Chương 75: Đến Bồ Nho Homestay
Ai nói chỉ có dị năng hệ công kích mới có thể cống hiến cho căn cứ?
Ai nói dị năng giả hệ không gian chỉ có thể trốn phía sau được bảo vệ, làm kho di động?
Bọn họ nhất quyết không!
Bọn họ nhất quyết dùng hành động của mình để nói cho mọi người biết, chỉ cần căn cứ cần đến bọn họ, những dị năng giả hệ không gian, bọn họ tuyệt đối sẽ không nói một tiếng 'không'.
Lúc cần dị năng giả hệ không gian nhất chính là bây giờ.
Mọi người đã có cùng suy nghĩ, vậy thì không còn gì để bàn nữa.
Tiểu Khả tìm đến bộ trưởng bộ Hậu cần, muốn xin phép đi Bồ Nho Homestay một lần nữa.
'Bộ trưởng Lâm, hậu cần Chu Khả, Lý Hổ, Dương Thượng... tổng cộng ba mươi dị năng giả hệ không gian xin phép được đến Bồ Nho Homestay.'
'Bộ trưởng, hãy để cháu đi lần nữa! Cháu có thể mang ít nước về!'
Anh cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.
'Hồ đồ! Mạng người khác là mạng, mạng các cháu cũng là mạng, không thể làm bừa được, Chu Khả.' Bộ trưởng Lâm tha thiết muốn nói chuyện tử tế với Tiểu Khả.
'Chúng cháu biết mình đang làm gì.' Bọn họ đang làm một việc lớn.
Mắt Chu Khả đỏ hoe, mấy ngày nay anh chạy đôn chạy đáo khắp căn cứ, nhìn những người kia lần lượt ngã vì nóng, rồi được khiêng vào lều uống thuốc.
Trong số những người đó có đồng nghiệp của anh, có nạn dân do anh cứu về.
'Danh thiếp truyền tống! Danh thiếp truyền tống có thể đưa chúng ta qua đó!'
Mọi người đều hiểu rõ, không có nước, bọn họ không thể chịu nổi cái nóng cực hạn này.
Bộ trưởng Lâm bất lực lắc đầu, 'Vấn đề bây giờ không phải là cháu có đến được hay không, mà là làm sao để về? Nhiệt độ thế này máy bay trực thăng cũng chịu không nổi.'
Nhiệt độ bên ngoài đã gần chạm 60 độ, thậm chí còn có xu hướng tăng thêm.
Dù bọn họ có thể đến nơi an toàn, nhưng trên đường về cần trực thăng đến đón, thời tiết thế này lên đường, nguy cơ tự bốc cháy tăng thẳng đứng.
'Bộ trưởng.' Tiểu Khả hết sức nghiêm túc thỉnh cầu ông, 'Hãy để chúng cháu thử một lần, được không ạ?'
Mắt anh đầy tơ máu, đã nhiều ngày không ngủ ngon giấc.
Dù có áo hằng nhiệt, đồng nghiệp của anh mặc áo hằng nhiệt vào vẫn bị thiếu nước, mất nước mà ngã.
'Nước của chúng ta không còn nhiều nữa, chúng ta không thể trì hoãn thêm được nữa!'
Nếu đồng ý với Chu Khả, lần xuất nhiệm vụ này không cần xe cộ đường dài, có danh thiếp truyền tống của Bồ Nho Homestay, nếu thật sự thần kỳ như vậy thì sự an toàn của họ cũng được đảm bảo.
Khó nhất vẫn là lúc về.
'Bộ trưởng, chúng ta không còn lựa chọn nào khác.'
Bộ trưởng Lâm biết, ông hiểu rõ hơn ai hết.
Ông nhìn Chu Khả và những người trẻ tuổi này, đang ở độ tuổi đẹp nhất! Làm sao ông có thể để họ đi chết!
Căn cứ Trung Ương không chỉ có một, dân chúng quá đông đúc, căn cứ của họ chỉ là một phân căn cứ mà thôi.
Toàn bộ căn cứ hơn sáu vạn người, dị năng giả hệ không gian chỉ có ba mươi chín người.
Nếu nhiệm vụ thất bại... căn cứ sẽ mất ba mươi dị năng giả hệ không gian.
Nhưng nếu không đi... tổn thất sẽ không chỉ dừng lại ở ba mươi mấy người.
Chu Khả thấy bộ trưởng Lâm mãi không nói, liền bày tỏ thêm suy nghĩ của mình: 'Chúng cháu nguyện ý bước bước này.'
Anh nhìn bộ trưởng Lâm, ánh mắt càng lúc càng kiên định, cũng như lúc anh mới vào Đảng, như mỗi lần tuyên thệ.
'Không phụ lòng nhân dân, không phụ lòng đất nước, đây là việc chúng ta nên làm.' Đây là việc một người lính nên làm.
Không biết đã giằng co bao lâu.
Bộ trưởng Lâm khẽ thở dài.
'Chú ý an toàn.'
Xem như đồng ý rồi.
Dù ông có giãy giụa thế nào, dù không nỡ nhìn một đám người trẻ đi chết, ông cũng không thể không đưa ra quyết định như vậy.
Vào lúc cần thiết, hy sinh cái nhỏ vì cái lớn, đó là điều bắt buộc.
'Chú muốn thấy các cháu bình an trở về.'
Người đàn ông gần năm mươi đối diện với Tiểu Khả không nói được gì thêm, tay run run đặt lên vai anh, ông có lỗi với những người trẻ này.
'Cảm ơn bộ trưởng, cháu sẽ mang về món thịt hộp mà chú thích nhất!' Biết rõ chuyến đi này là nửa bước vào cửa tử, Tiểu Khả cuối cùng cũng nở nụ cười với bộ trưởng Lâm.
Anh biết đã có hy vọng, hy vọng của bao nhiêu người trong căn cứ đang đặt trên vai bọn họ.
Có sự đồng ý của bộ trưởng Lâm, thủ tục phê duyệt cho chuyến đi Bồ Nho Homestay của họ nhanh chóng được thông qua.
Lúc họ rời đi, thanh thế rất lớn, không biết ai đã để lộ tin tức, toàn bộ căn cứ đều biết chuyện họ sắp đi Bồ Nho Homestay.
Theo ý bộ trưởng Lâm, đây đâu phải chuyện xấu, sao phải giấu?
Ông còn muốn tất cả mọi người đều biết, đám thanh niên trẻ của bộ Hậu cần này đều rất giỏi.
Mọi người lợi dụng lúc mây che ánh mặt trời, lần lượt ra khỏi lều, lặng lẽ tiễn họ.
'Mẹ ơi, các chú ấy đi đâu thế? Sao nhiều người nhìn các chú ấy vậy ạ?'
Người phụ nữ ôm bé gái, cũng bước ra khỏi lều, gia nhập hàng ngũ tiễn đưa.
Chị nhẹ nhàng nói, kể cho con gái nghe về sự tàn khốc của thế giới này, và có một nhóm người vĩ đại đang bảo vệ họ.
'Các chú ấy sắp làm một việc rất dũng cảm, lần trước ăn kẹo hồ lô con còn nhớ không? Chính các chú ấy mang về đấy, họ là anh hùng.'
'Nhớ ạ! Mấy que kẹo hồ lô đó có trái cây, có dâu tây, nho, ơ? Còn gì nữa nhỉ?'
Sự ngây thơ của trẻ thơ càng làm nổi bật việc dưới sự bảo vệ của những người lính, chúng đã có những ngày tháng vô lo về mạng sống.
'Bé lại quên rồi, mẹ nói lại cho con nghe nhé...'
...
'Đôi A.'
'Bỏ qua.'
'Vua heo!'
'Tôi thắng rồi, tôi thắng rồi, mấy cậu lại đây để tôi vẽ rùa lên mặt.'
Sở Linh không vui, 'Không chơi nữa không chơi nữa! Sao đánh tiến lên toàn cậu thắng thế!'
Thời Trúc này đúng là, chơi cờ tỷ phú thì lăn mãi không ra 6, đánh tiến lên thì thắng điên cuồng.
'Cậu chơi ăn gian!'
Sở Linh làm mặt quỷ với anh, 'Tớ không thèm chơi với cậu nữa.'
'Tề Hoa! Cậu nhìn cô ấy kìa~~ sao cô ấy lại thế chứ~~~'
Tề Hoa không chút do dự đẩy Thời Trúc đang vặn vẹo người tới lui ra, mặt tỉnh bơ nói: 'Cậu bình thường chút đi, không thì người ta lại nghĩ tôi có vấn đề về giới tính đấy.'
'Ơ, không phải hai đứa mình ở cùng phòng rồi à, cậu còn thanh minh gì nữa?'
'Anh là thẳng!', Tề Hoa gầm lên, 'Mày nói linh tinh nữa tối nay không kỳ lưng cho mày đâu!'
'Em sai rồi, hai đứa mình không ở cùng phòng.'
Tề Hoa sững người.
Không phải chứ, anh bạn, mày ngáo à?
Ở trong một căn hộ, hai phòng, dưới cùng một mái nhà cũng gọi là ở cùng phòng?!
Tạ Bồ Nhu nhìn thấy cũng lắc đầu.
Trời nóng mọi người đều không ra ngoài được, mấy người này từ khi cửa hàng cập nhật đồ giải trí, ngày nào cũng mua hạt dưa, nước ngọt, tụ mấy người đến chơi luân phiên.
Nói là cá mặn cũng không hẳn, trước khi trời nóng họ ra ngoài đánh zombie khá thường xuyên.
Chỉ là trời nóng rồi họ không muốn động đậy, ngày nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, xuống tầng dưới tìm người chơi điên cuồng.
Phòng họ có tivi mà còn không ngồi yên được, nhiều phòng không có tivi thì càng không ngồi yên được.
Sau khi thích nghi với môi trường homestay vài ngày, xác nhận an toàn rồi mới dám xuống dưới chơi.
Một đám người quen, không quen chơi với nhau, cầu tổ đánh bài, chơi cờ v.v... không biết bao nhiêu mà kể.
