Chương 38: Ảo tưởng thay thế vị trí
Thấy đám xác sống càng lúc càng tiến sát, Quản Sơ Nhu hoảng hốt đứng bật dậy. Ả hướng về phía Hàm Văn Thụy cầu cứu:
"Hàm Văn Thụy, tôi sai rồi, tôi sai rồi! Tôi xin cậu, xin cậu cứu tôi với!"
Hàm Văn Thụy mới ra trường chưa bao lâu, vẫn còn là chàng trai nhiệt huyết. Nếu không phải Quản Sơ Nhu hướng về cậu cầu cứu thì có lẽ cậu còn có thể nhẫn tâm phớt lờ, nhưng bây giờ...
"Anh Lục."
Lục Dĩ Trạch liếc Hàm Văn Thụy một cái, chỉ thấy cậu nhóc này đúng là quá lương thiện.
Nhưng rất nhanh, hắn không còn tâm trí đâu để bận tâm chuyện Hàm Văn Thụy có đi cứu người đàn bà nhiều chuyện kia hay không, bởi vì Khương Nguyệt bỗng run lên, ngẩng đầu nhìn về phía nóc nhà. Một con xác sống mang chiếc đầu mục nát, như mũi tên lao thẳng xuống, hung hãn đánh úp về phía Khương Nguyệt.
Khương Nguyệt nhận ra con xác sống đang nhắm vào mình, lập tức duỗi căng thân hình nhanh nhẹn, đột ngột nghiêng người tránh khỏi bàn tay nó chộp tới.
Cùng lúc đó, Lục Dĩ Trạch lập tức ra tay, dùng dị năng không gian trói buộc hành động của con xác sống, nhưng thực lực con xác sống này vượt xa tất cả những con từng gặp trước đó. Nước miếng từ miệng nó nhỏ xuống, hàm răng vàng khè tanh tưởi, không biết đã ăn bao nhiêu thịt người, bao nhiêu dị năng giả. Đôi mắt nó xoay tròn cả vòng, khóa chặt lấy vị trí của Khương Nguyệt.
Theo sau tiếng gầm trầm thấp của con xác sống, thân hình vốn đã to gấp đôi những con xác sống khác lại phình to thêm, trong không khí vang lên tiếng thủy tinh vỡ. Sắc mặt Lục Dĩ Trạch tối sầm.
"Tránh ra!"
Giọng Lục Dĩ Trạch vọng tới, Khương Nguyệt lập tức phản ứng, lùi về sau mấy mét.
Nàng vừa lùi ra chưa được bao lâu, không gian đang trói con xác sống bị Lục Dĩ Trạch bóp vỡ, hóa thành từng lưỡi dao không gian, sau đó bọc thêm một tầng dị năng không gian bên ngoài để tăng khối lượng và uy lực sát thương. Hàng trăm lưỡi dao không gian cứa rách lớp da thịt con xác sống, tập trung tấn công lên đầu nó. Những lưỡi dao được không gian bọc lấy xoay vun vút, từng mảng thịt trên người nó bị lóc ra.
Trong lúc Lục Dĩ Trạch bận đối phó với con xác sống khổng lồ, Khương Nguyệt và Hàm Văn Thụy cũng chẳng được rảnh rang, phải chống đỡ hàng trăm con xác sống bên dưới đang vây công bọn họ.
Ngay khi Hàm Văn Thụy suýt bị một con xác sống dùng móng vuốt đâm xuyên não, một tiếng súng vang lên. Con xác sống đó trúng đạn vào đầu, lệch hẳn sang một bên. Hàm Văn Thụy thừa cơ bật dậy, moi tinh hạch trong não con xác sống ra. Cậu ngoảnh lại nhìn, nhận ra là mấy người trong nhà đang thò đầu ngó nghiêng ra động thủ, còn Quản Sơ Nhu vừa nãy được cậu cứu thì giờ đã không biết trốn đi đâu.
Từ khi trọng sinh tới nay, ngoài con rết biến dị ra, Lục Dĩ Trạch chưa từng gặp đối thủ khiến hắn thấy khó nhằn. Con xác sống này cấp bậc có lẽ ngang hắn, nhưng... tinh thần lực của nó kém hắn xa lắm. Vì vậy khi ra tay, hắn không phải vất vả như lúc đối phó con rết biến dị.
Khí tức lưu chuyển, Lục Dĩ Trạch lại dùng không gian khóa chặt vị trí con xác sống khổng lồ, nhốt nó tại chỗ. Mấy luồng hàn quang nhắm thẳng vào trán, mắt, yết hầu và tim con xác sống. Khác với cách dùng điểm nối thành đường để tạo không gian hai chiều trước đó, lần này hắn trực tiếp phân tách theo mặt phẳng, quyết chém đứt đến tận gốc thân xác con xác sống.
Cảm nhận được sự uy hiếp của cái chết, con xác sống gầm lên một tiếng thật lớn, âm thanh chói tai khiến người ta ù đặc tai. Cửa kính trong bán kính ba cây số bị ảnh hưởng của sóng âm nứt ra, vết nứt như mạng nhện lan nhanh, phủ kín cả ô cửa.
Khương Nguyệt vừa mới khôi phục giác quan của con người, lúc này khó chịu đến mức vẫn không biết bịt tai lại, mãi đến khi Lục Dĩ Trạch liếc mắt nhận ra tình trạng của nàng, bèn dùng dị năng ngăn cản sóng âm quanh tai nàng.
Khoảnh khắc tai nàng được bảo vệ, thế giới của Khương Nguyệt bỗng chìm trong tĩnh lặng. Phút chốc sau, toàn bộ cửa kính lấy vị trí con xác sống làm tâm, liên tiếp nổ tung.
Choang, choang, choang—
Hàng trăm ô cửa kính nối nhau vỡ tan.
Con xác sống này tuy phòng ngự cực mạnh, nhưng Lục Dĩ Trạch chưa từng định buông tha nó. Ánh mắt hắn lan tỏa, trong không gian hình thành từng sợi tơ, còn những bộ phận vừa nãy hắn nhắm chuẩn trở thành các điểm trên tọa độ. Toàn bộ phạm vi bao gồm hắn và con xác sống trở thành không gian tọa độ của hắn. Lục Dĩ Trạch giật mạnh những sợi tơ trong không gian, kéo theo cả các điểm và mặt di chuyển.
Những sợi tơ không gian cắm sâu vào thân thể con xác sống, phân cắt nó. Con xác sống giãy giụa dữ dội, ánh mắt Lục Dĩ Trạch trầm xuống, dùng lực giật mạnh tinh hạch mà hắn đã kẹp sâu trong não nó ra ngoài.
Khi tinh hạch màu cam tách rời khỏi cơ thể, con xác sống không còn một chút sinh khí. Thân xác nó bị cắt thành từng mảnh, cuối cùng rơi xuống đất thành những khối thịt đen sạm.
Khương Nguyệt đứng cách đó không xa nhìn cảnh tượng trước mắt, tự dưng không còn sự háo hức cùng khát khao tinh hạch như trước nữa, ngược lại, một nỗi bi thương như thỏ chết cáo buồn thấm dần trong lòng.
Cứ như để chứng minh cho cảm giác của nàng, Quản Sơ Nhu chẳng biết từ một xó nào đó bước ra, giờ đang say đắm nhìn Lục Dĩ Trạch đứng cách đó không xa. Ả quay đầu thấy Khương Nguyệt đứng bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác, bèn đè nén sợ hãi, bước đến bên nàng.
Ả làm như vô tình nói:
"Hạch xác sống đúng là thứ tốt. Nếu là tôi, nói không chừng cũng sẽ nuôi một con xác sống bên cạnh, chờ nó lên cấp cao, rồi nhân lúc nó không đề phòng mà lấy tinh hạch của nó ra."
Khương Nguyệt không hiểu hết những lời đó, nhưng mơ hồ nhận ra ý đồ của ả, trong lòng tràn đầy địch ý với kẻ trước mặt.
Quản Sơ Nhu dường như bị sức mạnh Lục Dĩ Trạch vừa thể hiện khuất phục, khát khao chiếm được hắn cũng lên tới đỉnh điểm.
"Chờ Dĩ Trạch moi tinh hạch của cô ra rồi, anh ấy có thể sẽ nghĩ cách cho tôi hấp thụ, để tôi cũng thức tỉnh dị năng, rồi..."
Ả xoa bụng mình, vẻ mặt khao khát đến bệnh hoạn:
"Nói không chừng tôi và anh ấy còn có một đứa con, một đứa con mang dòng máu của cả hai."
Thấy khuôn mặt Khương Nguyệt đau đớn vặn vẹo, ả càng khoái trá, tiếp tục kích động nàng.
"Cô biết đấy, người và xác sống thì sao có thể có con? Hai người sẽ không có gì cả. Chỉ có tôi, chỉ có tôi mới sinh con được cho anh ấy."
Không biết từ đâu Quản Sơ Nhu móc ra một lưỡi dao thủy tinh, gắt gao nắm trong tay, máu tươi thấm đỏ cả lưỡi dao. Vẻ mặt ả hưng phấn đến méo mó, định nhân lúc con xác sống trước mắt đang thất thần, bắt chước dáng vẻ Lục Dĩ Trạch lấy hạch xác sống mà ra tay giết nàng.
Giết nàng, giết nàng, giết nàng rồi ả có thể thay thế vị trí của nàng.
Nhưng ngay lúc sắp động thủ, cả người ả bị một luồng lực cực mạnh bắn văng ra.
Chưa kịp bò dậy, ả đã thấy Lục Dĩ Trạch tới gần, vội thu lại sự thù địch nơi nét mặt, rồi lại vô liêm sỉ tiến sát đến bên hắn. Ả còn chưa kịp chạm vào người hắn, đã bị Lục Dĩ Trạch không chút do dự dùng dị năng quăng ra. Đến lúc này, ả vẫn chưa nhận ra cơn thịnh nộ bên dưới vẻ bình tĩnh của hắn.
Thấy Lục Dĩ Trạch nổi giận, ả như vội vàng muốn chứng minh điều gì đó, lập tức bày ra bộ dạng đáng thương.
"Anh Lục, em nghĩ anh và bé Nguyệt có hiểu lầm gì đó về em. Em chỉ muốn chăm sóc bé Nguyệt thôi, thật sự không có ý gì khác."
Ả vừa thẹn vừa sợ nhìn Lục Dĩ Trạch, lại như vô tình cắn môi giải thích:
"Em, em rất biết ơn hai người. Dù sao nếu không có hai người xuất hiện kịp lúc, những kẻ đó có lẽ đã làm gì đó với em rồi."
"Vậy thì, vậy thì em bây giờ cũng không thể giữ được sự trong trắng của mình nữa."
Nói đến đây, mắt ả dán chặt vào Lục Dĩ Trạch, còn hữu ý hay vô tình để lộ bầu ngực. Ả biết đàn ông quan tâm đến điều gì. Ả tưởng rằng Lục Dĩ Trạch thái độ tệ với mình là do hắn hiểu lầm ả đã mất trinh.
"Em không phải hạng con gái tùy tiện. Em vẫn luôn giữ gìn sự trong trắng của mình, chính là để dành cho người em thương, anh Lục..."
Lời nói đầy e thẹn còn chưa dứt, Lục Dĩ Trạch, kẻ chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, đã mất hết kiên nhẫn.
Quản Sơ Nhu bỗng bị nhấc bổng lên không, cổ bị dị năng không gian siết chặt, giống như bị ai bóp cổ. Không, còn mạnh hơn bóp cổ nhiều lắm, khiến người ta không thể thở nổi.
"Cô vừa rồi định làm gì?"
Dưới giọng nói bình tĩnh của Lục Dĩ Trạch là sóng ngầm cuồn cuộn, trong lời nói ẩn chứa cơn giận không kìm nén được, đôi mắt như đồng tử rắn độc nhìn chằm chằm kẻ ngu si vô liêm sỉ.
