Chương 31: Danh sách mua sắm của cô vợ phá gia
Sóng gió buổi phát thanh vừa lắng xuống chưa đầy nửa ngày, cục diện của căn cứ Bình Minh đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đây, mỗi khi Tô Nhuyễn ra ngoài, mọi người đều né cô như né ôn thần, tránh xa tám trượng rồi còn nhổ nước bọt. Còn bây giờ, chỉ cần cô đứng trên phố, trong bán kính trăm mét, người ta suýt nữa quỳ xuống lạy cô một cái.
“Tô tiểu thư, chào cô!”
“Tô tiểu thư, đây là khoai nướng vừa ra lò, cô nếm thử đi!”
“Tô tiểu thư, cô xem đường bẩn quá, hay là tôi nằm xuống cho cô giẫm lên mà đi?”
Tô Nhuyễn cắn một miếng kẹo hồ lô Lục Thì Uyên đưa, nhìn đám người sống sót nhiệt tình quá mức này, chỉ thấy đau cả đầu.
Ồn ào quá.
Đến chỗ yên tĩnh để dạo phố cũng không có.
Lục Thì Uyên rõ ràng cũng đã phát phiền.
Anh giơ tay, một luồng chắn lôi điện vô hình đẩy ra, cách những kẻ đang cố lại gần nịnh nọt ra ba mét.
“Đi chợ đen.”
Lục Thì Uyên vòng tay qua eo Tô Nhuyễn, kéo cô vào lòng, ngăn cách những ánh mắt ồn ào xung quanh.
“Ở đó yên tĩnh.”
“Mà còn có đồ tốt.”
Chợ đen nằm ở tầng hầm thứ hai của căn cứ.
Đây là khu vực tam bất quản, lưu thông đủ loại đồ quý hiếm không thể phơi bày dưới ánh sáng. Chỉ cần có tinh hạch, đến cả con non của dị thú cũng có thể mua được.
Vừa bước vào cửa chợ đen, một mùi hương pha trộn giữa hương liệu, mùi máu và mùi ẩm mốc ập vào mặt.
Tô Nhuyễn nhăn mũi, vùi mặt vào cổ áo khoác của Lục Thì Uyên cọ cọ.
Mùi trên người Lục Thì Uyên rất dễ chịu.
Lạnh lẽo, sạch sẽ, như mùi tuyết tùng.
“Chê hôi à?”
Lục Thì Uyên dừng bước, liếc nhìn tên lính gác cửa.
Tên lính gác giật bắn mình, suýt nữa làm rơi khẩu súng trên tay.
Sao vị sát thần này lại đến đây?
“Đuổi hết đi.”
Lục Thì Uyên buông ra hai chữ.
Tên lính gác méo mặt, vừa định nói quy định chợ đen không thể phá, thì thấy một tia điện đen nhảy múa trên đầu ngón tay Lục Thì Uyên.
Quy định?
Trước mặt cường giả cấp S, quy định chỉ là cái rắm.
Mười phút sau.
Chợ đen vốn đông đúc ồn ào trở nên trống trải, chỉ còn lại những chủ quầy run rẩy, ai nấy đều hận không thể chui đầu vào quần.
Tô Nhuyễn cuối cùng cũng thấy dễ chịu.
Cô chui ra khỏi lòng Lục Thì Uyên, như một con thỏ vui vẻ, nhìn ngang nhìn dọc.
“Anh ơi, hòn đá này phát sáng kìa!”
“Mua.”
“Anh ơi, cây cỏ này trông giống mặt anh ghê, lạnh lùng băng giá.”
“Mua.”
Tần Phong đi theo phía sau, mặt xanh mét.
Anh ta một tay xách bảy tám cái túi, trên cổ đeo một chuỗi tỏi biến dị, sau lưng còn cõng một cái nồi sắt cũ chẳng biết để làm gì.
Đây là đi dạo phố à?
Rõ ràng là đi nhập hàng.
Tô Nhuyễn dừng lại trước một gian hàng ở góc.
Trên gian hàng trải một tấm lông thú trắng muốt, không một chút tạp chất, nhìn là thấy ấm áp.
“Mềm quá.”
Tô Nhuyễn ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt một cái trên tấm lông.
Cảm giác tuyệt vời, còn êm hơn cả chiếc ghế sofa nhung của cô.
Nếu trải trên sàn phòng ngủ, đi chân trần chắc chắn không lạnh.
Chủ quầy là một gã một mắt, vừa thấy bộ dạng kiêu kỳ chưa thấy việc đời của Tô Nhuyễn, con mắt còn lại liền ánh lên tia tinh ranh.
Cừu non béo tốt.
Tuyệt đối là cừu non béo tốt.
“Tiểu thư, cô thật có mắt nhìn!”
Gã một mắt xoa tay, để lộ hàm răng vàng khè.
“Đây là da của Vương giả sói tuyết biến dị đấy! Cả căn cứ chỉ có một tấm này thôi! Tôi cũng phải tốn không ít công sức mới kiếm được, vì nó mà còn mất hai anh em…”
Hắn bắt đầu kể khổ, nước bọt bay tứ tung.
“Thấy cô thích, tôi cũng không đòi nhiều, mười tinh hạch cấp ba! Thế nào? Giá này là giá cắt máu rồi!”
Mười tinh hạch cấp ba?
Tần Phong đứng phía sau nghe mà lắc đầu.
Tinh hạch cấp ba ở chợ đen mua được cả một chiếc xe việt dã độ rồi! Một tấm da rách mà dám đòi giá đó? Lão già này điên tiền rồi à?
Tô Nhuyễn cũng sững người.
Cô tuy không thiếu tiền (dù sao cũng toàn tiêu tiền của Lục Thì Uyên), nhưng cô không ngốc.
Mười tinh hạch cấp ba, đủ để một gia đình người sống sót bình thường ăn no cả năm.
“Đắt quá.”
Tô Nhuyễn bĩu môi, đứng dậy định đi.
“Không mua nữa, về nhà bóc cái áo lông cáo của anh trải xuống đất cũng được.”
Lục Thì Uyên lại không nhúc nhích.
Anh nhìn tấm da một cái, rồi lại nhìn chỗ Tô Nhuyễn vừa chạm vào.
Cô thích.
Vậy là đáng.
Xoạch.
Một túi đồ được ném lên quầy.
Miệng túi bung ra, lăn ra hơn chục viên tinh hạch óng ánh.
Không phải cấp ba.
Mà là cấp bốn.
Mỗi viên đều tỏa ra dao động năng lượng khiến người ta rợn người.
Mắt gã một mắt suýt lồi ra ngoài.
Hắn run rẩy cầm lấy một viên, đưa lên miệng cắn thử, suýt nữa gãy cả răng.
Thật!
Toàn bộ đều là tinh hạch cấp bốn!
“Khỏi cần trả lại.”
Lục Thì Uyên không thèm nhìn tên chủ quầy một cái, chỉ tay vào chậu hoa đỏ rực đang nở rộ bên cạnh.
“Cái đó cũng gói lại.”
Gã một mắt run cầm cập.
Đây đâu phải cừu non?
Đây là thần tài hạ phàm mà!
“Vâng vâng! Ông chủ đợi một chút! Tôi gói ngay đây! À… tiện thể tôi tặng ông chủ hai cái đuôi sói biến dị làm khăn quàng cổ nhé!”
Tô Nhuyễn nhìn bộ dạng “tao giàu lắm” của Lục Thì Uyên, nhịn không được bèn véo anh một cái.
“Anh ngốc à?”
“Rõ ràng hắn đang chặt chém!”
“Một túi tinh hạch đó mua được cả một con phố đấy!”
Lục Thì Uyên mặc kệ cô véo, thậm chí còn đưa tay về phía cô để cô dễ ra tay hơn.
“Không ngốc.”
Anh cúi đầu, vén mái tóc mái bị gió thổi rối cho cô.
“Em thích giẫm, thì mua.”
“Còn tinh hạch.”
Giọng Lục Thì Uyên bình thản.
“Hết thì đi giết thêm vài con zombie là được.”
“Có gì to tát đâu.”
Tô Nhuyễn hết cách.
Thôi được.
Có một người chồng vừa có thể chế tạo bom hạt nhân vừa có thể in tiền vô hạn như vậy, quả thực có thể muốn gì được nấy.
Nửa giờ tiếp theo, chợ đen diễn ra một màn kịch mang tên “cướp sạch”.
Chỉ cần Tô Nhuyễn liếc nhìn thứ gì, dù có dùng được hay không, Lục Thì Uyên đều mua hết.
Thậm chí một hòn đá bên đường trông hơi giống hình trái tim, cũng bị anh bỏ ra năm tinh hạch cấp ba mua về, nhét vào tay Tô Nhuyễn.
Tần Phong đã tê liệt.
Giờ anh ta chẳng khác gì một cái kệ di động, tầm nhìn còn bị đồ đạc che khuất.
“Đại ca… cái đó… chúng ta về thôi được chưa?”
Tần Phong khó khăn thò đầu ra từ đống đồ lỉnh kỉnh.
“Xe chở không nổi nữa rồi.”
Đang nói, bên cạnh chợt vang lên một tiếng chửi rủa chói tai.
“Ngu ngốc! Ngu ngốc!”
“Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy chim đẹp trai bao giờ à!”
Tô Nhuyễn nhìn theo hướng phát ra tiếng.
Trong một cái lồng sắt, nhốt một con vẹt biến dị đã rụng gần nửa bộ lông.
Con chim này xấu kinh khủng, mắt lác, mỏ đỏ, mấy cọng lông còn sót lại dựng ngược lung tung.
Thấy Tô Nhuyễn nhìn sang, nó phấn khích vỗ cánh hai cái, rụng thêm hai cọng lông.
“Mỹ nữ!”
Con vẹt rặn giọng khàn khàn hét lớn.
“Mỹ nữ! Hôn một cái!”
“Chụt chụt!”
Tô Nhuyễn bị chọc cười.
Con chim này cũng dâm thật.
Mặt Lục Thì Uyên lập tức đen như đáy nồi.
Anh nhìn chằm chằm con súc sinh lông vũ không biết sống chết kia, đầu ngón tay đã bắt đầu lóe tia điện.
“Tần Phong.”
“Có mặt!”
“Mua con chim này.”
Giọng Lục Thì Uyên lạnh đến rớt cả vụn băng.
“Tối nay thêm món.”
“Nướng lên.”
Tần Phong: …
Con chim này tuy xấu, nhưng dù sao cũng là một mạng sống.
Mà đây là vẹt biến dị, thịt chua lè, không ngon đâu đại ca!
Con vẹt trong lồng dường như cảm nhận được sát khí.
Nó rụt cổ, đôi mắt lác láo liên, bỗng nhiên hướng về Lục Thì Uyên hét lên:
“Đại ca! Đại ca đẹp trai thật!”
“Đại ca oai phong!”
“Đại ca và mỹ nữ trời sinh một cặp!”
Tia điện trên đầu ngón tay Lục Thì Uyên khựng lại.
Anh nhướng mày.
Con chim này…
Hình như cũng không xấu đến thế?
“Nó khen anh kìa.”
Tô Nhuyễn cười đến cong cả lưng, cả người treo lên người Lục Thì Uyên.
“Anh xem nó ham sống ghê chưa.”
“Đừng nướng nữa, mang về cho vui nhà vui cửa đi.”
Lục Thì Uyên hừ lạnh một tiếng, rõ ràng vẫn còn để bụng câu “hôn một cái”.
“Nó vừa trêu em.”
“Nó là chim trống.”
Logic của Lục Thì Uyên rất đơn giản.
Trống, còn sống, dám có ý đồ với Tô Nhuyễn, đều phải chết.
Tô Nhuyễn bất lực.
Người đàn ông này ghen còn kinh khủng hơn cả lũ lụt.
Cô kiễng chân, hai tay ôm lấy mặt Lục Thì Uyên, trước mặt Tần Phong và con chim ngốc đó, hôn mạnh lên môi anh một cái.
Chụt.
Tiếng vang giòn tan.
“Nó kêu là tiếng chim mà.”
Tô Nhuyễn áp môi vào môi anh, giọng mềm nhũn dỗ dành.
“Em không hôn nó.”
“Em chỉ hôn mình anh thôi.”
“Được không?”
Khí lạnh quanh người Lục Thì Uyên trong nháy mắt tan biến sạch sẽ.
Cái vẻ hung bạo muốn giết chim diệt khẩu kia, bị một nụ hôn này an ủi đến mức ngoan ngoãn vâng lời.
Anh giữ lấy gáy Tô Nhuyễn, đè sâu nụ hôn xuống.
Mãi đến khi Tô Nhuyễn thở không ra hơi, mới luyến tiếc buông ra.
“Được.”
Ngón tay cái của Lục Thì Uyên lướt qua đôi môi đỏ mọng của cô.
Tâm trạng có thể thấy rõ là đang tốt lên.
Anh quay đầu, liếc nhìn con vẹt vẫn đang hét “đại ca oai phong”.
“Tần Phong.”
“Mang theo.”
“Treo ở phòng khách.”
Tần Phong thở dài, cam chịu treo lồng chim lên cổ.
Thôi.
Trong nhà lại thêm một ông tổ.
Mà còn là ông tổ biết nịnh hót.
Một đoàn người chất đầy đồ ra về.
Các chủ quầy chợ đen đứng bên đường, nhìn chiếc xe hơi sang trọng chở đầy “đồ phế thải” đi xa, ai nấy rưng rưng nước mắt, vẫy tay chào tạm biệt.
“Nhớ ghé thường xuyên nhé!”
“Lục chỉ huy đi thong thả!”
“Chúc anh và phu nhân trăm năm hạnh phúc!”
Trên xe.
Tô Nhuyễn ngồi ở ghế phụ, tay nghịch hòn đá hình trái tim.
Con vẹt ở ghế sau vẫn còn lải nhải không ngừng.
“Mỹ nữ! Cho chút đồ ăn đi!”
“Đói chết chim rồi!”
Lục Thì Uyên lái xe, nghiêng đầu nhìn Tô Nhuyễn.
Khóe môi cô cong lên, trông rất thư thái.
Vậy là đủ.
Chỉ cần cô không đòi đi, không nhắc đến chuyện rời xa.
Dù cô có muốn mua cả căn cứ làm sân chơi.
Anh cũng chiều.
“Anh ơi.”
Tô Nhuyễn bỗng quay đầu lại, mắt sáng rực.
“Tấm thảm đó, về trải xuống nhé?”
“Em muốn lăn lộn trên đó.”
Bàn tay Lục Thì Uyên nắm vô lăng siết chặt.
Yết hầu lăn lộn một vòng.
Lăn lộn trên tấm da sói trắng đó?
Cảnh tượng đó…
Hơi kích thích.
“Được.”
Lục Thì Uyên đạp ga.
Tốc độ xe lập tức tăng vọt.
“Về trải ngay.”
“Anh lăn cùng em.”
Tần Phong thu mình ở ghế sau, ôm lồng chim, lặng lẽ kéo tấm ngăn giữa ghế trước và ghế sau lên.
Anh ta không nghe thấy gì cả.
Thật đấy.
Anh ta chỉ là một người khuân vác vô cảm thôi.
