Chương 58: “Nhân từ”
Người hắn đẫm máu, trên tay Khương Nguyệt máu người vẫn chưa nhỏ hết, những thi thể dưới chân nàng đã dần mất đi hơi ấm.
Từ khoảnh khắc những kẻ này ra tay với Lục Dĩ Trạch, Khương Nguyệt đã không định để bọn chúng sống sót.
Một tiếng khóc thảm thiết vang lên từ phía đối phương. Một người phụ nữ dù trong mạt thế vẫn được chăm sóc rất tốt bật khóc nức nở.
Ả điên cuồng muốn xông lên nhưng bị người khác kéo lại. Đôi mắt ả nhìn Lục Dĩ Trạch và Khương Nguyệt đầy hận ý, miệng không ngừng gào lên: “Tôi muốn giết hai người! Tôi muốn giết hai người!!”
Lục Dĩ Trạch nhận ra ả: con gái thủ lĩnh căn cứ, đồng thời là vợ của Lý An Trường ở kiếp trước.
Hắn cúi đầu nhìn thi thể Lý An Trường đã chết thảm, ngay cả hạch dị năng cũng bị moi ra.
Khương Nguyệt ra tay quá dứt khoát, người đã chết hẳn.
Nếu bọn họ không tới gây phiền phức cho hắn, Lục Dĩ Trạch vẫn khá hứng thú giữ mạng bọn họ, muốn xem đám người này dày vò lẫn nhau thế nào, lại có thể diễn ra trò hề gì.
Những kẻ khác đã bắt đầu nảy ý rút lui, nhưng còn chưa kịp lùi về sau đã bị người phía sau thao túng thực vật quăng đến trước mặt Lục Dĩ Trạch.
Lục Dĩ Trạch vòng tay qua eo Khương Nguyệt, kéo nàng tránh đi.
Cảnh tượng trước mắt triệt để kích thích người phụ nữ đang trốn sau đám người. Trên mặt ả đầy những tơ máu xanh lục, mạch máu xanh lục như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.
Đôi mắt ả bị nhuộm thành màu xanh, nhìn Lục Dĩ Trạch và Khương Nguyệt với ánh mắt đầy ghen ghét hằn học.
“Sao anh có thể đối xử với em như vậy, sao anh có thể phản bội em? Rõ ràng ban đầu là anh cứu em, là anh lựa chọn em, sao anh có thể bỏ rơi em…”
Người phụ nữ từ ghen hận, đến oán trách, rồi cuối cùng si mê nhìn chằm chằm Lục Dĩ Trạch.
Phản ứng nhanh hơn Lục Dĩ Trạch chính là Khương Nguyệt. Cơ bắp nàng căng cứng, khoảnh khắc sau đã bắn ra mấy mét, móng vuốt dính máu lao thẳng vào chỗ hiểm của ả.
Quản Sơ Nhu nhìn Khương Nguyệt với ánh mắt âm lãnh, trong lòng sục sôi sát ý: chỉ cần giết nàng, giết con xác sống này, Lục Dĩ Trạch sẽ là của riêng ả.
Một màn sương xanh đậm đặc tỏa ra giữa không trung, những đường vân thực vật lan khắp cơ thể ả, đầu ngón tay hóa thành dây leo, từng đòn đều nhắm thẳng tinh hạch nơi trán Khương Nguyệt mà đánh tới.
Thái độ cực đoan của Khương Nguyệt khiến Lục Dĩ Trạch nhíu mày. Hắn đánh giá lại người phụ nữ trước mắt, từ những đường nét mơ hồ trên gương mặt ả, cuối cùng cũng moi ra từ ký ức một ấn tượng có liên quan.
Hình như là người trước đây từng bị một đám người xô ngã xuống đất, định giở trò đồi bại, sau đó ăn cháo đá bát, nhân lúc hỗn loạn toan động thủ với Khương Nguyệt, rồi bị chính tay hắn giết chết.
Lục Dĩ Trạch nhớ rõ mình đã bẻ gãy cổ ả; mãi sau khi ả chết hẳn, Khương Nguyệt mới dùng tay đâm xuyên phổi ả.
Đã vậy, ả không thể nào vì nhiễm độc từ xác sống Khương Nguyệt mà biến dị. Con người chỉ có thể thức tỉnh dị năng nếu nhiễm virus xác sống trước khi chết.
Vậy thì rất có khả năng trước khi bị hắn giết, ả đã nhiễm virus xác sống, chỉ là giả vờ như không có chuyện gì để tiếp cận.
Thời gian ả thức tỉnh dị năng chắc chưa lâu, nhưng bù lại, ả là một kẻ điên, dù phải tự tổn hại chính mình cũng nhất quyết khiến Khương Nguyệt bị thương.
Chỉ có điều Lục Dĩ Trạch không có ý định ra tay, hắn đứng bên cạnh nhìn Khương Nguyệt tự mình xử lý mối phiền toái mà ả ta gây ra.
Một sợi dây leo đột nhiên chui ra từ trong tuyết, quấn lấy cổ chân Khương Nguyệt. Ngay lúc bị trói, nàng không chút do dự lộn người mượn lực, vặn gãy cổ chân mình để thoát ra.
Nhựa cây xanh lục văng ra tung tóe, tiếng nổ vang lên cực kỳ rõ ràng. Khương Nguyệt khẽ động thân hình, né tránh làn sóng nổ.
Nàng nhanh như chớp xông tới trước mặt ả, năm ngón tay đen đâm xuyên lớp da thịt ngả xanh, khiến ả không kịp tránh né, rồi không chút nương tình bóp nát hạch dị năng của ả.
Ngay khoảnh khắc hấp hối, móng tay Quản Sơ Nhu bấm sâu vào cánh tay Khương Nguyệt, khẽ thì thầm bên tai nàng một lời nguyền.
Ánh mắt hấp hối của ả dán chặt vào Lục Dĩ Trạch đứng cách đó không xa, cuối cùng nở một nụ cười quái dị như rắn độc, rồi thân thể cứng đờ, tắt hẳn sinh khí.
Gió tuyết phủ lấp âm thanh, ngoài Khương Nguyệt ra, không ai nghe được ả đã nói gì.
Những kẻ còn lại thấy dị năng giả chết gần hết thì lòng người đã tan rã, duy chỉ người đàn bà mất cả người thương lẫn cha vẫn nhìn hắn đầy căm hận, gào đòi báo thù.
Lục Dĩ Trạch quay đầu nhìn ả, rồi khóa chặt ánh mắt vào Thôi Dĩnh Dĩnh – kẻ dù tàn phế vẫn lê theo tới đây. Hắn đoán chắc sở dĩ nơi này bị tìm ra, Thôi Dĩnh Dĩnh đã bỏ ra không ít công sức.
Dù sao trước ngày tận thế, nhà họ Thôi vẫn luôn dõi theo hành tung của hắn.
Lục Dĩ Trạch ghét nói nhảm, cũng không muốn giữ lại mối họa này. Nhìn Thôi Dĩnh Dĩnh sống chẳng ra sao, bị dày vò đến mức chỉ còn trơ lại hận thù, hắn bỗng nảy sinh lòng nhân từ.
Ngay khoảnh khắc sau, tiếng hận thù và chửi rủa lập tức im bặt, chỉ còn lại hai thân thể hóa thành màn mưa máu, cùng tiếng nôn mửa không ngừng từ những người chứng kiến.
Lục Dĩ Trạch thầm nghĩ, chắc do sau khi trọng sinh hắn sống quá an nhàn nên lòng tốt cũng trỗi dậy, vậy mà lại đưa tiễn kẻ thù kiếp trước một cách thống khoái đến thế.
Còn con gái thủ lĩnh căn cứ kia, sao hắn có thể giữ lại một mối họa ngầm lúc nào cũng đòi báo thù mình.
Cho ả được đoàn tụ một cách thống khoái, có lẽ đã là chút lương thiện cuối cùng của Lục Dĩ Trạch.
Những người khác hoảng loạn lùi ra xa, chẳng còn ý định đánh nhau nữa. Lục Dĩ Trạch không làm khó những kẻ tầng dưới bị đẩy tới cho đủ số; hắn chỉ truy cứu những kẻ từng ra tay với hắn và những kẻ mang thù hằn.
“Về thôi.” Lục Dĩ Trạch nói với Khương Nguyệt.
Khương Nguyệt mãi lâu mới hoàn hồn, rồi theo Lục Dĩ Trạch bước vào trong, mặc kệ đống thi thể ngổn ngang ngoài nhà. Trong lòng bàn tay, nàng vẫn nắm mấy viên hạch dị năng, xoay qua xoay lại.
Thế nhưng ngay lúc sắp bước vào nhà, một con Samoyed biến dị cao mấy chục mét đột nhiên xuất hiện với cú nhảy vọt, bộ lông trắng xóa hòa làm một với nền tuyết.
Trong đôi mắt đen ánh lên vẻ sắc bén, tư thế hơi khụy về sau như đã sẵn sàng lao tới tấn công.
Lục Dĩ Trạch kéo Khương Nguyệt về bên mình, nhìn thẳng vào con chó, nhưng ánh mắt lại đặt trên đỉnh đầu nó.
Như thể bị nhìn thấu lớp ngụy trang, người kia khẽ cười: “Thú vị, thú vị, thú vị thật đấy.”
Theo động tác trên đỉnh đầu, con chó biến dị vốn đang trong trạng thái chiến đấu từ từ thả lỏng, cúi đầu nuốt chửng những thi thể dưới đất, không chút che giấu.
Cũng trong khoảnh khắc nó cúi đầu, người đứng trên đỉnh đầu lộ ra.
Người đó khoác áo blouse trắng, mái tóc xoăn rối bù, trên tóc cắm mấy cây bút, khuôn mặt đeo một cặp kính dày cộp không biết bao nhiêu độ.
Cô ta cứ như chẳng cảm nhận thấy nguy hiểm, nhảy xuống khỏi con chó biến dị, đi thẳng về phía Lục Dĩ Trạch… không, là thẳng về phía Khương Nguyệt.
Cô ta nhìn chằm chằm với vẻ thích thú vô cùng, mắt sáng rực, bằng một giọng nói pha âm địa phương rất nặng, lên tiếng: “Con xác sống ngoan ngoãn thế này, đúng là hiếm thấy.”
Cô ta lại quay sang nhìn Lục Dĩ Trạch – kẻ thực lực cũng không kém – và nói: “Thực lực của anh rất mạnh. Anh có muốn mạnh hơn nữa không? Tôi có thể giúp anh.”
“Chỉ cần hai người đồng ý làm mẫu dữ liệu của tôi, tôi nghĩ tôi có thể chính xác hơn…”
Mấy chữ “mẫu dữ liệu” lập tức châm vào ký ức của Lục Dĩ Trạch. Ký ức về việc bị nhốt dưới hầm, từng ngày từng đêm bị rút máu, khoét gan ùa về trong đầu hắn.
