Chương 42: Vào căn cứ
Hoàng Mao vừa nãy còn đang chìm trong cảm giác buồn bã, giờ thấy Lục Dĩ Trạch liếc mắt nhìn sang, lập tức bày tỏ: “Em không đi đâu, em cứ đi theo anh Lục.”
Hắn coi như cũng may mắn hơn người khác: bố mẹ hắn không ở đây, họ đã đến thành phố B, nơi đặt căn cứ lớn nhất cả nước hiện tại. Hắn đã liên lạc được với bố mẹ, biết họ vẫn còn sống, nên không lo lắng đến mức như những người khác.
Còn Thịnh Tuyết, Hoàng Mao sợ cô nhớ lại chuyện đau lòng nên vội nói thay: “Anh Lục, Tiểu Tuyết sẽ đi cùng em.”
Hắn thật lòng coi Thịnh Tuyết như em gái ruột. Hai người quen nhau từ hồi còn quấn tã, cô là cô bé do hắn nhìn lớn lên. Lúc biết bố mẹ cô bị xác sống cắn xé, Hoàng Mao đau lòng đến mức rơi nước mắt.
Vì thế, về sau dù biết Thịnh Tuyết đã bị xác sống cắn, bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành xác sống, hắn vẫn nghiến răng không bỏ mặc, mà khóa cô trong nhà. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu cô thật sự biến dị, hắn sẽ tự tay kết liễu cô.
Thịnh Tuyết từng nghĩ đến chuyện tự sát, nhưng đều bị hắn ngăn lại. May mà vận khí của bọn họ không tệ, Thịnh Tuyết đã sống sót.
Thịnh Tuyết đương nhiên không có ý kiến gì. So với việc đến một căn cứ xa lạ, thật ra cô nghiêng về chỗ Lục Dĩ Trạch hơn. Ở đó người ít, thực lực mạnh, độ an toàn tương đối cao hơn.
Thấy bọn họ đã quyết định xong, Lục Dĩ Trạch cũng không can thiệp nữa, tôn trọng lựa chọn của mỗi người.
Anh đưa bọn họ đến một chỗ cách cổng căn cứ một quãng rồi cho xuống xe, không có ý định tiến lại gần thêm.
Lục Mao và Tử Mao cũng hiểu nỗi lo của Lục Dĩ Trạch, dù sao bên cạnh anh vẫn còn mang theo một con xác sống. Trong căn cứ không biết có bao nhiêu người thù hận xác sống, nếu động tay động chân thì cũng phiền phức.
“Anh Lục, cảm ơn anh. Mọi người cũng cẩn thận nhé.”
Hai người xuống xe rồi chào tạm biệt những người trên xe. Giữa thời tận thế, phải chia tay người quen, trong lòng họ nhất thời dâng lên bao cảm xúc khó tả.
Hoàng Mao thò đầu ra, có chút buồn bã: “Không còn gì để nói nữa, chúc mọi người sớm đoàn tụ với người thân.”
Lục Dĩ Trạch không phải người thích ủy mị. Anh đưa cho họ mấy viên tinh hạch cùng một ít vật tư: “Giữ kỹ tinh hạch, sau này thế nào cũng dùng đến.”
Tinh hạch tương đương với tiền tệ thời trước tận thế, tác dụng không ít.
“Cảm ơn anh Lục. Sau này nếu tìm được người nhà, có cơ hội thì bọn em sẽ đến tìm anh.”
“Ừm.”
Lục Dĩ Trạch không từ chối. Ở thời tận thế, chuyện sau này chẳng ai nói chắc được, nếu có cơ hội gặp lại thì đến lúc đó tính tiếp.
Tiễn hai người, nhìn họ an toàn vào căn cứ, Lục Dĩ Trạch và những người còn lại mới lái xe rời đi.
Lục Dĩ Trạch như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn một cái, nhưng rất nhanh đã thu hồi tầm mắt, không mấy bận tâm.
Ở cổng căn cứ, một người phụ nữ chỉ còn một chân, ánh mắt ngoan độc nhìn theo hướng xe bọn họ rời đi.
Không ngờ Thôi Dĩnh Dĩnh và nhóm của ả cũng gia nhập căn cứ này. Nhưng cũng phải, chỉ với một nhóm nhỏ như bọn họ, vì an toàn mà gia nhập căn cứ do quân đội tổ chức cũng là lựa chọn đúng đắn.
Như vậy thì có trò hay để xem rồi. Bởi vì người mà Lý An Trường gọi là “tình yêu đích thực” lại chính là con gái của thủ lĩnh căn cứ này. Nhưng kiếp này Lý An Trường và Thôi Dĩnh Dĩnh ở bên nhau, e rằng sẽ không thuận lợi như kiếp trước.
Lục Dĩ Trạch tâm trạng rất tốt. Khương Nguyệt nhìn khóe môi anh nhếch lên, bèn quay đầu nhìn vào gương chiếu hậu trên xe, đưa tay chọc chọc má mình.
Cô không hiểu, vì sao mình không thể giống Lục Dĩ Trạch, lộ ra biểu cảm như thế. Gương mặt cô dường như không chịu nghe lời, Khương Nguyệt bỗng dưng sinh khí với chính mình.
Nói thật, Lục Dĩ Trạch không phải người tâm lý, càng không đoán nổi cái đầu nhỏ của con xác sống đang suy nghĩ gì. Thấy cô cứ mãi nhìn gương rồi tự so sánh, anh thầm cảm thán, quả nhiên bất kể là phụ nữ hay xác sống cái, đều rất yêu cái đẹp.
Chờ khi bọn họ đi vòng vèo một hồi đến chỗ nhà an toàn trên sườn núi của Lục Dĩ Trạch, Hoàng Mao bị đám thực vật biến dị trước mắt làm giật thót.
Hắn xoa xoa cánh tay, hỏi dò: “Cái, cái này mà ở được à? Có khi nào nửa đêm tỉnh dậy là bị mấy cái cây này nuốt chửng luôn không?”
Thịnh Tuyết bất lực nhìn hắn một cái. Đôi khi cô cũng không hiểu nổi, sao anh trai mình đầu óc toàn nghĩ mấy chuyện vớ vẩn thế này.
“Sẽ không đâu, Hoàng Mao, cậu cứ yên tâm. Anh Lục khống chế được đám thực vật này, cậu không cần phải lo.” Hàm Văn Thụy tốt bụng nhắc nhở.
Hoàng Mao nhất thời chưa phản ứng kịp, không biết cái “Hoàng Mao” mà Hàm Văn Thụy nhắc đến là ai. Mãi đến khi mọi người đều nhìn hắn chằm chằm, hắn mới nhận ra, “Hoàng Mao” đó chính là hắn!
“Cái gì mà Hoàng Mao? Tao thấy mày mới là Hoàng Mao ấy. Mày có biết lễ phép không vậy? Ông đây ngồi không đổi họ, đứng không đổi tên, chính là Phạm Kiến đây!” Phạm Kiến – cậu chủ Phạm – lớn tiếng báo ra tên họ của mình.
Hàm Văn Thụy nghe xong lập tức cười đến mức nằm sấp lên vô lăng: “Cái gì? Mày vừa bảo mày tên là gì cơ? Phạm Kiến? Hahaha, ai đặt cho mày cái tên này thế? Tao cười chết mất!”
Cậu chủ Phạm ho khan một tiếng, che giấu sự xấu hổ. Vì thế bình thường ra ngoài hắn rất ít khi báo cả họ tên, người ta thường gọi hắn là cậu Phạm.
“Ông tao đặt đấy. Người ta bảo tên xấu thì dễ nuôi, mày biết gì mà nói.”
“Nhà giàu như mày cũng để ý mấy chuyện này à? Tao cứ tưởng chỉ có bọn nghèo như bọn tao mới tin chứ.”
“Nhà tao thì giàu thật, nhưng toàn dân làm than, chẳng ai có học thức gì. Mày hiểu chứ?”
Cậu chủ Phạm là người dễ gần, không hề thấy chuyện đó mất mặt, thậm chí còn muốn kéo Hàm Văn Thụy lại kể về gia phả nhà mình.
Cuối cùng Thịnh Tuyết không xem nổi nữa, đưa tay kéo kéo Phạm Kiến.
Cô bảo hắn đừng hưng phấn quá mà đem hết chuyện xấu hổ hồi nhỏ của hai người ra kể. Hắn không cần mặt mũi, chứ cô thì vẫn cần.
Cậu chủ Phạm đang máu kể chuyện bị cô bạn từ thuở nhỏ kìm miệng lại, không trút ra được một phen thì thấy hơi tiếc nuối.
Nhưng chẳng bao lâu, hắn đã phát hiện ra thứ mới, thu hút sự chú ý của hắn.
Khi thấy Hàm Văn Thụy khiêng đồ vật tư trên xe đến một chỗ trông như cái ổ chó, hắn chỉ vào đó, kinh ngạc: “Mày còn nuôi thú cưng à?”
“Tao phát hiện hồi trước anh Lục đánh mày, mày bị đánh cũng không oan chút nào. Mang cái mồm này mà mày sống được đến giờ cũng là lạ.” Hàm Văn Thụy cầm búa, vừa nói vừa gõ gõ vào “cái ổ chó” của mình.
“Sao tự nhiên lại nhắc chuyện cũ thế? Thú cưng của mày đâu, để tao xem nào?”
Phạm Kiến đúng là một kẻ dở hơi, ông nội hắn đặt tên chẳng sai chút nào.
“Đây là chỗ tao ở, anh bạn ạ.” Hàm Văn Thụy coi như đã hiểu, nói chuyện với cái đồ này mà không nói thẳng thì nó không hiểu được.
“À, mày ở cái ổ chó... à nhầm, biệt thự ngoài trời này á? Thật ra cũng, cũng tạm được.”
Phạm Kiến miệng độc nhưng lòng không xấu, vừa cố chữa cháy, vừa an ủi một cách hời hợt.
Lục Dĩ Trạch lần nữa cảm thấy Phạm Kiến làm mất mặt. Lúc trước anh đã không nên nhận khoản đầu tư ban đầu của hắn, nếu không thì đã chẳng quen một thằng bạn ngốc nghếch thế này.
“Đi vào đây.”
Lời Lục Dĩ Trạch cắt ngang nỗ lực chữa cháy của Phạm Kiến.
Nghe lời anh Lục, Phạm Kiến lập tức ba chân bốn cẳng đẩy Thịnh Tuyết đi theo, chỉ còn Hàm Văn Thụy đứng đó nhìn theo với vẻ hơi tủi thân: Sướng thật, sao tao lại không có một người anh em chịu che chở cho tao nhỉ?
Lời cảm thán trong lòng còn chưa dứt, Hàm Văn Thụy đã nghe thấy anh Lục quay đầu lại, nhíu mày, giọng thiếu kiên nhẫn: “Hàm Văn Thụy, mang theo cái ổ chó của mày vào luôn.”
Hàm Văn Thụy lập tức ngẩng đầu, phản ứng trong 0,01 giây, vác cái “ổ chó” của mình chạy vào: “Vâng! Em vào ngay đây!”
