Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Tiểu Tang Thi Nhà Ta Vô Địch Thiên Hạ > Chương 46

Chương 46

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 46 có bản audio.

Chương 46: Lục Dĩ Trạch – Cầm thú

 

Không nói đến hai người ngoài kia, ngay cả Thịnh Tuyết đang hỗ trợ chữa trị cũng nhận ra có gì đó không ổn.

Hai người kia có lẽ mới chỉ dừng lại ở suy đoán, còn Thịnh Tuyết thì nhìn thấy rõ ràng một mảng vết hằn trên cổ Khương Nguyệt. Những vết tích chi chít thế này, chẳng lẽ là do xác sống nhỏ tự mình bấu ra?

Thấy vậy, Thịnh Tuyết lặng lẽ kéo cổ áo Khương Nguyệt lên che đi, trong lòng thầm mắng Lục Dĩ Trạch đúng là đồ cầm thú, ngay cả xác sống cũng không buông tha.

 

Lục Dĩ Trạch thì thần sắc bình thường, dù bị phát hiện ra điều khác thường cũng chẳng hề ngượng ngùng.

Hắn âu yếm với vợ mình, chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?

Huống chi, nếu không phải Khương Nguyệt chủ động, hắn cũng không muốn động vào cô sớm như vậy. Nhưng nói cho cùng vẫn là do mình không nhịn được, Lục Dĩ Trạch hơi tự kiểm điểm một chút.

 

Đến khi lượt chữa trị thứ hai kết thúc, Lục Dĩ Trạch dặn dò Thịnh Tuyết:

“Nếu có thời gian, cô dạy cô ấy mặc quần áo, tắm rửa. Từ giờ về sau, mỗi lần chữa trị tôi sẽ đợi ở ngoài cửa.”

Hai lần trước, Lục Dĩ Trạch đều túc trực trong phòng vì không yên tâm với Khương Nguyệt, sợ cô lỡ miệng ăn thịt người.

Còn bây giờ... hừ, đừng nói là ăn thịt người, cô không dính chặt lấy hắn là nhờ hắn kìm lại đấy.

Còn vì sao hắn không vào phòng? Dù sao nếu hắn ở trong đó thì cả phòng chỉ có mỗi mình hắn là đàn ông, mà hắn lại là người đã có vợ, phải biết giữ khoảng cách.

Đứng ngoài cửa, hắn vẫn có thể dùng tinh thần lực cảm nhận tình hình của Khương Nguyệt.

 

Nghe vậy, Thịnh Tuyết cũng thở phào nhẹ nhõm. Thật ra cô đã sớm muốn nói, nếu Lục Dĩ Trạch không ở trong phòng, cô đỡ căng thẳng, có khi hiệu quả chữa trị còn tốt hơn.

Nhưng lời này cô không thể nói ra, dù sao cũng đang ăn nhờ ở đậu, vẫn phải xem sắp xếp của Lục Dĩ Trạch.

Có lẽ người duy nhất ở đây hoàn toàn không để bụng là Khương Nguyệt – con xác sống nhỏ. Cô thích dị năng mạnh mẽ trên người Lục Dĩ Trạch, cũng thích hơi thở yên bình trên người Thịnh Tuyết, đều khiến cô thấy rất dễ chịu.

 

Sau khi Lục Dĩ Trạch ra ngoài, Thịnh Tuyết dẫn Khương Nguyệt vào phòng tắm.

Tuy Thịnh Tuyết ngồi xe lăn, nửa người dưới không có cảm giác, nhưng mấy tháng qua cô đã quen, dạy một con xác sống tắm rửa cũng chẳng phải chuyện khó.

Đôi chân của Thịnh Tuyết bị hỏng trước khi cô thức tỉnh dị năng, do tai nạn xe làm tổn thương cột sống nên nửa người dưới bại liệt.

Dù đã thức tỉnh dị năng, muốn chữa khỏi tổn thương gần như không thể đảo ngược này, cũng không phải chuyện một sớm một chiều làm được.

Nhưng nhờ chữa trị cho Khương Nguyệt, cô dần mò ra cách tăng dị năng: sau khi dùng cạn dị năng hệ quang, lại tiếp tục tích lũy, lượng dị năng ban đầu sẽ được mở rộng.

Mỗi lần chữa trị cho Khương Nguyệt xong, đến tối cô lại tự chữa cho mình. Cô ước tính nếu không có gì bất trắc, trong vòng ba năm nữa cô có hy vọng đứng dậy được.

 

Nhưng bây giờ, cô gặp phải một chuyện khiến mình đau đầu.

Con xác sống vốn trông ngoan ngoãn, nghe lời này, tại sao cứ hễ chạm vào nước là lại xù lông như một con mèo vậy chứ!

Khi đã tốn hết sức lực, miễn cưỡng tắm xong cho con xác sống này, cô mới hiểu vì sao Lục Dĩ Trạch lại ném cái việc khó nhằn này cho mình.

Thịnh Tuyết cúi đầu nhìn ngực mình, rồi nhớ lại ngực của Khương Nguyệt trong bồn tắm.

Cô ôm mặt, suýt nữa bật khóc.

Hu hu, cô hận những người còn nhỏ tuổi mà ngực đã phát triển tốt như thế.

Chỉ là tắm rửa thôi mà tâm lý Thịnh Tuyết đã bị tổn thương nặng nề. May là Lục Dĩ Trạch vẫn còn chút lương tâm, đưa cho cô hai khối tinh hạch coi như phí chữa trị.

Thôi được, Thịnh Tuyết miễn cưỡng nhận lấy.

 

Nhưng ngay sau đó, khi nghe Lục Dĩ Trạch nói gì đó, nụ cười trên mặt Thịnh Tuyết dần tắt, thậm chí trong lòng còn dâng lên địch ý với Lục Dĩ Trạch.

“Sau khi bị xác sống cào trúng, có xác suất trở thành xác sống, cũng có khả năng thức tỉnh dị năng. Có thức tỉnh được hay không liên quan đến thể chất bản thân. Cậu có thể cân nhắc: làm một người bình thường, hay thử một phen, xem có nên mạo hiểm để thức tỉnh dị năng không.”

Những lời Lục Dĩ Trạch nói với Phạm Kiến, Thịnh Tuyết nghe được không sót một chữ.

 

Phạm Kiến hơi phân vân. Đã có cơ hội thức tỉnh thì tất nhiên thức tỉnh là tốt hơn.

Nhưng một nửa xác suất còn lại sẽ trở thành xác sống, điều này khiến cậu ta thật sự do dự. Đó không phải vì cậu ta sợ chết, nếu thật sự biến thành xác sống thì cũng chỉ là mất một mạng.

Cậu ta chỉ sợ sau khi thành xác sống, lực tấn công sẽ tăng vọt, lỡ không cẩn thận làm bị thương mọi người ở đây thì không hay.

Nếu Lục Dĩ Trạch mà biết cậu ta đang nghĩ gì, hẳn sẽ nói cậu ta đúng là mơ hão. Với cái thân hình nhỏ con đó, dù có thành xác sống, e là chỉ một bàn tay là xử gọn.

 

“Để tôi suy nghĩ đã...”

“Tôi không đồng ý!”

Thịnh Tuyết giận dữ trừng mắt nhìn Phạm Kiến, Phạm Kiến sợ đến run lên.

Cô đẩy xe lăn đến trước mặt Lục Dĩ Trạch, lộ rõ cảm xúc chưa từng thấy: “Chuyện này đừng nhắc lại nữa, tôi không đồng ý!”

Phạm Kiến còn định nói gì đó, nhưng bị cô trừng một ánh mắt khiến cậu ta đành im miệng.

Thôi thôi, dù có muốn nói gì, lúc này cậu ta cũng không dám mở lời.

 

Có lẽ vì sợ cậu ta thật sự làm theo lời Lục Dĩ Trạch, sau khi mọi người rời đi, Thịnh Tuyết vẫn không về phòng.

Phạm Kiến thấy cô ngồi nguyên chỗ hờn dỗi, muốn lên đẩy cô về, nào ngờ chính động tác đó lại khiến Thịnh Tuyết không kìm được nước mắt.

Một cô gái nhỏ kiên cường đến vậy, dù gặp chuyện gì cũng chưa từng khóc, thế mà bây giờ chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngồi trên xe lăn, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Cô vừa khóc, Phạm Kiến cũng cuống lên, vội dùng ống tay áo lấm lem lau mặt cho cô.

“Em đừng khóc, đừng khóc nữa, anh nghe lời em là được rồi, đừng khóc nữa.”

“Anh.”

“Có anh đây, có anh đây. Em đừng khóc, anh không đi mạo hiểm nữa là được.”

Phạm Kiến nhìn lại thì ôi thôi, khuôn mặt xinh xắn vừa rồi bị cậu lau càng ngày càng bẩn. Cậu hơi áy náy, định tìm một góc áo sạch hơn để lau lại.

 

Thịnh Tuyết thật sự rất đau lòng. Cô tận mắt chứng kiến cha mẹ bị xác sống cắn xé, lại trải qua cảnh bị họ hàng vứt bỏ, không ai quan tâm đến sống chết của cô.

Sau này, khi cô tuyệt vọng nằm chờ chết, chính Phạm Kiến mà cô vẫn nghĩ là ngốc từ nhỏ đã cõng cô về nhà.

Cậu còn mạo hiểm chạy đi lấy lại chiếc xe lăn cho cô, vừa cười ngốc nghếch vừa nói:

“Không sao, sau này có anh lo cho em.”

Ngay cả khi cô bị xác sống cắn, cậu cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ mặc cô. Dù có cơ hội rời đi, cậu cũng không nỡ bỏ lại cô một mình.

Lúc đó, khi Lục Dĩ Trạch đến cứu bọn họ, Thịnh Tuyết cố ý không ra ngoài. Thật ra cô cũng muốn biết, Phạm Kiến khi đối mặt với cám dỗ được rời đi sẽ lựa chọn thế nào.

Kể từ khoảnh khắc Phạm Kiến chọn ở lại bên cô, Thịnh Tuyết đã thật lòng coi cậu là người thân.

Cô đã mất đi quá nhiều người thân, không muốn mất thêm người thân duy nhất còn lại trên đời này.

 

Phạm Kiến thấy Thịnh Tuyết khóc đến đau lòng, biết cô lại nghĩ đến những ký ức không vui, chỉ đành ngồi xổm trước mặt cô, đưa tay xoa đầu cô:

“Được, anh hứa với em, không mạo hiểm nữa. Từ giờ trở đi, anh trông cậy vào em nuôi anh rồi!”

Thấy cậu đồng ý, biết mình không bị dỗ dành, cô mới dần nín khóc.

 

Hàm Văn Thụy ở phòng bên cạnh, vì là dị năng giả nên tinh thần lực khá nhạy cảm, động tĩnh bên ngoài cậu đều nghe rõ mồn một.

Hàm Văn Thụy mặt đầy vẻ ao ước. Thật tốt, cậu cũng muốn có một cô bạn thanh mai trúc mã quan tâm mình như vậy.

Lục Dĩ Trạch chứng kiến tất cả, thở dài: thôi, tùy duyên vậy.

Chỉ có Khương Nguyệt vẫn đứng nguyên tại chỗ, cứ nhìn nước mắt trên mặt Thịnh Tuyết. Cô khó hiểu đưa tay sờ khóe mắt mình, phát hiện nơi đó khô khốc.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi