Chương 58: Cô đúng là đói rồi
Hôm nay chỉ làm ăn được với chín người, không tính Tiểu Hắc. Sau khi hắn vứt hết tinh hạch ra, cô bảo tám người kia chia nhau.
Mỗi người mua của cô một tấm danh thiếp truyền tống, tối hôm đó đã tới Nhà nghỉ Nho ở trọ.
Nhiệm vụ của Tạ Phố Nhu chỉ là mỗi tuần ra căn cứ bày quán ba ngày, không có yêu cầu về doanh số. Không ai tới thì cô cũng về.
Cô cũng thấy lạ. Căn cứ Thạch Cảng trống trơn, mười tên gác cổng biến mất, người trong căn cứ không phát hiện ra sao?
Nghĩ mãi không ra, thôi kệ. Ngủ một giấc tới sáng, vẫn đi bày quán như thường.
Tiểu Minh cả đêm không ngủ ngon. Vừa nghĩ tới mai được thưởng lớn sau khi lấy được đồ, vừa nghĩ xem sẽ xử lý Tiểu Mỹ thế nào cho hả giận.
Sáng sớm đã bị Ngô Kiến Nhân gọi ra canh cổng, hễ thấy xe hàng ăn tới bày quán là phải báo ngay.
Nhưng hôm nay hắn thất vọng rồi. Tạ Phố Nhu tới rất rất muộn, tới tận chiều mới bày quán.
Căn cứ này nhỏ quá, gần như chẳng có ai ra vô. Tạ Phố Nhu thầm đánh dấu X to tướng cho căn cứ này, chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.
Tiểu Minh chạy một mạch đi tìm Ngô Kiến Nhân, chạy nhanh quá dọc đường còn ngã mấy lần.
Tối qua hắn đã báo chuyện tám tên gác cổng kia không về, Ngô Kiến Nhân chẳng thèm để ý, lại phái thêm mấy tên ra canh cổng.
Mấy tên này hắn không quen, không chạy nhanh thì sợ công lao bị cướp mất.
Hắn đứng ngoài cổng hét to: "Đại ca! Con đàn bà đó xuất hiện rồi!"
Ngô Kiến Nhân hôm qua dâm dục quá độ, hôm nay nằm cả ngày chờ nghe Tiểu Minh báo về mỹ nhân.
"Ở cổng à?" Hắn đứng dậy kéo quần lên.
Bụng hắn càng ngày càng to, thường ngày mặc quần khó chịu, dù sao cũng là địa bàn của hắn, không mặc thì thôi.
Hôm nay khác. Vì mỹ nhân truyền thuyết, Ngô Kiến Nhân thậm chí còn đánh răng.
Hắn sờ cằm, vừa mới cạo râu (cảm thấy nhan sắc của mình +99).
Nghĩ mình cũng được coi là biết thương hoa tiếc ngọc, không nỡ để hơi thở thơm tho làm mỹ nhân ngạt thở lúc hun.
Trước khi đi, hắn liếc Tiểu Minh một cái mang ý cảnh cáo.
Hắn hiếm hoi lắm mới đánh răng, nếu tới không phải mỹ nhân thì hắn chờ chết đi.
Khi thấy Tạ Phố Nhu, hắn cười tới nỗi mắt híp lại, rồi lại cố mở to, cảm thấy bỏ lỡ một giây ngắm cô là một tổn thất.
"Em gái xinh ơi, chào em, em tên gì thế?" Hắn đưa bàn tay sàm sỡ ra, lau vào quần mình rồi mới chìa tới trước mặt Tạ Phố Nhu, muốn bắt tay.
"Cứ gọi tôi là chủ quán hay ông chủ là được."
Tạ Phố Nhu không bắt tay hắn, hơi buồn nôn vì ánh mắt nhờn nhợt của hắn. Sao thời mạt thế lại có người béo tới vậy chứ?
Cô thấy đa số đều xanh xao vàng vọt, béo thế này lần đầu thấy.
Bỗng nhiên tò mò, mạt thế có thứ gì có thể nuôi hắn no mà béo tới vậy.
Từ căn cứ tới chỗ cô chỉ có vài mét, vậy mà hắn còn ngồi xe ra.
Xuống xe thấy cô, hắn chạy chậm vài bước, cách vài mét mà cô cảm giác như cả mặt đất rung chuyển.
"Khách sáo làm gì? Gọi vợ được không?"
"Không được." Tạ Phố Nhu mặt lạnh xuống. Cô cười nhiều quá hả? "Nếu muốn mua đồ thì qua đó tự xem hướng dẫn, không mua thì cút."
Tiểu Minh là tay sai đắc lực của Ngô Kiến Nhân, thấy đại ca bị mất mặt, hắn không vui trước: "Cô nói gì đấy! Đây là đại ca Căn cứ Thạch Cảng của chúng tôi, Ngô Kiến Nhân, cô đã nghe danh chưa?"
Có hỏi thì trả lời, Tạ Phố Nhu thật thà đáp: "Chưa nghe."
Tên này hay thật, đúng như tên gọi (vô sĩ).
Ngô Kiến Nhân phẩy tay béo, tát thẳng vào mặt Tiểu Minh một cái trời giáng.
"Đàn bà của tao mà mày cũng dám hỗn, mày muốn chết à?"
Lực tát mạnh tới nỗi thân hình béo phệ của hắn ngả hẳn sang một bên, phải cố lắm mới đứng vững.
Để lại cho Tạ Phố Nhu một góc nghiêng hoàn hảo, cùng đường viền hàm dưới hoàn hảo mà hắn cố nặn ra.
Mỹ nhân, thấy chưa?
Đàn ông bảo vệ vợ mình chắc hẳn rất ngầu nhỉ? Hắn muốn vuốt mái đầu bóng nhẫy của mình để khen: Bản lĩnh đàn ông.
Tạ Phố Nhu: Thấy rồi, cái bánh bao nở phồng ở góc nghiêng, chắc là dùng men tốt nhất, không thì sao nở to thế.
"Tôi tự giới thiệu một chút, tôi là trưởng căn cứ Thạch Cảng, tên Ngô Kiến Nhân, cũng là người đàn ông em có thể dựa dẫm trong tương lai."
"Nếu em biết điều, mang đồ theo tôi, tôi đảm bảo chỉ có tôi được chạm vào em, người khác không được."
"Lại còn có thể cho em ăn no mỗi ngày, đồ ngon đồ tốt đều để dành cho em trước."
Nếu Tiểu Mỹ ở đây nghe được, chắc nghiến răng nát vụn.
Thứ mà Tạ Phố Nhu dễ dàng có được luôn là điều nó mơ ước!
"Nếu tôi không biết điều thì sao?"
"Thì tao cướp em về, cũng vậy thôi." Ngô Kiến Nhân lẩm bẩm: "Hôm qua cũng vừa cướp một em, không đẹp bằng em, nhưng em có thể ở cùng nó làm bạn."
"Ồ? Anh còn cướp người à?" Tạ Phố Nhu dụ hắn nói tiếp.
"Em yên tâm, tao nhất định để em làm người đàn bà dưới một người trên vạn người trong căn cứ này, bọn họ đều phải nghe lời em."
Ngô Kiến Nhân đảo mắt, đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Báu vật này đẹp thật, như ngôi sao vậy, trắng trẻo. Tiểu Mỹ đúng là không bằng.
Còn Tiểu Mỹ hắn đem ra so sánh đang trên đường tới. Trong căn cứ đồn ầm lên rằng Ngô Kiến Nhân ra cổng tìm mỹ nữ.
Thậm chí có người bảo, mỹ nữ bày quán ngoài cổng còn đẹp hơn cả nó.
Nào dám trì hoãn.
Nó chạy không ngừng nghỉ ra ngoài cổng căn cứ, không tới phá đám, lỡ người ta vào được rồi thì còn chỗ cho nó sao?
"Anh ơi~" Giọng nũng nịu của Tiểu Mỹ còn làm tình hơn nữa, Tạ Phố Nhu nghe mà cũng muốn thương nó.
Tiểu Mỹ chạy nhỏ tới bên Ngô Kiến Nhân, lấy thân cọ quậy, suýt nữa thì xoay thành chữ S lăn tròn.
Ngô Kiến Nhân không ghét sự xuất hiện của Tiểu Mỹ, hắn còn thấy nó tới đúng lúc.
Để mỹ nhân đối diện thấy, hắn là đàn ông biết bao, có sức hút thế nào, tốt nhất khiến cô có chút nguy cơ.
Ánh mắt Ngô Kiến Nhân trần trụi: Xem thực lực anh đi, ngoan ngoãn theo anh thôi.
Tiểu Mỹ thấy mặt Tạ Phố Nhu, cảm giác nguy cơ mạnh hơn gấp mười lần Mệnh Thanh Lộ mang tới.
Nó có linh cảm, nếu Tạ Phố Nhu thực sự theo Ngô Kiến Nhân, căn cứ sau này có còn chỗ cho nó hay không còn chưa biết.
Nó trở nên điên cuồng, vung tay nũng nịu hơn: "Anh ơi, anh đã có em rồi mà, sao còn tìm nhiều người thế?"
Tạ Phố Nhu bỗng hỏi Tiểu Mỹ: "Cô đói không?"
"Tôi không đói." Tiểu Mỹ hoàn toàn không muốn để ý tới Tạ Phố Nhu, chỉ muốn dụ Ngô Kiến Nhân về.
"Tôi thấy cô đúng là đói rồi, cái gì cũng nuốt được."
Cái thứ nhờn nhợt này, hôn vào không cần thịt, mỡ cũng đủ ngán rồi.
Ngô Kiến Nhân làm đại ca không phải kẻ ngốc, nhanh chóng nhận ra Tạ Phố Nhu mượn lời nói với Tiểu Mỹ để chọc hắn.
