Chương 94: Chuyện người lớn, trẻ con đừng hỏi
“Về thôi.” Lục Dĩ Trạch lên tiếng với Hàm Văn Thụy và mọi người.
Trước khi đến thương lượng với Trần Minh Chương, Lục Dĩ Trạch đã bảo Hàm Văn Thụy và những người khác thu dọn đồ đạc cần mang đi từ trước; hắn vốn cũng chẳng có ý định ở lại đây lâu.
Nghe hắn nói muốn đi, Trịnh Lâm hơi bất ngờ, nhanh mồm nhanh miệng hỏi: “Mọi người định đi đâu? Giờ bên ngoài toàn nắng nóng, ở lại trong căn cứ vẫn an toàn hơn.”
Phạm Kiến nghe vậy quay đầu, làm ra vẻ tiếc nuối: “Anh Lục của tôi vốn tốt bụng, nhất là không nỡ nhìn người khác chịu khổ. Mấy hôm nay phát hiện mọi người liên tục nhận không ít người vào, vật tư tiêu hao quá lớn, chúng tôi cũng chẳng giúp được gì, nên định nhường chỗ cho bọn họ. Tuy căn cứ của chúng tôi so với chỗ này có hơi nhỏ bé, nhưng chúng tôi ở quen rồi, không tiện quấy rầy thêm nữa.”
Hàm Văn Thụy nghe Phạm Kiến nói vậy phải nhịn cười. Chẳng biết là ai suốt ngày chê chỗ này chật, lại còn nóng đến chết, sớm đã kêu gào đòi về.
Nhưng Trịnh Lâm còn nhỏ, dễ bị lừa, tin thật. Cậu ta lập tức lộ vẻ xấu hổ, kinh ngạc và cảm động: “Mọi người… đúng là tốt bụng thật!”
Tưởng cậu ta nhìn thấu lời nói bịa của Phạm Kiến, ai ngờ cuối cùng lại nghẹn ngào thốt ra đúng một câu như thế.
Trịnh Lâm bị nghĩa khí của bọn họ làm cảm động, đấm tay xuống ngực, khí khái nói: “Mọi người cứ ở lại đi, không được thì tôi có thể nhường phòng mình cho mọi người, tôi ngủ trên cây cũng được.”
Cậu ta là dị năng giả hệ thực vật, lên cây như chim về tổ.
Khoảnh khắc đối diện đôi mắt ngây thơ ngơ ngác của cậu ta, Phạm Kiến nghẹn họng. Quả nhiên, sự chân thành mới là tuyệt chiêu lợi hại nhất.
Phạm Kiến bất lực, thành thật nói: “Cảm ơn nhé chú em, nhưng tụi anh vẫn định về. Không thì Khương Nguyệt ở đây không được thoải mái, người trong căn cứ cũng sợ.”
Trịnh Lâm nhìn Khương Nguyệt, muốn nói lại thôi.
Cậu ta không hiểu vì sao lại phải sống chung với một con xác sống, nhưng cũng nhận ra Lục Dĩ Trạch rất coi trọng Khương Nguyệt, nên ngậm miệng không nói thêm.
Tất nhiên, Lục Dĩ Trạch chọn quay về không chỉ vì Khương Nguyệt. Nguyên nhân quan trọng hơn hẳn là căn cứ Trung Tâm chẳng thoải mái bằng chỗ của bọn họ!
Lục Dĩ Trạch hiểu Phạm Kiến. Tuy cậu ta lắm mồm, nhưng chuyện gì không nên nói thì không hé nửa lời.
Đạo lý “của quý không khoe” thì cái cậu ấm dễ bị bắt cóc từ nhỏ như hắn hiểu rõ nhất.
Cho nên dù Phạm Kiến có nói nhiều đến đâu, tình hình bên trong căn cứ của bọn họ cũng không để lộ nửa chữ.
Dù sao hai bên cũng đã từng cùng nhau chiến đấu, Trần Minh Chương và mọi người còn tiễn cả nhóm họ ra đến ngoài căn cứ.
Chiếc xe của Lục Dĩ Trạch đỗ ngay cửa. Tử Mao cầm một tấm vải rách từ bên cạnh xe đi ra.
“Anh Lục, xe của anh bền thật đấy, chỉ là giờ trời nóng quá, lúc lái anh chú ý chút tốc độ và áp suất lốp.”
“Ừ, cảm ơn chú.”
Xe không mất, Lục Dĩ Trạch cũng yên tâm, vì nó được độ lại thành chạy bằng năng lượng mặt trời, không cần phải đi khắp nơi tìm xăng.
Lục Dĩ Trạch nhìn Tử Mao. Quen biết bao nhiêu năm, hắn cũng hiểu cậu ta khá rõ, thêm cả chuyện kiếp trước, hắn liền hỏi một câu: “Có muốn đi cùng bọn anh không?”
Lôi Dương Vũ nắm chặt tấm vải rách trong tay. Muốn chứ, làm sao lại không muốn, ai chẳng muốn ở bên người quen.
Nhưng do dự một lúc, cậu ta vẫn lắc đầu từ chối: “Thôi, anh Lục. Em ở lại đây còn có việc phải làm.”
Mỗi người một lựa chọn, Lục Dĩ Trạch cũng không hỏi thêm: “Được, nếu thật sự cần giúp đỡ thì cứ đến tìm anh.”
Lôi Dương Vũ ngẩng đầu, nhìn Lục Dĩ Trạch vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng mà nói những lời ngông nghênh như thời cấp ba, vẫn y hệt dáng vẻ ngứa đòn năm đó.
Cậu ta chợt bật cười, đưa tay vỗ vai Lục Dĩ Trạch: “Anh Lục… anh đúng là chẳng thay đổi gì cả.”
Lục Dĩ Trạch thấy ánh mắt cậu ta chắc có vấn đề. Kiếp trước hắn sống suốt mười lăm năm ngày tận thế, đến con người cũng biến dạng rồi, sao có thể không thay đổi chút nào được.
Cả nhóm lên xe, chuẩn bị rời đi thì Trần Minh Chương gọi giật lại: “Khoan đã.”
Phạm Kiến thò đầu ra khỏi xe: “Gì thế? Anh cũng định khuyên bọn tôi ở lại đấy à?”
Trần Minh Chương nhận lấy một chiếc hộp màu đen từ tay thuộc hạ, đưa cho Lục Dĩ Trạch, hất cằm về phía Khương Nguyệt, ánh mắt nghiêm túc: “Đưa cho cô ấy. Sau này chắc các cậu sẽ dùng đến.”
Hai người đối diện vài giây, Lục Dĩ Trạch nhận lấy chiếc hộp. Ngón tay hắn lướt trên bề mặt, cảm nhận được một sức nặng kỳ lạ.
Khương Nguyệt nghe hiểu câu vừa rồi, đưa tay nhận lấy định mở ra, nhưng bị Trần Minh Chương ngăn lại: “Về rồi hẵng xem, không tiện để lộ.”
Đã nói vậy, Lục Dĩ Trạch cũng không để Khương Nguyệt mở.
Chỉ là cả đoạn đường, Khương Nguyệt giữ một sự hứng thú kỳ lạ với chiếc hộp đen, ôm trong lòng ngửi mãi.
Lục Dĩ Trạch nhận đồ rồi không nán lại thêm, vẫy tay với ngoài cửa sổ: “Đi thôi.”
Theo lời hắn vừa dứt, chiếc xe khởi động, lốp xe ma sát nhẹ trên mặt đất phát ra tiếng động.
Mặt đất vốn yên tĩnh bị gió do bánh xe cuộn lên, cát vàng bay mù mịt.
Trịnh Lâm hít cả khói xe, phẩy cát bay trước mặt, tò mò hỏi: “Anh Minh Chương, anh đưa cho họ cái gì thế? Còn cố tình đựng trong hộp kim loại đen, hộp này không phải đắt lắm sao?”
Trần Minh Chương nheo mắt cười, chắp tay sau lưng quay vào căn cứ: “Chuyện người lớn, trẻ con đừng hỏi.”
“Ơ, ai mà trẻ con chứ…”
Khương Nguyệt không biết chiếc hộp này đắt đỏ, nàng chỉ thấy trên hộp có một mùi hương mà nàng rất thích.
Lục Dĩ Trạch biết vì sao nàng lại như vậy. Loại hộp này trong thời mạt thế chuyên dùng để đựng bảo vật, nóng không chảy, lạnh không vỡ, đao kiếm khó phá.
Sở dĩ như vậy là vì nó là sản phẩm của dị năng, trên bề mặt bám một tầng dị năng rất mạnh.
Khương Nguyệt thích nó, nói thẳng ra là cái hộp này “hợp khẩu vị” với nàng, nàng chỉ muốn ăn nó để bổ sung dị năng mà thôi.
Nhưng mấy người ngồi hàng ghế sau không biết những chuyện này. Thấy Khương Nguyệt mê mẩn chiếc hộp đen không rời tay, bọn họ càng chắc chắn bên trong nhất định có thứ tốt.
Phạm Kiến, kẻ hiếu kỳ nhất, gãi đầu gãi tai: “Anh Lục, rốt cuộc bên trong đựng cái gì thế?”
Hàm Văn Thụy hận rèn sắt không thành thép, hỏi câu nào cũng không đúng trọng tâm: “Anh Lục còn chưa thấy thì làm sao biết bên trong là gì, mày ngu à?!”
“Ừ nhỉ, tao quên mất.” Phạm Kiến vỗ một cái lên trán.
Trương Văn Tĩnh đang cưỡi Tiểu Bạch lúc này cũng lên tiếng: “Tôi dùng tinh thần lực dò xét cũng không thấy bên trong có gì, bị chặn lại rồi.”
“Hộp này lợi hại vậy sao? Đến cả dị năng giả hệ tinh thần cũng không dò ra được?” Ánh mắt Phạm Kiến nhìn chiếc hộp lập tức khác hẳn.
“Thứ này còn bảo bối hơn cái két sắt nhà tao mua cả triệu tệ hồi trước. Hồi đó nếu cứ có một cái hộp như thế này thì còn sợ không có chỗ giấu mấy cuốn sách nóng sao?!”
“Đúng là lợi hại.” Trương Văn Tĩnh nhìn cái hộp, hứng thú dạt dào, đáy mắt lấp lánh ý muốn tháo tung nó ra.
Thịnh Tuyết, người đáng tin duy nhất ở đây, sau khi suy đoán liền hỏi Lục Dĩ Trạch: “Anh Lục, hay là bên trong đựng tinh hạch chia cho bọn em?”
