Chương 75: Cặp vợ chồng không bình thường
Một đám người bị thương tụ lại trước cổng căn cứ cũng chẳng phải cách hay, cuối cùng vẫn là người nheo mắt nhượng bộ trước.
Hắn nhìn Lục Dĩ Trạch đang hôn mê bất tỉnh tựa vào người con xác sống: “Vào căn cứ trước đã. Người này chắc đang ở thời khắc mấu chốt của quá trình tiến hóa. Đây là hai viên tinh hạch xác sống cấp hai, chắc sẽ có ích cho anh ta.”
Hắn đưa hai viên tinh hạch màu vàng cho Hàm Văn Thụy, không còn vì sự hiện diện của Khương Nguyệt mà gây khó dễ bọn họ nữa.
Hàm Văn Thụy do dự một lát rồi vẫn nhận lấy, nói một câu cảm ơn.
Thấy đối phương thái độ tốt, Trương Văn Tĩnh và Hàm Văn Thụy đều thở phào nhẹ nhõm.
Trương Văn Tĩnh đâu phải hạng người tốt bụng gì, cô chỉ vì Khương Nguyệt mà đứng ra tranh luận. Cô mượn chuyện của Khương Nguyệt để thử: nếu bọn họ chấp nhận được một con xác sống, thì chắc cũng sẽ chấp nhận được một con chó biến dị. Quả nhiên, những người khác thấy cô dắt theo một con chó biến dị, cũng chỉ nhìn vài lần, chẳng mấy ai có ý kiến.
Mấy người dìu nhau vào căn cứ, Hàm Văn Thụy khuyên nhủ mãi, khó khăn lắm mới làm cho Khương Nguyệt hiểu được.
Khương Nguyệt bám chặt lấy Lục Dĩ Trạch, không cho bất cứ ai đụng vào; Hàm Văn Thụy cũng vui vẻ nhàn nhã.
Chợt như nhớ ra điều gì, cậu quay sang hỏi Trương Văn Tĩnh: “Cô có thấy xác Phạm Kiến đâu không? Tôi định mang về chôn cất tử tế.”
“Mong là cậu ấy không bị con xác sống biết khống chế thi thể kia lôi ra làm bia đỡ đạn. Ai...”
Hàm Văn Thụy khẽ thở dài, đáy lòng mãi lúc này mới dấy lên nỗi buồn. Một người vừa nãy còn khỏe mạnh, sao nói mất là mất được chứ?
Nghe Hàm Văn Thụy nhắc vậy, Trương Văn Tĩnh mới nhớ ra Phạm Kiến bị mình tiện tay vứt xuống cái hố nào đó. Cô đập tay lên đầu: “Tôi cứ thấy thiếu thiếu thứ gì, hóa ra là cậu ta.”
May là trong nhóm vẫn còn một thành viên đáng tin cậy. Tiểu Bạch không biết từ hố nào đã ngậm xác Phạm Kiến ra.
Chỉ có điều, cái đầu to và hàm răng sắc bén ấy của nó đã không cẩn thận để lại trên người Phạm Kiến vài dấu răng.
Nhìn Phạm Kiến đã chết hẳn, Hàm Văn Thụy lại thấy buồn. Ngày thường bọn họ quan hệ không tệ, còn hay đấu khẩu với nhau, thế mà giờ nói mất là mất.
Tử Mao tự trách bản thân không thôi. Nhìn xác Phạm Kiến, nhìn Thịnh Tuyết bị Vua Xác Sống bắt đi mà sống chết không rõ, cậu ta hận đến đỏ cả mắt.
“Phạm Kiến, mày yên tâm, tao nhất định sẽ đưa Thịnh Tuyết về!”
Nhìn Tử Mao kích động đến đỏ hoe vành mắt, Hàm Văn Thụy lau nước mắt nơi khóe mắt: “Tính cả tao nữa.”
Trương Văn Tĩnh là người lý trí. Hai tên này mà lao tới trước mặt đám xác sống, e là còn không đủ cho mấy con xác sống dưới trướng Vua Xác Sống chia nhau ăn, đừng nói chi chuyện cứu được Thịnh Tuyết bình an trở về.
Tiểu Bạch ngậm xác Phạm Kiến vào căn cứ. Tử Mao vẫn còn chút tiếng nói trong căn cứ, bèn sắp xếp cho bọn họ một chỗ nghỉ.
Nhưng ai nấy đều cảm nhận rõ sự bất an, vì bốn phía đâu đâu cũng có ánh mắt giám sát. Là vì bên cạnh họ không chỉ có một con xác sống, mà còn có cả một con chó biến dị.
Hàm Văn Thụy cho xác Phạm Kiến vào túi ngủ màu đen, rồi buộc chặt miệng túi. Dù sao cậu ta đã chết, sợ để không được lâu, lỡ thối rữa bốc mùi thì khổ. Cứ nhét vào túi ngủ trước, đến lúc thật sự hôi thì cũng có thể bóp mũi xách đi. Đợi về lại căn cứ của mình, tìm một chỗ phong thủy tử tế mà chôn.
Trương Văn Tĩnh đứng bên cạnh nhìn Hàm Văn Thụy buộc chặt miệng túi, muốn nói lại thôi.
Ngay khi cô định lên tiếng nhắc, lại nghe Hàm Văn Thụy vừa lau mồ hôi vừa càu nhàu: “Chẳng biết đứa nào khâu, khâu giữa đầu và cổ thằng anh tao một con giun thế kia.”
Trương Văn Tĩnh nghẹn họng, hừ lạnh một tiếng, không thèm nhắc nữa.
Sau khi thu xếp xong xác Phạm Kiến, Hàm Văn Thụy đi gõ cửa phòng Lục Dĩ Trạch và Khương Nguyệt.
Mở cửa ra, cậu tiến lại gần, thấy Khương Nguyệt đang ngồi hẳn trên người Lục Dĩ Trạch, không biết đang làm gì.
Thằng mập sợ đến mức kêu lên “Mẹ kiếp!”, bụm mắt la oai oái: “Chị dâu! Chị, chị sao có thể thừa lúc người ta bất tỉnh giở trò được! Dù chị có muốn để lại giống nòi gì đó thì cũng đâu cần gấp đến thế!”
Đôi mắt đen của Khương Nguyệt đỏ ngầu, mất đi lý trí, trên răng còn dính máu. Nhưng khi tiến lại gần, Hàm Văn Thụy cũng nhìn rõ qua kẽ tay.
Ồ, thì ra chỉ là ngồi trên người anh Lục, quần áo hai người vẫn mặc ngay ngắn. Cũng phải, anh Lục đã thành ra thế này rồi, đúng là không thể... khụ khụ.
Nhìn quai hàm anh Lục bị cắn rách chảy máu, Hàm Văn Thụy đã quen với cảnh này. Hai vợ chồng này không bình thường đâu phải chuyện một hai ngày.
Cậu đưa cho Khương Nguyệt hai viên tinh hạch mà người nheo mắt đã đưa lúc trước, rồi rụt tay về ngay, rất sợ Khương Nguyệt – người đang trông có vẻ không bình thường lúc này – sẽ nhân cơ hội nuốt chửng cậu ấy.
“Chị dâu, hai viên tinh hạch này chị cất kỹ, anh Lục chắc chắn dùng được. Chị... chị cắn cũng nhẹ nhẹ thôi. Đợi anh Lục tỉnh dậy, chị muốn giở trò thế nào, anh ấy cũng sẽ chiều chị hết.”
Tự nhận mình là người tốt bụng, Hàm Văn Thụy lên tiếng nhắc nhở. Nhưng Khương Nguyệt lúc này chẳng rảnh để ý đến thằng mập, cứ cảnh giác canh chừng, không cho cậu đến gần Lục Dĩ Trạch.
Mãi đến khi cậu ta ra ngoài, Khương Nguyệt mới cố động não với cái đầu vốn chẳng thông minh, giờ lại bị hun nóng như một cục hồ dán.
Nàng biết tinh hạch là thứ tốt, trước mắt là hai viên tinh hạch màu vàng càng tốt hơn. Nàng cầm hai viên tinh hạch lên.
Không hề do dự, nàng đem hai viên tinh hạch mà nàng cho là tốt nhất, cùng toàn bộ số tinh hạch vừa liều mạng giết chóc bên ngoài giành được, đặt hết lên người Lục Dĩ Trạch.
Nàng tình nguyện nuôi “đồ ăn” của mình, với điều kiện là không có con xác sống hay con người nào khác đến tranh đoạt.
Dù lúc này nàng khó chịu đến mức có thể một hơi nuốt chửng anh, nàng vẫn kìm nén bản năng nuốt chửng của mình, chỉ tiến lên liếm vết thương do chính mình cắn rách.
Khi nếm được vị máu của Lục Dĩ Trạch, toàn thân Khương Nguyệt co giật, nhíu mày đau đớn.
Nếu lúc này Lục Dĩ Trạch còn tỉnh, hắn nhất định sẽ nhận ra — Khương Nguyệt rõ ràng cũng đang trong trạng thái tiến hóa!
Xác sống trong trạng thái tiến hóa đặc biệt nguy hiểm, bản năng ăn uống sẽ bị phóng đại đến vô hạn, cần một lượng lớn năng lượng dị năng và thức ăn.
Hàm Văn Thụy không biết điều này. Còn người nheo mắt kia, đại khái là biết.
Hắn có lẽ muốn mượn cơ hội này để thử và chứng minh, xem con xác sống này có thật sự như lời bọn họ nói — dù trong điều kiện khắc nghiệt đến vậy cũng sẽ không động thủ với con người hay không.
Quá trình tiến hóa đau đớn khiến Khương Nguyệt sắp mất lý trí. Nếu cấp bậc của nàng thấp hơn một bậc nữa, nói không chừng nàng đã không chút do dự mà nuốt chửng Lục Dĩ Trạch.
Khương Nguyệt đỏ hoe mắt, thở dốc như dã thú, nhìn chằm chằm Lục Dĩ Trạch hôn mê bất tỉnh, nhìn mãi không thôi.
Cuối cùng, nàng đưa tay lấy ra thứ nàng ghét nhất — miếng chặn hàm cùng xiềng xích — tự tay đeo lên người mình, trói thật chặt.
Những viên tinh hạch màu vàng đang điên cuồng thiêu đốt dị năng bên trong. Tình trạng của Lục Dĩ Trạch dần ổn định.
Mãi đến nửa đêm về sáng, Lục Dĩ Trạch mới hấp thu hết toàn bộ dị năng, khôi phục ý thức.
Lục Dĩ Trạch mở mắt, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, trước mắt tối om.
Hắn chỉ cảm thấy chiếc giường bị một cỗ quái lực kéo giật, lắc lư không ngừng, bên tai vang lên tiếng gầm trầm thấp tựa dã thú.
Trong bóng tối chẳng nhìn rõ được gì, chỉ có nơi cuối giường, một đôi mắt đỏ rực đặc biệt nổi bật.
Trong tiếng gầm gừ ấy có một âm thanh quen thuộc khiến Lục Dĩ Trạch bật người ngồi dậy.
Nhờ ánh trăng, hắn nhìn rõ Khương Nguyệt bị xiềng xích trói chặt vào chân giường, vì giãy giụa mà hai bàn tay máu me be bết, tóc tai rối bù, đã hoàn toàn mất đi lý trí!
