Lục Dĩ Trạch nhìn Hàm Văn Thụy đang cầm cuốn sổ đăng ký kết hôn, vẻ mặt do dự không yên, bèn lên tiếng: "Cứ cất đi, biết đâu sau này lại dùng đến."
Theo những gì Lục Dĩ Trạch biết, thứ duy nhất Vua Xác Sống coi trọng là cái hộp sọ luôn mang theo bên mình. Nếu đúng như lời đồn, đó là đầu của người hắn yêu, thì có khi cuốn sổ Hàm Văn Thụy nhặt được lại khiến Vua Xác Sống mắc nợ cậu một ân tình.
Kiếp trước Lục Dĩ Trạch chẳng có qua lại gì với con Vua Xác Sống đó. So với những kẻ thù kiếp trước, hắn không hề có thành kiến với con xác sống này.
"Dùng đến ạ? Anh Lục, hay là anh cất đi thì hơn. Em... em cất cũng chẳng biết để làm gì."
Hàm Văn Thụy gãi đầu. Tuy không hiểu thứ này là gì, nhưng trực giác mách bảo cậu nó cực kỳ hữu dụng.
"Cứ cất đi là được."
Lục Dĩ Trạch tính tình hơi lạnh, nhưng không bao giờ chiếm lợi của người khác. Đồ Hàm Văn Thụy nhặt được, dù có tác dụng lớn đến đâu hắn cũng không thể nhận một cách vô tư. Xác nhận Lục Dĩ Trạch thật sự không lấy, Hàm Văn Thụy mới thở phào, lặng lẽ cất đồ đi.
Hàm Văn Thụy sống đến giờ nhờ trực giác, mà lúc này trực giác bảo cậu rằng thứ này có thể cứu mạng cậu vào một ngày nào đó.
Lục Dĩ Trạch bước qua những thi thể dưới đất. Liếc mắt một cái, hắn nhận ra hạch của bọn xác sống đã bị lấy đi từ lâu, chắc là bị con xác sống chạy thoát lúc nãy nuốt chửng. Điều này càng chứng tỏ con xác sống đó đã tiến hóa như Khương Nguyệt. Lục Dĩ Trạch kéo tay Khương Nguyệt vừa đi vừa suy nghĩ.
"Anh Lục, đợi em với!"
Cất xong cuốn sổ, Hàm Văn Thụy ngẩng đầu lên thì đã thấy anh Lục đi xa tít, hốt hoảng vội vàng chạy đuổi theo.
Lục Dĩ Trạch đứng trước quầy đăng ký kết hôn. Nhân viên bên trong đã không còn bóng dáng, chỉ có mấy thi thể đang phân hủy nằm ngổn ngang. Hắn không cần gì nhiều ngoài những thứ cần thiết, còn nghi lễ thì chẳng bận tâm.
Lục Dĩ Trạch lấy một máy phát điện từ trong không gian, rồi lại gần bật thử mấy cái máy tính. May sao, cuối cùng cũng có một cái khởi động được. Trước tận thế, Lục Dĩ Trạch học chuyên ngành máy tính, công ty hắn mở cũng liên quan đến internet. Chỉ là nhập dữ liệu thôi, với hắn chẳng có gì dễ hơn.
Thông tin của Khương Nguyệt hắn đã điều tra từ trước, khắc sâu trong đầu. Nhập xong thông tin hai người, hắn mới ngẩng đầu nói với cậu mập đang nhìn ngó xung quanh: "Giúp bọn anh chụp một tấm."
Hàm Văn Thụy nghe vậy kích động hẳn: "Kết hôn, ảnh cưới ạ! Đây là lần đầu tiên em chụp ảnh cưới cho người khác. Anh Lục yên tâm, em nhất định sẽ chụp cho hai người thật ưng ý."
"Ừ."
Lục Dĩ Trạch kéo Khương Nguyệt đi về phía phòng chụp. Hắn hy vọng máy ảnh trong phòng không hỏng; nhưng kể cả có hỏng cũng chẳng sao, trong không gian hắn cố tình để sẵn một chiếc.
Hàm Văn Thụy - gã thợ chụp ảnh bất đắc dĩ - lẽo đẽo theo sau. Cậu nhận ra hai người này người nào cũng bình tĩnh đến lạ. Anh Lục thì khỏi nói, còn chị dâu chắc bây giờ ngay cả khái niệm "kết hôn" cũng chẳng hiểu nổi? Vậy đây có tính là lừa hôn không nhỉ? Nhưng nghĩ lại, chị dâu cậu còn dám lao vào miệng quái vật để cứu người, Hàm Văn Thụy lại thấy cảm động. Tình cảm sinh tử có nhau thế này! Chị dâu chắc chắn là đồng ý kết hôn thôi.
Có lẽ họ thật sự gặp may, cả tòa nhà chỉ có phòng chụp ảnh này là còn nguyên vẹn nhất, hư hại cũng không nhiều. Hàm Văn Thụy nhặt chiếc máy ảnh ngã đổ lên, bật thử thấy vẫn dùng được. Cậu đứng sau máy, ra hiệu cho Lục Dĩ Trạch kéo Khương Nguyệt ngồi xuống.
Ngồi yên đối với một con xác sống thật sự là cực hình. Khương Nguyệt không chịu, cuối cùng bị dị năng của Lục Dĩ Trạch ép buộc, cô mới miễn cưỡng ngồi xuống.
Lục Dĩ Trạch gỡ khẩu trang và kính râm trên mặt cô, rồi vuốt lại mái tóc cho ngay ngắn. Trông cô ngoan ngoãn, nghe lời vô cùng. Ánh mắt hắn thoáng ý cười. Hắn tháo sợi dây chuyền trên cổ Khương Nguyệt, lấy ra chiếc nhẫn cô tự chọn lúc trước, rồi nắm tay cô đeo vào.
"Em tự chọn mà, thích không?"
Lục Dĩ Trạch biết cô giờ có thể nghe hiểu vài câu, nên mới hỏi vậy. Khương Nguyệt cúi đầu nhìn hòn đá trong tay, ngẩn người. Cô không hiểu hòn đá này có ý nghĩa gì, nhưng lạ thay, cô không muốn làm hỏng nó. Khương Nguyệt không lên tiếng, nhưng thấy cô rón rén đưa tay chạm vào chiếc nhẫn, Lục Dĩ Trạch biết cô cũng thích nó.
"Thích là được."
Nhìn cảnh một người một xác sống âu yếm trước mặt, Hàm Văn Thụy ngồi như ngồi trên đống lửa, chẳng khác gì một chú hề thừa thãi. May mà Lục Dĩ Trạch chưa quên việc chính. Đeo nhẫn cho Khương Nguyệt xong, hắn nói với Hàm Văn Thụy: "Chụp đi."
"Vâng vâng, được ạ."
Hàm Văn Thụy hoàn hồn, thở phào một hơi, vội vàng đưa mắt ngắm nghía khung hình rồi bấm liên tiếp mấy tấm. Trước khi chụp, cậu còn lo một người một xác sống trong ảnh sẽ rất quái dị. Thế mà sau khi chụp xong, nhìn tấm hình nam tuấn nữ tú, cậu lại thấy vô cùng đẹp đôi.
"Chết tiệt, thì ra mình có thiên phú chụp ảnh hay sao ấy nhỉ? Sao chụp mỗi tấm ảnh thẻ mà cũng đẹp thế này?"
Hàm Văn Thụy cảm thán ngẩng lên, chạm phải hai gương mặt trước mặt, bỗng nhiên im bặt. À, hóa ra chẳng liên quan gì đến kỹ thuật của cậu cả, chẳng qua là hai người được chụp quá nổi bật. Hàm Văn Thụy lặng lẽ chấp nhận hiện thực.
Sau khi chụp ảnh xong, mọi việc trở nên đơn giản hơn nhiều. In ảnh ra, cắt gọn, dán vào cuốn sổ chuyên dụng, rồi đóng dấu của phòng đăng ký kết hôn. Nhập thông tin đăng ký của hai người vào máy tính, vậy là chuyện cưới xin coi như xong xuôi.
Hàm Văn Thụy đóng vai nhân viên, trịnh trọng trao hai cuốn sổ đăng ký kết hôn cho cô dâu chú rể, còn không quên nói lời đẹp: "Chúc hai người kết tóc xe tơ, trăm năm hòa hợp."
Lục Dĩ Trạch từng nghe người ta nói, các cặp đôi đến đăng ký kết hôn thường mang theo một hộp kẹo hỷ nhỏ để chia vui, lan tỏa niềm hạnh phúc. Kẹo thì trong không gian cũng có để sẵn. Lục Dĩ Trạch tiện tay lấy ra hai gói, còn kèm thêm hai hạch xác sống, đưa cho Hàm Văn Thụy - nhân chứng duy nhất: "Kẹo hỷ này."
Hàm Văn Thụy vừa mừng vừa sợ, không ngờ anh Lục kết hôn mà cậu còn được nhận kẹo hỷ. Hấp thu xong một hạch xác sống, Hàm Văn Thụy cảm thấy dị năng của mình tăng lên rõ rệt. Công dụng của hạch xác sống lớn thế nào, quý giá ra sao, cậu chưa cần nhắc tới. Chỉ riêng hai gói kẹo này thôi cũng đã hiếm có khó tìm. Trước tận thế, kẹo không phải thứ quý hiếm, nhưng bây giờ là tận thế! Vật tư có thể thiếu thốn bất cứ lúc nào, còn kẹo thì là thứ ai nấy đều tranh giành nhất. Bởi vì trong tình huống khẩn cấp, một viên kẹo có thể cung cấp năng lượng cần thiết, thậm chí cứu được một mạng người.
"Anh Lục!" Hàm Văn Thụy nhìn Lục Dĩ Trạch với ánh mắt vừa cảm kích vừa xúc động.
Lục Dĩ Trạch chẳng hứng thú nhìn cảnh một thằng đàn ông nước mắt nước mũi tèm lem. Ném đồ cho cậu xong, hắn kéo Khương Nguyệt ra cửa.
Khương Nguyệt lại đang không vui. Cô cứ nhìn chằm chằm hạch xác sống trong tay cậu mập, không hiểu vì sao mình lại không có. Vì sao không cho cô ăn thịt tên mập kia, lại còn đưa hạch cho hắn?
Lục Dĩ Trạch nhận ra con xác sống này bướng bỉnh như trâu, đứng khựng ở cửa xe không chịu lên. Hắn nghĩ một lát, lấy ra một hạch xác sống, đưa lên trước mặt cô để dụ: "Đi không?"
