Chương 45: Salad rau củ, nước trái cây
Mấy nhà gộp lại cũng đông, Tạ Phố Nhu mừng rơn, cách cái quán tự chọn đủ một trăm người lại gần thêm một bước.
Hồi cô ra ngoài bày quán, trong tiệm hầu như chẳng có khách, mấy tờ rơi phát trước chẳng thấm vào đâu. Cái quán cô bày ở cổng Căn cứ Liệt Diễm, phần lớn cầm tờ rơi cũng là người trong căn cứ.
Mà giờ mọi người trong căn cứ đều ăn được rồi, chẳng ai chạy xa thế này nữa.
Khách ngủ lại thì cũng có, nhưng lúc cô vắng mặt, người tới thấy tờ giấy cô để lại hướng dẫn các bước.
Một số bỏ đi, một số không hiểu nên đợi cô về chỉ cách xài, một số mất nhiều thời gian tự mò ra cách vào.
Cô về rồi mà rảnh thường ngồi ở quầy, khách mới ra vào đều ghé chào cô cho quen mặt.
Loay hoay thế nào, nhà nghỉ chỉ còn hai phòng trống là đầy, chuẩn bị nâng cấp lần tiếp theo.
Tối hôm đó, cô hoàn thành nhiệm vụ bày quán tuần thứ hai, đồ ăn nhận được là salad rau củ và vài loại trái cây, kèm theo đồ pha trà sữa và máy hàn miệng cốc.
Đương nhiên salad rau củ trở thành món tiếp theo cô đem bày bán.
Nghĩ thế nào cũng không hiểu.
Ngày tận thế có ai cần giảm cân chắc? Bán salad rau... có ma nào mua mà ăn hả trời! (gào thét bất lực)
Tin tốt: quay trúng trái cây rồi.
Tin xấu: quay trúng chanh, quất, chanh dây.
Toàn đồ chua! Ai hiểu không mọi người ơi, Tạ Phố Nhu chỉ có một điểm yếu trong ăn uống là đồ chua.
Cô ăn sủi cảo nước chua cũng chỉ cho tí dấm cho có vị, chanh thì ăn kiểu gì.
Bộ ba trái cây hệ thống cho nhìn không giống để cô ăn, mà rõ là để làm đồ uống.
Tạ Phố Nhu ngủ tới tự nhiên tỉnh, vừa dậy đã xoay mấy món trái cây cô mong nhớ suốt.
Bảo Bố Bố tìm cái máy làm đá cô từng quay thưởng được, lập tức làm một mẻ đá lớn.
Cô muốn làm nước chanh dây quất chanh, thứ này lạnh lạnh, chua chua ngọt ngọt, mùa hè luôn là thức uống được yêu thích nhất.
Vừa giải ngán vừa khai vị, trẻ con rất thích. Còn người già thì không rõ, ít thấy người già uống đồ lạnh.
Mà nếu làm nước chanh nóng... eo ôi~ nghĩ thôi đã rùng mình.
Làm đá cần thời gian, Tạ Phố Nhu vào bếp.
Còn một thứ quan trọng không kém để pha đồ uống, là si-rô đường.
Hầu như tất cả đồ uống đều dùng nhiều đường, đặc biệt trà trái cây, lượng đường nhiều nhất.
Bí quyết làm si-rô ngon là tỉ lệ.
Cô có quầng sáng nấu nướng hỗ trợ, nhắm mắt cũng pha được tỉ lệ vàng.
Đường trắng cho vào nước, quấy đều liên tục, khi đường tan hết thì vắt ít nước chanh vào, đảm bảo si-rô không bị vón cục.
Cho nhanh, cô nấu một nồi si-rô lớn luôn.
Trong lúc để nguội, cô không rảnh rỗi, tự tay cắt chanh lát và bỏ hạt.
Có cả chanh thơm và chanh vàng, khoản này hệ thống không keo kiệt, hai loại thông dụng nhất cho luôn một lần.
Quất nhiều hạt, cô làm vài quả đã ngán, phần còn lại giao cho robot Rau Rau.
Một lúc sau đá đã đủ, rau củ cũng sẵn sàng, cô bắt đầu pha chế.
Thực ra nước chanh không khó, có tay là làm được.
Cho một ít đá viên vào cốc, thêm vài lát chanh vàng và chanh thơm, hai quả quất, dùng chày giã tới khi đá tiết ra tinh dầu thơm của chanh.
Giã xong cho một quả chanh dây và si-rô vừa đủ, thêm đá đầy cốc, đổ nước tinh khiết vào, lắc đều.
Mỗi lần làm gì cô đều rất tập trung, cố gắng làm chuẩn từng chi tiết để chỉ cần một lần là xong.
Mỗi món ăn, món uống cô chỉ cần làm một lần, Xào Xào sẽ sao chép y hệt.
Lắc si-rô xong, cô còn cho một lát chanh thơm dựa vào thành cốc trang trí.
Như vậy sau khi hàn miệng, từ bên ngoài cốc trà sữa trong suốt có thể thấy lát chanh bên trong, vừa đẹp vừa tinh tế.
Ly đầu tiên cô tự nếm.
Vào miệng là vị chua ngọt kèm cảm giác lạnh mát, đá làm giảm độ chua của trái cây một chút, lại làm si-rô trở nên thanh mát.
Mỗi loại trái cây đều tỏa ra hương vị riêng, bùng nổ nơi đầu lưỡi rồi hòa quyện làm một.
Giơ ly trà sữa lên nhìn, màu nước hơi đục.
Tiện tay cô làm luôn salad rau củ.
Salad rau củ chẳng khó gì, chỉ cần thái đủ loại rau củ, trộn với sốt mayonnaise.
Cô chỉ thái qua ít rau củ cho có lệ, để robot Rau Rau ghi lại quy trình.
Hệ thống cho vài loại sốt mayonnaise: vị nguyên bản, vị bơ, vị phô mai, vị nho.
Phần salad của mình, cô cho sốt vị nho.
Trước đây làm nhiệm vụ, cô từng gặp thương nhân khắp thế giới, nước H nổi tiếng 'thích' ăn rau.
Sốt mayonnaise của H cũng làm rất ngon, cô thử qua các vị, cuối cùng thấy vị nho hợp khẩu vị nhất.
Một tay ly nước trái cây lạnh, một tay bát salad rau.
Cô đem đồ đã làm ra phòng khách thưởng thức, và thêm vào bảng của mỗi người món đồ uống có thể mua — Nước chanh dây quất chanh.
“Ồ, có món mới à? Ra nhanh nhỉ.”
Nguyệt Tích Văn bị thúc giục nên tới sớm, cô biết Tạ Phố Nhu trong bếp, cũng không giục.
Sau khi kết thúc bày quán ở căn cứ, Tạ Phố Nhu lại đặt máy bán sủi cảo tự động ở phòng khách.
Nguyệt Tích Văn mua một phần, vừa ăn vừa đợi.
Nhìn thấy hai thứ trong tay Tạ Phố Nhu, mắt cô ấy như lưu manh thấy gái đẹp, không kìm được muốn nhìn, muốn uống, muốn ăn.
“Cái này có thể mua không ạ?”
Có cả salad rau củ à, bát salad rau củ của chủ quán hợp thành từ ít nhất mười loại rau củ!
Chắc gần đây đời sống khá lên, ăn thịt xong lại thèm rau.
Rau trong ngày tận thế còn quý hơn thịt!
Người có dị năng đói còn có thể giết vài con thú biến dị ăn thịt, tuy thịt sau biến dị cũng trở nên rất lạ, nhưng còn hơn không.
Còn rau xanh ăn được, từ sau một tháng tận thế là không thấy nữa.
Nghe nói lãnh đạo lớn ở Căn cứ Trung ương được ăn, là do các nhà khoa học và chuyên gia nông nghiệp tốn biết bao vật tư mới trồng được.
Không biết rau vị thế nào, nhưng nghe đồn là không ngon.
Chưa hết, còn một bệnh chung: quý hiếm, yếu ớt, khó trồng.
Có lẽ là bệnh tâm lý chung của loài người, càng quý càng muốn ăn.
Trước tận thế tránh không kịp, sau tận thế khóc lóc cũng không được ăn.
Nhìn kỹ bát salad của Tạ Phố Nhu, bên trên còn rưới nước sốt, màu tím sữa, rất đẹp, rất gợi thèm.
Khiến người không được ăn không khỏi tưởng tượng, nước sốt màu tím sữa ăn vào sẽ có vị gì.
Tạ Phố Nhu bảo Xào Xào làm một phần trà sữa và một phần salad rau củ.
