như tự lẩm bẩm tính toán cho mình: “Mất một người sao được? Nhất định phải bù vào!”
Nhị Đản: “Con thích là con thích, sự thích của người khác với sự thích của con không giống nhau!”
“Không giống thì không giống, dù sao cũng đều là thích.” Tô Thanh Hồ nhún vai: “Tóm lại, số người thích mẹ không thể giảm.”
Nhị Đản im lặng, mặt càng căng hơn, vẻ làm cao kiêu ngạo lúc nãy biến mất hoàn toàn.
Trần Liệt nhìn một lớn một nhỏ, trong lòng thầm thở dài.
Quả nhiên, dù là người nhỏ hay người lớn, lúc quậy phá cũng chẳng phân biệt tuổi tác.
Đại Đản dù sao cũng đã chín tuổi, khả năng suy nghĩ và lý giải nhiều chuyện tương đối tốt, lời Tô Thanh Hồ nói nó đều nghe hiểu, cũng lý giải được, nhưng nó không hiểu tại sao thích cũng có thể tìm người thay thế.
Quay đầu nhìn bố Trần Liệt, lại không bắt được ánh mắt.
—— Bố đang xoa trán.
Đại Đản khựng lại một chút, dời tầm mắt khỏi bố, quay sang nhìn Nhị Đản và Tô Thanh Hồ.
Tô Thanh Hồ đã đứng dậy: “Đi thôi, dù thích hay không thích, thì phim chúng ta vẫn phải xem.”
Nhị Đản không nhúc nhích, tức đến mức lồng ngực phập phồng: “Con không thích mẹ lừa con!”
Vừa rồi mẹ hôn nó, vậy thì nó tha thứ cho việc trước đây mẹ hay nhìn anh và bố, hay cười với họ nhiều hơn.
Sự thích của nó dành cho mẹ, đã trở lại một chút.
Nếu mẹ có thể nói rõ tại sao lại lừa nó? Tại sao lại nói dối? Có phải cố ý hay không? Vậy thì nó sẽ thích mẹ thêm một chút nữa……
“Binh giả, quỷ đạo dã.” Tô Thanh Hồ xua tay: “Ở đây có quá nhiều chuyện rắc rối, mà con thì còn quá nhỏ, giải thích thì phiền phức lắm……”
Thấy thằng bé lại sắp nổi giận, Tô Thanh Hồ lập tức quay đầu, nhìn người đàn ông tuấn tú vẫn im lặng nãy giờ: “Anh là bố của thằng bé, anh cũng có nghĩa vụ dạy dỗ con cái, bây giờ, xin anh hãy giải thích rõ năm chữ tôi vừa nói cho con nghe.”
Trần Liệt: “…… Được.”
Anh đồng ý, Tô Thanh Hồ còn có yêu cầu: “Xin hãy dùng ngôn ngữ mà trẻ con có thể hiểu được để giải thích.”
Trần Liệt: “Được.”
Tô Thanh Hồ tìm được người làm việc, tâm trạng thoải mái, lại nhìn thằng nhóc: “Cho con một cơ hội lựa chọn. Con muốn ăn xong rồi nghe bố giảng, hay là nghe bố giảng xong rồi ăn?”
Nhị Đản nhìn Tô Thanh Hồ, lại nhìn Trần Liệt, rồi nhìn đĩa khoai tây chiên, gà rán, coca trước mặt, im lặng một lúc lâu.
Tô Thanh Hồ gần như có thể nhìn ra sự giằng co của nó, tất nhiên, trong lúc nó giằng co, cũng có nghĩa là đứa trẻ này sẵn lòng tin tưởng cô, gần như theo bản năng mà cảm thấy những lời cô nói có thể thuyết phục được nó.
Nhị Đản: “……”
Nhị Đản cảm thấy bây giờ mình thật khó xử, dường như chọn bên nào cũng sẽ bị anh và bố cười.
Đại Đản nhìn bộ dạng đó của nó, trong lòng thầm thở dài: “Gà rán nguội rồi ăn không ngon, em cứ ăn trước đi, ăn xong rồi để bố giảng cho.”
Biết làm sao được? Em trai của mình, nếu mình không thương, thì còn ai thương?
Trần Liệt cũng chiều theo thể diện và lòng tự trọng của nó: “Ăn đi.”
Nhị Đản: “Vậy con vừa ăn vừa nghe bố giảng, vừa tiết kiệm thời gian, vẹn cả đôi đường.”
Tô Thanh Hồ suýt sặc, đồ nhóc hư này!
