Chương 65: Sợ gì chứ, có bắt nạt em đâu
Nói xong câu đó, cô ta có chút bồn chồn, vì đây coi như miếng bài mặc cả cuối cùng của mình.
Những người có mặt đều im lặng, không ai lên tiếng.
Duy chỉ có Phạm Kiến, người nói chuyện không biết uốn lưỡi, gãi đầu thành thật:
“Nhưng Lục Dĩ Trạch cũng biết rồi, đâu cần cô nói.”
Trương Văn Tĩnh: “...”
“Lục Dĩ Trạch cũng biết?”
Sau một thoáng trống rỗng, Trương Văn Tĩnh bắt đầu thấy mơ hồ.
“Ừ, anh ấy biết chứ, không biết thì sao anh ấy mạnh được như vậy?” Phạm Kiến nhìn cô ta như nhìn một kẻ ngốc.
Hắn tuy không có dị năng, nhưng hắn biết rõ, trước kia Hàm Văn Thụy và Tiểu Tuyết muốn hấp thu một viên tinh hạch phải mất mấy ngày trời.
Sau khi học theo cách của Lục Dĩ Trạch, bọn họ chỉ cần thời gian rất ngắn là hấp thu tinh hạch một cách hiệu quả.
Chỉ là chuyện này không cần nói với cái con đàn bà điên này nghe, vì đó là bí mật thuộc về căn cứ của bọn họ.
“Không cần phí lời với cô ta nhiều vậy đâu.” Lục Dĩ Trạch chẳng mấy kiên nhẫn.
Hàm Văn Thụy hiểu ý Lục Dĩ Trạch, lắc đầu thở dài với Trương Văn Tĩnh:
“Cô xem cô kìa, đang yên đang lành lại đi trêu chọc chị dâu làm gì. Giờ thì hay rồi, vất vả lắm mới vào được, giờ lại phải ra ngoài.”
“Thôi đi thôi, tôi đưa cô ra ngoài.”
Hàm Văn Thụy nói xong kéo con chó biến dị một cái, con chó thấy Trương Văn Tĩnh không nhúc nhích, nó cũng đứng im.
Xem bộ dạng là định lì lợm ở lại đây. Thịnh Tuyết lên tiếng nhắc khéo: “Ra ngoài đi, không thì lát nữa không phải tự mình bước ra ngoài đâu.”
Ở nơi này, Lục Dĩ Trạch mới là người đứng đầu, đây là địa bàn của hắn, không tự mình đi ra thì sẽ bị Lục Dĩ Trạch ném ra ngoài.
Nếu là mấy ngày trước, lúc bọn họ còn ở trạng thái đỉnh cao, có lẽ con chó biến dị và Trương Văn Tĩnh hệ tinh thần còn trụ được một thời gian.
Nhưng bây giờ, cả hai đều đang mang vết thương chưa lành hẳn, đây cũng chính là lý do vì sao Khương Nguyệt có thể dễ dàng phá vỡ tinh thần dò xét của cô ta, rồi quay ngược lại tấn công.
Tuy trong lòng không cam không muốn, nhưng đã ở dưới mái hiên nhà người thì phải biết cúi đầu, Trương Văn Tĩnh chỉ đành mang theo con chó biến dị rời khỏi căn cứ.
Nhưng lần này coi như đỡ hơn, cô ta được ở lại khu vực ngoài rìa căn cứ, cũng chính là chỗ trước kia Hàm Văn Thụy ở.
Nể mấy miếng thịt dị thú kia, Hàm Văn Thụy còn hào phóng cho họ luôn cái ổ chó tồi tàn của mình.
“Đây, sửa sang chút nữa là ở được, tặng cho hai người đấy. Bên trong còn mấy miếng thịt dị thú, chắc không đến nỗi bị đói.”
Hàm Văn Thụy và Lục Dĩ Trạch từ trước đến nay phân công rất rõ ràng, một người đóng vai tốt, một người đóng vai xấu.
Cái ổ chó này, con chó biến dị chui vào cũng chỉ lọt mỗi cái đầu. May mà nó thân hình tráng kiện, lông dày nên vẫn sống sót được trong điều kiện lạnh giá.
Nhưng gần đây thời tiết lại bắt đầu nóng dần lên, chỉ sợ qua thêm một thời gian nữa, nhiệt độ sẽ lên tới năm sáu chục độ C.
“Cảm ơn nhé.”
Trương Văn Tĩnh không phải loại người không biết tốt xấu, sau khi cảm ơn Hàm Văn Thụy liền dọn vào căn nhà thô sơ kia.
Trước khi rời đi, Hàm Văn Thụy liếc nhìn vết máu vương vãi bên ngoài. Tuyết tan, máu cũng dần khô lại, sền sệt đông cứng, dính bết cùng những mảnh vải vụn trên mặt đất.
Để tránh mùi máu tanh thu hút thêm động thực vật biến dị, Hàm Văn Thụy dùng dị năng ngưng tụ thành quả cầu nước, xối rửa mặt đất.
Ánh mắt hắn dừng lại trên hai bộ quần áo vẫn còn nguyên vẹn và một cây gậy chống màu bạc.
Hàm Văn Thụy nhận ra, đó là quần áo của Thôi Dĩnh Dĩnh, kẻ đã bị Lục Dĩ Trạch dùng dị năng nổ thành màn mưa máu. Trước đó Thôi Dĩnh Dĩnh còn suýt hại chết hắn, không ngờ giờ lại rơi vào kết cục như vậy.
Đúng là... hả hê thật, chỉ tiếc không phải tự tay mình ra tay, hơi tiếc một chút.
Xử lý xong vết máu bên ngoài căn cứ, Hàm Văn Thụy còn mang mấy bộ thi thể của xác sống lẫn con người đến bên con chó biến dị, để dành làm lương thực dự trữ cho nó.
Lúc hắn về đến căn cứ, dị năng đã cạn kiệt, toàn thân mồ hôi nhễ nhại. Lục Dĩ Trạch cùng Phạm Kiến đang nói chuyện gì đó.
Thấy hắn về, Lục Dĩ Trạch ném cho hắn một viên tinh hạch coi như thù lao.
Hàm Văn Thụy lập tức nở nụ cười. Cho nên mới nói, hắn thích làm việc cho anh Lục nhất, người ta ra tay hào phóng thật.
Hàm Văn Thụy đổ mồ hôi nhiều, Phạm Kiến vừa chán ghét vừa tránh sang một bên. Nhưng khi thấy Hàm Văn Thụy vén áo lên lau mồ hôi, lập tức kêu ầm lên:
“Mập ơi, mày gầy đi rồi à? Cũng đâu thấy mày ăn ít thịt dị thú hơn, đệt, nhìn gầy hẳn ra đấy.”
“Gầy á? Thật à? Tao trước giảm cân hoài vẫn không xuống, lại còn bị mấy đứa xấu xí gọi là thằng mập ú, mẹ nó chứ.”
“Gầy thật rồi, trước mặc đồ dày không để ý, giờ nhìn gầy mất cả một vòng. Mày dùng cách giảm cân gì mà hiệu quả thế?”
“Tao cũng chẳng biết, mày không nói thì tao còn chẳng biết mình gầy đi. Cái thời buổi này rồi, ai còn để ý chuyện đó chứ.”
Lục Dĩ Trạch dùng tinh thần lực kiểm tra dị năng trên người Hàm Văn Thụy, phát hiện hắn có hai mươi mốt khối hạch dị năng, đã nối thành công bảy khối trong số đó.
Chắc là gần đây hấp thu nhiều tinh hạch, thêm việc thường xuyên sử dụng dị năng, nên mới kích hoạt được những mảnh hạch dị năng này.
Khi dị năng không ngừng tăng lên, độc tố trong cơ thể con người sẽ dần bị đào thải.
Lúc mới thức tỉnh dị năng, Hàm Văn Thụy chỉ dùng nó để xóa mụn trứng cá trên mặt, đến giờ ngay cả vóc dáng cũng thay đổi, tất cả đều là do ảnh hưởng từ dị năng.
Vào giai đoạn cuối mạt thế, báo cáo thí nghiệm của các căn cứ lớn cho thấy, tuổi thọ của dị năng giả gấp khoảng ba đến năm lần người thường.
Nhưng sự thật thế nào, Lục Dĩ Trạch không thể biết được.
Dù sao hắn cũng đã không sống nổi đến năm thứ mười lăm của mạt thế.
Khương Nguyệt sau một lượt trị liệu vừa kết thúc, không được Thịnh Tuyết đưa ra ngoài như thường lệ. Hôm nay Thịnh Tuyết tiêu hao dị năng quá mức, cần nghỉ ngơi.
Lục Dĩ Trạch đưa Khương Nguyệt rời đi, hắn muốn nhân lúc hôm nay Khương Nguyệt vừa sử dụng dị năng để kiểm tra trạng thái tinh hạch của nàng.
Đưa nàng về phòng, Lục Dĩ Trạch để Khương Nguyệt ngồi xuống giường, đầu ngón tay hắn ngưng tụ dị năng, cẩn thận chạm vào mi tâm nàng.
Như cảm nhận được nguy hiểm, Khương Nguyệt trong nháy mắt đã thay đổi vẻ thân mật thường ngày, cả người lùi về sau, móng vuốt xác sống hiện ra, bày ra tư thế phòng bị, sẵn sàng tấn công.
“Để anh kiểm tra cho em.”
Lục Dĩ Trạch giữ chặt móng vuốt của nàng. Hàm răng sắc nhọn của Khương Nguyệt kề vào cổ hắn khi hắn càng lúc càng áp sát, cảm giác nguy hiểm khiến nàng muốn một phát cắn đứt mạch đập đang phập phồng trong cổ hắn.
Kẻ đi săn phơi bày điểm yếu dưới dáng vẻ con mồi.
Ngay khi Khương Nguyệt định lao lên cắn vào động mạch cổ Lục Dĩ Trạch, hắn rút từ không gian ra bộ chặn răng đặt làm riêng đã lâu không dùng, thành thục đeo lên cho nàng.
Theo dị năng của Khương Nguyệt tăng lên, có thể cảm nhận rõ ràng lực cắn của nàng cũng không ngừng tăng.
Bộ chặn răng mà Lục Dĩ Trạch đặc biệt đặt làm hồi đó, có vẻ sắp không chặn nổi con xác sống này, có lẽ không dùng được thêm mấy lần nữa.
Thấy nàng không chịu phối hợp, Lục Dĩ Trạch bóp cằm nàng, chỉnh lại vị trí. Trong đôi mắt đen của con xác sống, sự phẫn nộ không ngừng cuộn trào.
Nàng cự tuyệt sự tiếp cận của Lục Dĩ Trạch, bởi Khương Nguyệt có thể cảm nhận rõ ràng dị năng đang bọc quanh bàn tay hắn, nhắm thẳng về phía mi tâm nàng.
Tuy không biết trong mi tâm có thứ gì, nhưng giống như con người ai cũng biết tránh dữ tìm lành, Khương Nguyệt với thân phận xác sống cũng hiểu tinh hạch quan trọng với mình thế nào.
Tinh hạch đại khái chính là trái tim thứ hai không bao giờ đập của xác sống.
Việc Khương Nguyệt né tránh khiến Lục Dĩ Trạch, kẻ có lòng ham kiểm soát cực mạnh, cảm thấy không hài lòng.
Hắn tăng thêm lực nơi tay, khẽ cười một tiếng: “Sợ gì chứ, có bắt nạt em đâu.”
