Chương 31: Không thể
Tất cả đều là người ở tòa F, ai cũng biết tầng thượng của tòa F còn một căn 2201 chưa bán, sau khi bị ngập nước liền nghĩ đến việc lên xem thử.
Dù có người ở cũng không sao, chen chúc một chút là được.
Vừa lên đã thấy người ở tầng một có người ở cầu thang, có người ở tầng 16, người tầng hai thì ngồi xổm ở tầng 22.
“Nước đã ngập đến tầng sáu,” Trầm Tầm trầm ngâm, nước ở hồ chứa gần đó chắc chắn đã tràn ra, nếu không thì không thể ngập nhanh như vậy.
Người bên ngoài vẫn còn ồn ào, nghe không rõ, Trầm Tầm lấy ghế đẩu và đồ ăn vặt ra dựa vào cửa.
Có người bấm chuông cửa căn 2202 bên cạnh, một lúc sau mới có người ra mở cửa, Trầm Tầm đứng dậy nhìn qua mắt mèo.
Người mở cửa là một ông lão, không biết nói gì, có mấy người bước vào căn 2202.
“Reng, reng,” chuông cửa nhà cô vang lên, Trầm Tầm lau vụn thức ăn vặt trên miệng, mở cửa phòng.
Cô hé cửa, một tay đè lên cánh cửa, một tay chống vào khung cửa, “Có việc gì?”
Người phụ nữ đưa mắt nhìn thẳng vào phía sau Trầm Tầm, như muốn xem trong nhà có bao nhiêu người, “Chào cháu, cô tên Vương Nhụy, ở 401 tầng dưới, cháu ở một mình căn nhà này à?”
Trầm Tầm nhìn về phía sau người phụ nữ, có mấy người đã đứng dậy, “Đúng, cháu ở một mình, cô muốn nói gì?”
Ánh mắt mấy người đều lóe lên vui mừng, chen chúc sau lưng người phụ nữ, tranh nhau muốn là người đầu tiên vào sau khi Trầm Tầm đồng ý.
“Nhà cô bị ngập nước, bây giờ nước đã ngập đến tầng sáu, tầng dưới không ở được nữa, cháu xem cháu ở một mình, có thể…”
“Không thể.”
Trầm Tầm đóng sầm cửa lại, người phụ nữ bị luồng gió do cánh cửa đóng tạo ra thổi bay hai bên tóc, mặt đầy xấu hổ, cô ta tưởng người ở 2202 là đàn ông.
Không ngờ mở cửa lại là một cô gái nhỏ, đối phó với đàn ông cô ta có cách, nhưng đối phó với phụ nữ thì cô ta chưa có kinh nghiệm.
Những người đứng sau người phụ nữ nhất thời mặt mày không vui.
Trầm Tầm đóng cửa xong thì cho Lai Phúc đồ ăn, lấy máy xay thịt và bắp cải, hành lá gừng tỏi băm từ trong không gian ra, sau khi chuẩn bị xong thì lấy vỏ bánh chéo ra.
Làm theo thao tác trên video, Trầm Tầm gói hơn hai mươi cái bánh chéo đủ hình dạng, “Cũng tạm được.”
Đun nước sôi thả bánh chéo, ăn no xong Trầm Tầm mở bộ phim cô đang theo dõi mấy ngày trước, đặt máy tính bảng vào rãnh máy chạy bộ, vừa chạy vừa xem phim.
Hành lang tầng 22 đã chật kín người, lên trên nữa là sân thượng.
Sau khi tập luyện xong, chiều Trầm Tầm không còn hứng đánh quyền, nhưng miếng sắt vẫn buộc trên người không tháo xuống, Trầm Tầm cầm ống nhòm nhìn xuống dưới khu chung cư.
Mực nước vẫn đang dâng lên, bây giờ đã đến giữa tầng bảy, hình như trong mưa lớn còn có bóng người khác, Trầm Tầm chỉnh ống nhòm, muốn nhìn rõ hơn.
Chỉ thấy trong nước lờ mờ mấy bóng người, đang đi về phía Khu chung cư Thiên Phủ.
Khu chung cư Thiên Phủ coi như là tòa nhà cao nhất ở gần đây, những người đó chắc là chỗ cũ không ở được nữa mới đến đây, xem ra Thiên Phủ sắp loạn rồi.
Trầm Tầm nhìn họ vượt qua cửa sổ tầng bảy trèo thẳng vào, cô đặt ống nhòm xuống, lấy chăn lông từ trong không gian ra, cuộn tròn trên sofa.
Lai Phúc chui vào lòng Trầm Tầm, cả hai ngủ thiếp đi trên sofa.
Ngủ một giấc đến chiều, Trầm Tầm dụi mắt, không khí dường như lạnh hơn nhiều, Trầm Tầm lấy nhiệt kế ra xem, 3 độ, bình thường 3 độ thì không lạnh đến vậy.
Nhưng mấy ngày mưa to liên tiếp cộng thêm không khí ẩm ướt, cái lạnh này suýt soát âm độ.
Trầm Tầm lấy áo giữ nhiệt từ trong không gian ra, bên ngoài mặc thêm một chiếc áo hoodie có lông mới cảm thấy đỡ hơn.
Thời tiết đột nhiên trở lạnh, ăn đồ nướng hoặc lẩu mới đúng điệu, Trầm Tầm mang lò sưởi trong phòng ra phòng khách, đợi than cháy lên rồi đặt vỉ nướng lên trên.
Cô lấy mấy túi đồ nướng đóng gói từ trong không gian ra đặt lên trên, tiếng xèo xèo của đồ nướng vang lên, mùi thơm lan tỏa khắp phòng, Trầm Tầm pha hai loại nước chấm.
Chia thành phần lớn và phần nhỏ ăn cùng nhau, ăn no xong Trầm Tầm dọn đồ trên lò sưởi, cho thêm ít than vào, phải công nhận than này thực sự tốt.
Cháy lâu, không khói, cô xách lò sưởi vào phòng cho ấm, Trầm Tầm hứng một chậu nước mưa đặt lên lò sưởi để tắm.
Lai Phúc ngoạm ổ của nó kéo lại gần lò sưởi, Trầm Tầm thấy vậy giơ tay giúp nó một tay, con nhỏ kêu oa oa hai tiếng.
Trầm Tầm bế Lai Phúc lên nhìn qua nhìn lại, “Mày lại lớn thêm rồi à,” Lai Phúc đang trong thời kỳ lớn, Trầm Tầm chưa bao giờ để nó đói.
Đủ loại dinh dưỡng, đồ người ăn được, đồ người không ăn được, đều cho nó ăn.
Nước sôi, Trầm Tầm thả tay đang hành hạ Lai Phúc ra, “Đi đi.”
Vệ sinh xong, Trầm Tầm nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ, kéo rèm lại, che đi ánh sáng le lói từ lò sưởi.
Nửa đêm, Trầm Tầm bị tiếng đập cửa đánh thức, vừa đập cửa vừa bấm chuông.
Cô thêm than vào lò sưởi, mặc bộ đồ ngủ lông, chiếc áo ngủ dài buông xuống đầu gối.
Mở cửa sắt, Trầm Tầm nhìn qua mắt mèo, người ở hành lang càng đông hơn, mấy người đàn ông đứng trước cửa nhà cô mặt mày sốt ruột bấm chuông.
