Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Từ Một Quầy Hàng Nhỏ Đến Thành Phố Sinh Tồn Lớn Nhất Thời Tận Thế > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89: Ăn lẩu

 

Tạ Bồ Nhu khôn khéo bảo mọi người tự ra quầy lấy đồ, gọi món gì thì lấy món đó.

 

Còn nước lẩu thì chỉ có mình cô tự tay bưng lên.

 

Vào bếp, nước lẩu đã được đặt sẵn trong nồi. Vì không có loại khác nên ai cũng chỉ gọi được nồi lẩu bò, cô cũng chẳng cần kiểm tra, cứ thế bưng ra.

 

Trong tiệm đã chật kín chỗ. Có vài người đi một mình, không biết thương lượng thế nào mà ngồi chung bàn với nhau, quen hay không quen cũng ngồi cùng một bàn, nói chuyện rôm rả.

 

Tóm lại là không còn chỗ trống.

 

Tạ Bồ Nhu bưng mâm nước lẩu đầu tiên bước ra, xung quanh tiếng bàn tán về lẩu vang lên không ngớt.

 

“Mọi người có ngửi thấy mùi lẩu không?”

 

“Ngửi thấy rồi! Chính là mùi này! A a a tôi nhớ đến phát điên mất.”

 

Trời biết ngày tận thế tàn nhẫn thế nào với một người yêu ẩm thực.

 

Còn bây giờ, cuối cùng họ cũng được ngửi thấy mùi lẩu quen thuộc!

 

Ngửi thấy mùi thơm, ai nấy đều không kìm được mà bàn tán, nhớ về quá khứ.

 

“Trước đây tuần nào tôi cũng đi ăn lẩu một lần.”

 

“Hồi đó điều mong chờ nhất là cuối tuần, cuối tuần là có thể đi dạo trung tâm thương mại, ăn đồ ngon. Mùi này quen thuộc quá. Mỗi lần đi ngang qua tiệm lẩu là không rút chân nổi.”

 

Trong lúc bàn tán, mọi người đều tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương.

 

Tạ Bồ Nhu đang bưng một nồi lẩu cay ra, đầy một nồi chỉ cần thêm nước rồi đun sôi là xong.

 

Không biết mọi người làm sao mà mũi thính thế, rõ ràng chỉ là nước lẩu thôi, mà giọng điệu bàn tán cứ như đã ăn lẩu rồi vậy.

 

Đặt nồi lên bàn, đổ nước vào, bật bếp từ bên dưới lên đun cho nước lẩu tan ra.

 

Nồi lẩu cay sôi lên, mùi lẩu còn đậm hơn lúc đặc, khiến ai nấy thèm đến nuốt nước bọt.

 

Chẳng ai dám động đũa, cứng đờ như mấy đứa nhỏ đi chúc Tết họ hàng, không được Tạ Bồ Nhu – chủ nhà – cho phép, sợ làm sai điều gì chọc giận chủ nhà thì không được ăn.

 

Ai đã được bưng nước lẩu thì kéo nhau ra quầy, mỗi bàn gọi món gì đều để trên cùng một khay lớn, chờ người đến lấy.

 

Tạ Bồ Nhu bưng mấy chục nồi lẩu lên bàn, cuối cùng mới đến lượt bàn mình.

 

Ngồi xuống mới nhớ hình như chưa làm nước chấm, đành lại đứng dậy vào bếp pha chế.

 

Đồ chấm được bày ra từng bát một, mỗi bát kèm một cái muỗng nhỏ để khách tự phục vụ.

 

Nước tương, dấm, dầu hào, ớt bột, mè rang – những thứ này không thiếu.

 

Hành lá, ngò rí thì không có, phải chờ rút thăm. Hiện tại cô chỉ có mấy thứ gia vị này.

 

Điều kiện có hạn, chẳng ai thêm mồm nói tại sao không có gia vị này nọ. Ở thời tận thế mà được ăn lẩu đã là tốt lắm rồi.

 

Nước chấm không tính phí, tự lấy bát nhỏ ra lấy, phía trên có ghi chú “không được lãng phí”.

 

Tạ Bồ Nhu liếc qua bảng giá của tiệm lẩu.

 

Nồi lẩu đã 300 tích phân, trung bình một đĩa đồ mặn 50 tích phân, một đĩa đồ chay 20 tích phân, tính ra bữa này không rẻ chút nào.

 

Nếu ai đó ăn nhiều, một bữa có thể ngốn hết tiền thuê phòng đơn cả tháng.

 

May mà không ai chê đắt, thậm chí còn có mấy đại gia như Thời Trúc, Sở Linh, chẳng thèm nhìn giá.

 

Cứ gọi ào ào, ăn hùng hục.

 

Bàn họ bày đầy ắp, mặt bàn không còn chỗ để tay.

 

Nhân lúc nồi lẩu của mình chưa tan hết, cô bước tới bàn họ hỏi: “Chỉ có mấy món này thôi, ăn mãi không ngán à?”

 

Tề Hoa ôm đĩa thịt bò cuộn cười ngốc nghếch: “Có ăn là tốt rồi, với lại bọn em đều là dân ăn thịt mà.”

 

“Hay chị qua đây ngồi đi ạ?” Thời Trúc hỏi cô.

 

“Thôi thôi.” Tạ Bồ Nhu liên tục xua tay.

 

Bàn họ có đủ chỗ ngồi đâu.

 

Bàn trong tiệm lẩu có to có nhỏ, bàn to ngồi được mười hai người, bàn nhỏ cũng bốn người, vậy mà họ ngồi vào tự dưng thấy chật chội.

 

Pha nước chấm xong, Thời Trúc bưng hai đĩa thịt, đổ hết thịt bò cuộn, thịt cừu cuộn vào nồi.

 

Nồi lẩu sôi ùng ục, thịt hòa cùng mùi cay nồng của nước lẩu bay khắp tiệm, như đang dụ dỗ mọi người: “Mau đến ăn tôi đi.”

 

Thời Trúc là người đầu tiên gắp một miếng thịt cừu cuộn, hít một hơi thật sâu, khoa trương nói: “Miếng thịt cừu cuộn này! A~ không có hóa chất hay đồ giả, đúng vị này! Đã quá đi!”

 

“Ngon quá! Cuối cùng tôi cũng được ăn lẩu nhúng thịt rồi!” Tề Hoa nhồi một miếng thịt to vào miệng, nói không rõ chữ.

 

Thiên Vô Song và Sở Linh bề ngoài ăn rất kín đáo, nhưng tốc độ chẳng chậm hơn Thời Trúc bao nhiêu.

 

Trên bàn họ không biết đã gọi bao nhiêu phần thịt bò cuộn, thịt cừu cuộn, hết phần này đến phần khác, tám người ăn đến đã mới nhớ ra họ còn gọi đồ chay.

 

Bỏ đồ chay vào nồi, tốc độ ăn chậm lại, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

 

“Tôi muốn vừa uống trà sữa vừa ăn lẩu.”

 

“Hay ta oẳn tù tì? Ai thua thì đi mua.”

 

…

 

Mỗi phần ăn không nhiều, Tạ Bồ Nhu gọi hết tất cả các món cho bàn mình, ăn đến no nê.

 

Cô pha nước chấm mè mà cô thích nhất.

 

Nồi lẩu có ba mức: hơi cay, cay vừa, cay nhiều. Cô thuộc dạng ăn mạnh, chọn cho mình nồi cay vừa.

 

Nồi lẩu cay vốn đã có vị, mùi nước lẩu bò rất đậm.

 

Màu dầu cay đỏ au chói mắt, khiến người thích ăn cay thèm thuồng.

 

Đồ nhúng vớt ra khỏi nồi được phủ đầy dầu cay, từ góc nào cũng hấp dẫn.

 

Miếng đầu tiên không chấm nước, ăn nguyên vị lẩu, như vậy mới cảm nhận trọn vẹn hương vị lẩu nhất.

 

Ai ngờ cay đến thế!

 

Chỉ là cay vừa thôi mà đã cay thấu tim, cay đến chảy nước mắt.

 

Cô lấy trà sữa từ không gian ra, húp một ngụm lớn mới đè được cơn cay bất ngờ ập tới.

 

Chắc do cách ăn của mình sai! Ăn lại lần nữa! Vừa rồi không chuẩn bị tâm lý.

 

Lần này đã chuẩn bị tinh thần, cay vừa thế này chắc chắn không làm khó được mình!

 

Ăn thêm một miếng, vẫn cay…

 

Sao thế nhỉ? Hay là lâu không ăn cay, chưa thích nghi?

 

Uống hết cốc trà sữa, không nghĩ nhiều nữa.

 

Cay quá, đành vớt hết ớt trong nồi ra một bát đầy, hy vọng đồ nhúng sau sẽ bớt cay hơn.

 

Ăn một miếng thịt chấm mè, cuối cùng cũng dễ chịu.

 

Miếng thịt phủ đầy mè rang, cô còn rắc thêm chút mè cho thơm.

 

Mè rang có cảm giác rất mạnh, như mở một lớp filter làm đẹp cho thịt, với người thích mè rang thì chỉ nhìn thôi đã thèm đến chảy nước miếng.

 

Đây là bữa lẩu đầu tiên của cô ở thế giới này, tiếc là không có điện thoại, nếu không thật muốn chụp cả bàn đầy ắp này đăng lên vòng bạn bè.

 

Người ta sống trên đời, chẳng phải là vì miếng thịt này sao.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn