Chương 9: Không rẻ đâu
Người ngoài cửa quả nhiên là Lưu Quế Phương, tuy nói là hàng xóm nhưng cách cũng không gần.
“Chuyện này cô tính giải quyết thế nào?” Lưu Quế Phương vào thẳng vấn đề, nói rõ mục đích.
Bà ta cao khoảng một mét năm sáu, thấp hơn Tô Thanh Hồ kha khá, nhưng thua người không thua khí thế, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Tô Thanh Hồ cười: “Bà nói chuyện nào ạ?”
Cô đứng ngay ở cửa, chẳng có ý mời Lưu Quế Phương vào nhà nói chuyện, không kiêu ngạo, không nóng nảy, không xấu hổ, không giận dữ, nhưng giọng điệu nghe vào tai Lưu Quế Phương lại là khiêu khích đúng nghĩa.
Còn dám hỏi chuyện nào à?
Bà ta mặt lạnh tanh: “Hai chuyện, hôm nay phải cho tôi một lời giải thích!”
Không cho bà ta một lời giải thích thỏa đáng, con hồ ly tinh này đừng hòng sống yên ở chỗ làm!
“Hai chuyện gì ạ?” Tô Thanh Hồ liếc Nhị Đản đang giằng góc áo mình, cười xoa đầu nó, rồi nhìn Lưu Quế Phương, giọng vẫn thong thả: “Bà nói rõ ràng, tôi mới có thể giải thích.”
Lưu Quế Phương chỉ nghĩ cô muốn giả ngu giả ngơ để lừa qua, nghiến răng, cười gượng: “Trước mặt mọi người, cô đã không biết xấu hổ, thì tôi cũng chẳng ngại nói lại lần nữa.”
Bà ta nhìn quanh những người đang dần tụ lại, nhếch mép khinh miệt: “Thứ nhất, thằng con lớn nhà cô giở trò lưu manh. Thứ hai, thằng con thứ nhà cô tuốt trụi cây lựu nhà tôi.”
Lưu Quế Phương vừa dứt lời, Nhị Đản đã tức tối muốn xông tới, nhưng bị Tô Thanh Hồ giữ gáy, thêm ánh mắt đe dọa của cô, nó bặm môi, đứng ngoan ngoãn bên cạnh không nói gì.
Đám đông nhìn Nhị Đản, rồi nhìn Tô Thanh Hồ, không ai lên tiếng. Hai mẹ con này nhìn tướng mạo, tuổi tác không khớp.
Mẹ kế và con riêng?
Gần như ngay lập tức, ánh mắt mọi người trở nên thích thú. Những năm gần đây, chuyện bỏ vợ già cưới vợ trẻ xinh đẹp xảy ra không ít, chẳng lẽ người trước mắt cũng vậy?
Tô Thanh Hồ không biết người khác nghĩ gì, chỉ gật đầu với Lưu Quế Phương: “Việc phải giải quyết từng chuyện một, chúng ta xếp thứ tự trước sau, bắt đầu từ chuyện thứ nhất bà nói.”
Lưu Quế Phương không nói, coi như mặc nhận.
“Xin hỏi con gái bà bao nhiêu tuổi?” Tô Thanh Hồ hỏi.
Lưu Quế Phương nhíu mày: “Cô hỏi cái này làm gì?”
Tô Thanh Hồ mỉm cười nhìn bà ta, không nói gì, ra vẻ nếu bà ta không trả lời thì cô tuyệt đối không nói tiếp.
Cuối cùng vẫn là Lưu Quế Phương chịu thua, bực bội: “Mười ba tuổi.”
“Con trai tôi bao nhiêu tuổi, bà biết không?” Tô Thanh Hồ tiếp tục hỏi.
Lưu Quế Phương nổi giận: “Con cô bao nhiêu tuổi thì liên quan gì đến tôi?! Lưu manh còn chia già trẻ à? Dù nó có nhỏ tuổi, thì chuyện lưu manh cũng là sự thật!”
Nói rồi bà ta chỉ về phía sau Tô Thanh Hồ, giận dữ: “Thằng nhóc con kia, mày ra đây cho tao!”
Tô Thanh Hồ hơi nghiêng người nhìn vào trong, thấy Đại Đản đang đi về phía mình, không ngăn cản. Cô nhướng mày, thu ánh mắt lại nhìn Lưu Quế Phương đang xắn tay áo muốn đánh người, rồi đứng chắn trước mặt bà ta: “Bà nói xem, thằng bé đã lưu manh thế nào?”
Cô cười tươi, giọng vẫn đều đều, Lưu Quế Phương sốt ruột: “Lưu manh thế nào? Cô không biết hỏi con cô à? Thôi, đừng có lôi thôi với tôi nữa, chuyện này cô không giải quyết tử tế thì đừng hòng yên!”
Tô Thanh Hồ quay sang cô bé đứng cạnh Lưu Quế Phương, lúc nãy vẫn cúi đầu: “Cháu gái, cháu dựa vào đâu mà cho rằng con trai cô lưu manh?”
Cô bé ngẩng đầu nhìn cô một cái thật nhanh, rồi lại vội cúi gằm, không nói gì.
Lưu Quế Phương ánh mắt đầy châm chọc: “Sao, còn dọa trẻ con à?”
“Mọi người đều ở đây chứng kiến, tôi nói chuyện với con gái bà còn nhẹ nhàng hơn nói với bà.” Tô Thanh Hồ nhướng mày: “Như vậy mà còn dọa được con gái bà, thì tôi đúng là oan hơn Đậu Nga. Hơn nữa, cháu có gan nói với bà chuyện lưu manh không lưu manh, cũng dám nhìn tôi – người bị hại, thì làm sao mà nhát gan được…”
Câu này thú vị đấy, ánh mắt đám đông đều đổ dồn về Tô Thanh Hồ, người bị hại gì cơ?
Ngay cả Lưu Quế Phương cũng sững người.
“Nào!” Tô Thanh Hồ không vội giải thích, mà vẫy tay gọi Đại Đản, đợi nó đến gần, mới hơi nâng cằm, kiêu hãnh nói: “Đây là con trai lớn của tôi, Trương An Yến, năm nay chín tuổi.”
Mọi người nhìn kỹ, chà, thằng bé này đẹp trai thật! Lại là kiểu đẹp thông minh! Cao ráo, thẳng thắn, toát ra khí chất!
“Không chỉ thông minh biết học, mà còn rất hay giúp đỡ người khác.” Tô Thanh Hồ liếc mẹ con Lưu Quế Phương một cái, ánh mắt lạnh lùng: “Hôm con trai tôi về, cũng là hôm bà nói con trai tôi lưu manh, áo khoác của nó đã không cánh mà bay.”
“Cái áo đó tuy không đáng giá bao nhiêu, nhưng lại là bộ quần áo duy nhất của thằng bé không phải vá chằng vá đụp.”
Tô Thanh Hồ thấy Lưu Quế Phương hoàn toàn không hiểu ý mình, nghẹn một chút, đành nói thẳng: “Bà hỏi con gái bà xem, áo khoác của con trai tôi để ở đâu rồi?”
Lưu Quế Phương: “Cô có ý gì?”
“Ý là,” Tô Thanh Hồ nhìn Đại Đản một cái, thấy nó trợn mắt kinh ngạc nhìn mình, biết mình đoán đúng, giọng càng cứng cỏi: “Áo khoác của con trai tôi dùng để che thẹn cho con gái bà!”
Lưu Quế Phương chưa kịp phản ứng, người bên cạnh đã kéo tay bà ta, xem ra là người quen, ghé vào tai thì thầm mấy câu.
Tô Thanh Hồ thấy mặt Lưu Quế Phương đỏ bừng, ánh mắt nhìn cô cũng lấm lét không yên.
“Được rồi, cái áo đó bà nhớ trả lại cho chúng tôi.” Tô Thanh Hồ cười càng đắc ý: “Bây giờ chúng ta nói chuyện thứ hai.”
Lưu Quế Phương đã không muốn nói nữa, nhưng bị ánh mắt đe dọa của Tô Thanh Hồ giữ chân tại chỗ.
“Thằng con thứ hai của tôi tức vì bà không hỏi rõ ràng đã vu oan cho anh nó, nhất thời tức giận nên tuốt sạch hoa lựu nhà bà, tuy là có nguyên nhân…” Mấy chữ “có nguyên nhân” cô nhấn mạnh: “Nhưng tuốt hoa lựu nhà bà là sự thật, nên đền bù vẫn phải đền bù, bà nói một con số đi.”
Lưu Quế Phương mím môi, nghĩ đến năm ngoái năm sáu chục quả lựu trên cây bán được bao nhiêu tiền, cuối cùng vẫn mở lời: “Năm ngoái số lựu đó bán được năm mươi mốt đồng chín hào tám.”
Tô Thanh Hồ nghẹn họng!
Bất cẩn quá!
Trái cây đắt vậy sao?
Thấy cô không nói gì, Lưu Quế Phương nói: “Năm nay táo to ngoài chợ bán một đồng hai hào một cân, còn lựu là thứ hiếm như thế, năm ngoái cũng bán được một đồng một hào một cân.”
Tô Thanh Hồ gượng cười, mặc kệ Nhị Đản kéo áo mình, đếm năm mươi tờ “Đại Đoàn Kết” và hai đồng, đưa ra.
Lưu Quế Phương vừa định đưa tay ra nhận, Tô Thanh Hồ lại rụt tay về: “Xem ra hôm nay hai chuyện này tôi giải quyết khiến bà khá hài lòng. Vậy bây giờ chúng ta nói chuyện tôi không hài lòng.”
“Bà và con gái bà phải xin lỗi con trai tôi chứ?” Tô Thanh Hồ cười: “Tuy bà xuất phát từ lòng làm mẹ muốn đòi công bằng cho con gái, tôi cũng rất tán thành sự cẩn thận của bà, nhưng sự trong sạch của con trai tôi vẫn phải được trả lại. Còn nữa, cái áo đó bà chắc chắn trả lại được chứ?”
Lưu Quế Phương: “Được! Nếu cái áo đó mất, tôi mua cho con cô một cái mới cũng được.”
Đại Đản cuối cùng cũng lên tiếng: “Áo của cháu là hàng ngoại, không rẻ đâu.”
