Chương 80: Không phải đội cứu hộ, mà có nhiệm vụ khác
“Hỏi ra được gì chưa?” Tần Nghĩa Lộ quan tâm nhất là đám súng của bọn chúng lấy từ đâu, dù sao ở nước Z, thứ này bị nghiêm cấm.
“Có rồi, chưa kịp tra khảo thì hắn đã khai hết. Hắn nói đồ ở ngoài thành, bọn chúng cũng vô tình phát hiện, cả một kho đầy ắp, đội trưởng Tần ạ.”
Tần Nghĩa Lộ nhất thời chìm vào im lặng. Nhiều súng như vậy, mức độ nghiêm trọng của việc này không phải một mình anh có thể giải quyết được. Phải lập tức hội hợp với Lâm Chung Nghị, báo tin này cho anh ta.
“Đội trưởng Tần, đội trưởng Tần, bên này là tổ A, bên này là tổ A, nghe rõ xin trả lời.” Tiếng rè rè của bộ đàm vang lên, Tần Nghĩa Lộ lập tức nhấn nút.
“Nghe rõ, báo cáo tình hình ngay.” Trên đường gặp bọn cướp, đã cử một tổ nhỏ đi đón người.
“Tổ A đã đón được người, tinh thần anh ta có chút bất thường, chúng tôi đang trên đường về.”
“Tổ B đang trên đường tiếp ứng các cậu, sau khi hội hợp thì nhanh chóng quay về.” Nói xong Tần Nghĩa Lộ tắt bộ đàm.
Hai người lính khiêng cáng, trên cáng là một ông lão, thân thể gầy yếu không ra hình thù gì, trước sau mỗi bên bốn người cầm súng trường mở đường.
Vốn tưởng nhiệm vụ này sẽ nhẹ nhàng, nhưng không ngờ lại tàn khốc đến vậy.
Xương người chất đống trong hành lang, những con mắt xanh lè nấp sau cánh cửa vì sợ súng trong tay họ. “Đi nhanh,” mấy người vội vã xuống cầu thang, chỉ muốn rời khỏi đây ngay.
Ánh mắt của những kẻ đó khiến họ đều cảm thấy khó chịu, cứ như thể họ là cá nằm trên thớt vậy.
Hội hợp với người tiếp ứng, hai tổ nhỏ chẳng ai nói gì. “Đổi người khiêng, về trước rồi tính.”
...
Trầm Tầm kéo củi lên lầu, khi vào tầng ba thì cô đã bỏ Lại Phúc vào không gian. Thân hình nó lúc này đi trong hành lang, chân không thể duỗi thẳng.
Hành lang tầng hai mươi hai chỉ có thể dùng từ hỗn loạn để hình dung. Căn gác nhỏ thường nấu ăn, giờ đến cánh cửa cũng bị tháo dỡ, thậm chí cửa sắt nhà mình cũng không thoát.
Trên ổ khóa cửa sắt, một hàng dấu chân dày đặc, thậm chí có thứ bẩn thỉu nhét vào lỗ ổ khóa. Trầm Tầm lấy nước từ ba lô, xịt rửa ổ khóa.
Chắc là đám người ban ngày làm, thấy cô không ở nhà muốn vào lấy đồ, nhưng không mở được cửa sắt, đành trút giận lên nó.
Cửa nhà 2202 đã hỏng, Lâm Tường Thụy đang ngồi lặng thinh trên ghế sofa. Trầm Tầm quay đầu lại thấy anh ta và Trần Trình hai người im lặng ngồi bên lò sưởi.
Trần Trình trên tay quấn băng, trên đầu cũng quấn băng. Lâm Tường Thụy thì đỡ hơn, không thấy bị thương chỗ nào, nhưng cả hai đều rất uể oải.
Trầm Tầm đóng cửa phòng, thả Lại Phúc từ không gian ra. Phòng khách đủ rộng, nó có thể vận động một chút. Cô lấy ba cái lò sưởi ra, đặt trong phòng.
Lửa trong lò cháy rất mạnh, Trầm Tầm lấy chảo đặt lên trên, chảo nhanh chóng nóng lên, cô cho bơ vào, rồi lấy miếng bít tết chiến lợi phẩm ra chiên.
Cái đầu to đùng của Lại Phúc gác ở mép cửa, nhìn chằm chằm miếng bít tết trên lò. Trầm Tầm chiên xong một miếng lại chiên thêm một miếng, mang bát cơm của Lại Phúc vào, bỏ bít tết vào, “Ăn đi.”
Lại Phúc ăn hết sạch chỉ trong vài ba miếng. Trầm Tầm bỏ thịt động vật dị hóa vào, hâm nóng rồi đưa hết cho nó: “Xong rồi, tao cũng phải ăn cơm đây.”
Trầm Tầm giải quyết bữa cho Lại Phúc xong, từ không gian lấy miếng bít tết vừa chiên ra. Ăn hết cả miếng bít tết, Trầm Tầm vẫn thấy hơi đói, bèn dựng giá sắt lên, nướng một ít đồ nướng.
Buổi tối vệ sinh xong, Trầm Tầm nằm trên giường, ý thức chìm vào không gian, thu hoạch trứng gà, lại thúc sinh rất nhiều trái cây. Lúa vừa gieo trồng đợt trước, giờ đã trổ bông.
Còn cần thêm thời gian mới chín, Trầm Tầm không định thúc sinh nó.
Hái trái cây và rau củ chín xong, Trầm Tầm san bằng một ngọn núi, rắc một ít hạt giống dược liệu, thúc sinh nảy mầm.
Năm ngọn núi căn bản không đủ dùng, xem ra phải thu thêm vài ngọn núi vào không gian. Trồng trọt thì dễ nói, một chút đất là có thể thúc sinh.
Nhưng nếu sau này gia súc trong không gian sinh sôi càng nhiều, nhất là mấy con gà vịt ngỗng, cứ tìm mấy xó xỉnh để đẻ trứng, khiến cô không tìm thấy, rồi một thời gian sau, trong không gian lại có thêm nhiều gà con.
Trong đó cũng không thiếu phần cô mặc kệ, dù sao cũng chưa lật tung không gian lên.
Chỉ riêng nửa năm nhặt trứng, đã nhặt được hơn hai trăm rổ. Hình như lâu lắm rồi chưa ăn bánh kem, có thể học làm thử.
Dù sao nhiều trứng như vậy, ngày nào cũng ăn cũng không thể hết, chi bằng làm thành đồ ngọt.
Bận rộn xong, Trầm Tầm thoát khỏi không gian, đứng dậy đi vệ sinh. Cát vệ sinh trong chậu sắp hết, Trầm Tầm lại đổ thêm một ít vào.
Lò sưởi ở ngay trước mặt, nhưng Trầm Tầm vẫn thấy mông hơi lạnh.
Trên giường, chăn điện đã bật nhiệt độ thấp, Trầm Tầm chui vào ổ, rất ấm áp.
Đám người gặp hôm nay, hẳn đều là quân nhân, nhưng họ không phải đội cứu hộ. Kiếp trước cô chính là được đội cứu hộ cứu. Nếu bọn họ là đội cứu hộ, nhất định sẽ tập hợp người sống sót ở thành B trước.
Nhưng họ lại không làm vậy, ngược lại lặng lẽ tiến vào thành B, chắc là có nhiệm vụ trong người.
Không nghĩ nhiều nữa, Trầm Tầm trực tiếp chìm vào giấc ngủ.
