Chương 16: Ghế phụ có chủ rồi
Đã lâu như vậy mà thằng nhóc này vẫn chẳng khá lên chút nào.
Biết mình sắp bị Lục Dĩ Trạch vứt bỏ, cậu bé mập vội vừa khóc vừa gào lên:
“Anh, em gọi anh là anh rồi còn gì, anh đừng bỏ em lại. Em ăn ít làm nhiều, nếu không được nữa thì anh coi em như vòi nước mà dùng, một ngày chắc em cũng tích được nửa chai nước.”
Nửa chai nước… Lục Dĩ Trạch càng muốn quăng hắn đi.
Cậu mập — một gã to xác vậy mà nước mắt ngắn dài, vừa lau vừa khóc lóc:
“Em không muốn quay lại đâu. Thôi Dĩnh Dĩnh là con trà xanh, còn muốn hại chết em. Về với ả, không biết còn phải nghe ả bịa đặt mấy chuyện quái quỷ gì nữa.”
“Bạn trai của ả cũng ngu ngơ làm sao ấy, đúng kiểu người tốt tính, nhưng lại mù quáng nghe lời Thôi Dĩnh Dĩnh. Em nghi anh ta bị mù quáng vì yêu rồi.”
Cậu bé mập nói đến đâu nước mắt chảy đến đó. Lục Dĩ Trạch cũng đại khái hiểu ra đầu đuôi câu chuyện.
Sau ngày tận thế, một nhóm người tình cờ tụ lại với nhau. Lý An Trường dẫn cả nhà Thôi Dĩnh Dĩnh chạy nạn, gom theo vài người bạn trẻ quen biết, trên đường lại nhận thêm mấy thanh niên trai tráng.
Cậu mập lúc đó một mình lái xe bị đám xác sống vây đánh, may gặp đúng nhóm người này, được bọn họ cứu, thế là tự nhiên gia nhập đội ngũ, đồng thời hiến luôn chiếc xe của mình cho cả đội dùng chung.
Đám đồ ăn của cậu ta vốn chẳng có ý định chia cho ai, vậy mà Lý An Trường làm một trận tư tưởng, nhấn đi nhấn lại cái kiểu “một đội thì phải đoàn kết, nhiều người mới đi được xa” — toàn mấy lời nhảm nhí.
Cuối cùng, đồ ăn trong tay cậu mập bị chia cho từng người một. Cũng may cậu ta vẫn giữ lại phần to nhất.
Nhưng đồ ăn thì có hạn, nên trong đội ai cũng phải thay phiên đi tìm vật tư. Cậu mập thì không biết xui xẻo thế nào lại bị xếp chung đội với Thôi Dĩnh Dĩnh. Khu vực bọn họ được phân công nghe nói cũng là nơi tương đối an toàn.
Nhưng Thôi Dĩnh Dĩnh thì là đứa thích rước họa vào thân. Nhìn thấy trung tâm thương mại là xúi cậu mập vào trong.
Cậu mập tuy không nhanh trí nhưng cũng đâu phải kẻ ngốc, nhất quyết không chịu vào. Thế là Thôi Dĩnh Dĩnh bắt đầu khóc lóc ỉ ôi, tiếng khóc khiến cậu mập sợ đám xác sống nghe thấy mà kéo tới.
Không còn cách nào, cậu đành miễn cưỡng đồng ý. Kết quả vừa bước vào trung tâm thương mại, Thôi Dĩnh Dĩnh cả quá trình trốn sau lưng cậu. Là một thằng đàn ông, cậu cũng chẳng muốn so đo với ả.
Nhưng Thôi Dĩnh Dĩnh không giúp gì thì thôi, lại còn liên tục hành động ngớ ngẩn. Vào trong, ả vơ đồ ăn không nói, lại còn đòi lấy mấy loại mỹ phẩm cao cấp.
Thấy vậy, cậu mập hít một hơi, nghĩ thầm: con nhỏ này đúng là bị làm sao ấy chứ!
Cuối cùng bị đám xác sống phát hiện, cũng chỉ vì tiếng thét chói tai của ả. Lúc đó cậu mập thật sự có ý nghĩ bóp chết ả tại chỗ.
Những chuyện sau đó, Lục Dĩ Trạch đã tận mắt chứng kiến. Còn sự ngu ngốc của Thôi Dĩnh Dĩnh, hắn đã sớm được nếm trải.
Lục Dĩ Trạch nhìn về phía không xa. Hướng ban đầu Thôi Dĩnh Dĩnh bị xác sống vây đánh, Lý An Trường đã dẫn người đến kịp lúc, đại khái ả vẫn còn giữ được cái mạng đó.
Lục Dĩ Trạch cũng chưa vội lấy mạng ả. Dù sao, không có ả thì làm sao dẫn Đổng Hoằng ra? Báo thù thì phải trả một lượt mới đã.
Hắn che giấu sự tính toán trong lòng. Nơi đó rõ ràng chỉ cách đây hai cây số, nhưng nhìn dáng vẻ của bọn họ, có vẻ chẳng có ý định quay lại tìm cậu mập.
Thôi Dĩnh Dĩnh vừa mới được cứu, hồn bay phách lạc. Vừa thấy Lý An Trường liền khóc lóc nhào vào lòng anh ta.
Lý An Trường có thể làm đội trưởng của tiểu đội này, đương nhiên là có chỗ hơn người. Anh ta liếc nhìn chiếc xe một cái, lập tức kéo Thôi Dĩnh Dĩnh ra, nhíu mày hỏi:
“Hàm Văn Thụy đâu?”
Vừa nghe Lý An Trường nhắc đến cậu mập, trong mắt Thôi Dĩnh Dĩnh thoáng qua một tia chột dạ.
Nhưng ả biết, tuyệt đối không thể để Lý An Trường biết chính ả là kẻ hại Hàm Văn Thụy chết trong đám xác sống. Nếu không, với tính cách của Lý An Trường, chắc chắn anh ta sẽ không thèm quan tâm đến ả nữa.
Nghĩ rõ mọi chuyện, Thôi Dĩnh Dĩnh lập tức vừa khóc vừa nói:
“Anh ta… anh ta bị xác sống cắn rồi. Em muốn bảo vệ anh ta, nhưng em không làm được. Xin lỗi, xin lỗi, đều là lỗi của em…”
“Sao các cậu lại rời khỏi khu vực được phân công? Nơi này đã vượt quá năng lực của mọi người rồi.” Lý An Trường giọng nghiêm khắc, có vẻ rất đau lòng vì chuyện đã xảy ra.
Thôi Dĩnh Dĩnh nhất thời nước mắt như mưa: “Là vì… vì bọn em phát hiện trung tâm thương mại này ít xác sống, mà Hàm Văn Thụy còn nhỏ, đói quá nên muốn vào thử vận may.”
“Em đã khuyên ngăn, em thật sự đã khuyên ngăn mà. Cuối cùng vì không yên tâm nên mới đi cùng vào. Em không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.”
Mọi người xung quanh thấy ả khóc đến mức ấy, đã mềm lòng. Huống chi Hàm Văn Thụy gia nhập đội cũng chưa được bao lâu, nên so ra mọi người vẫn tin Thôi Dĩnh Dĩnh hơn.
“Bọn em biết vật tư bây giờ càng ngày càng ít, nhìn thấy trung tâm thương mại ở đây nên mới muốn vào thử. Đều là lỗi của em, lẽ ra em nên báo với mọi người sớm hơn, thì đã không xảy ra chuyện này.”
“Nhưng… nhưng bọn em vẫn kịp chuyển đồ lên xe rồi. Anh Trường, tối nay mọi người không phải nhịn đói nữa.”
Lời của Thôi Dĩnh Dĩnh nói trúng tâm tư của những người có mặt. Chỉ có Lý An Trường — người quản lý vật tư — mới biết bọn họ thật ra chưa đến mức thiếu thốn như vậy.
Hàm Văn Thụy đã mang đến kha khá vật tư, đủ để bọn họ trụ được một thời gian.
“Không được, bọn tôi vẫn phải quay lại xem sao.” Lý An Trường là người chính nghĩa không ai bằng, bằng không hồi trước đã chẳng xen tay vào khi Lục Dĩ Trạch bóp cổ Thôi Dĩnh Dĩnh.
Giờ biết Hàm Văn Thụy bị xác sống cắn cũng chỉ vì chuyện vật tư, anh ta kiểu gì cũng phải quay lại nhìn một cái, xác nhận xem cậu ấy còn sống hay không.
Quay lại?! Đương nhiên là không thể. Thôi Dĩnh Dĩnh khóc mãi, khóc mãi, bỗng nhiên ngất lịm.
Trước sự thay đổi đột ngột, mọi người xung quanh bắt đầu khuyên can: “Đã bị cắn rồi, bây giờ quay lại cũng chỉ phí thêm một mạng người thôi. Thôi bỏ đi.”
Mỗi người một bụng suy nghĩ. Đã có kẻ bắt đầu nhăm nhe đến số vật tư mà Hàm Văn Thụy để lại. Giờ cậu ấy không quay về được thì vừa hay, những thứ đó đều thành của bọn họ.
Lý An Trường đắn đo mãi, cuối cùng đành bỏ ý định, dẫn Thôi Dĩnh Dĩnh và mọi người quay về chỗ ở tạm thời.
Cách bọn họ không xa, cậu mập Hàm Văn Thụy — kẻ trên danh nghĩa đã “chết” — lúc này đang cố nài nỉ Lục Dĩ Trạch mang mình theo bằng đủ mọi lý lẽ.
Cuối cùng Lục Dĩ Trạch vẫn để cậu ta lên xe. Đương nhiên không phải vì mềm lòng, mà vì thấy thái độ vừa rồi của cậu ta với Khương Nguyệt cũng tạm được, nên miễn cưỡng giữ lại một người vẫn còn có chút tác dụng.
Cậu bé mập cả người lấm lem, theo Lục Dĩ Trạch vào trung tâm thương mại thay một bộ quần áo sạch, rồi phụ chuyển một ít vật tư.
Nhưng đám vật tư đó xoay một cái đã biến mất hút. Cậu ta cũng chẳng dám hỏi đi đâu. Cậu không phải người thích xen vào chuyện người khác, cũng không tọc mạch bí mật của ai, nên chỉ ngoan ngoãn đi theo sau Lục Dĩ Trạch.
Cuối cùng, dưới sự sắp xếp của Lục Dĩ Trạch, cậu ta khiêng mấy thùng vật tư lớn chuyển lên chiếc SUV.
Khiêng xong, cậu mập vừa cảm kích vừa mừng rỡ chạy tới mở cửa ghế phụ, thì phát hiện cửa không kéo ra được.
“Ra ngồi sau.”
“Hả… cái này… không hay lắm đâu?”
Cậu bé mập tuy là một thằng con trai suốt ngày vùi đầu trong nhà, nhưng cũng hiểu chút đối nhân xử thế. Ngồi ghế sau xe người khác có phải bất lịch sự không, người ta đâu phải tài xế.
Có lẽ thấy cậu ta đang bối rối, Lục Dĩ Trạch hiếm khi mở lời giải thích một câu:
“Ghế phụ có chủ rồi.”
