Chương 79: Không phục? Vậy thì đi chết
Quả cầu lửa giữa không trung vẫn còn cuộn trào, những mảnh kim loại cháy đen rơi xuống nền xi măng của quảng trường như mưa, tạo nên những tiếng lách tách giòn tan.
Mấy chiếc trực thăng vũ trang vừa mới đây còn kiêu ngạo không ai bì nổi, giờ đây đã biến thành một đống sắt vụn méo mó, bốc lên làn khói đen hắc nồng.
Lục Thì Uyên thu tay về, từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay mới, chậm rãi lau chùi đầu ngón tay.
Cái vẻ thờ ơ đó, cứ như thứ vừa nãy hắn bóp nát không phải là một đội đặc nhiệm vũ trang đầy đủ, mà chỉ là một đám ruồi nhặng phiền phức.
Quảng trường chìm trong sự im lặng đến chết chóc.
Những kẻ quyền cao chức trọng và các sĩ quan vốn đang quỳ dưới đất, lúc này ngay cả run rẩy cũng quên mất, từng người một há hốc miệng như những con vịt bị bóp cổ, nhìn chằm chằm lên bầu trời nơi tro tàn vẫn đang rơi.
Cấp SSS.
Đây chính là thứ sức mạnh vượt qua giới hạn của con người mà người ta vẫn đồn đại.
Không cần ngắm bắn, không cần tích lũy, thậm chí không cần tiếp xúc.
Chỉ cần hắn muốn, mọi sinh vật sống dưới bầu trời này, sống chết đều nằm trong một ý niệm của hắn.
“Còn ai muốn báo tin cho Liên minh nữa không?”
Lục Thì Uyên tiện tay ném chiếc khăn đã lau tay vào đống lửa bên cạnh, ánh mắt quét qua đám đông.
Không ai dám lên tiếng.
Ngay cả hơi thở cũng bị nén xuống mức thấp nhất.
“Lục... Lục Thì Uyên!”
Một giọng nói già nua nhưng chói gắt đột nhiên phá vỡ sự im lặng đến nghẹt thở này.
Ở hàng đầu tiên của đám đông, một lão già đầu tóc bạc phơ, mặc bộ trung sơn trang phục lịch sự, chống gậy đứng dậy.
Ông ta là tộc trưởng của một trong bốn gia tộc lớn của căn cứ, nhà họ Lý.
Ngày thường ông ta nắm giữ việc buôn bán lương thực của căn cứ, ngay cả phó nghị trưởng cũng phải nể mặt ông ta ba phần.
Tộc trưởng họ Lý tuy hai chân đang run lẩy bẩy, nhưng nghĩ đến thế lực gia tộc hùng hậu phía sau, cùng với những kênh vật tư đang nắm trong tay, vẫn cố lấy can đảm bước lên một bước.
“Ngươi giết phó nghị trưởng, bây giờ lại phá hủy đội đặc nhiệm của Liên minh!”
“Ngươi đây là tạo phản! Là độc tài!”
“Chúng ta phải báo lên tổng bộ Liên minh! Hành vi phản nhân loại của ngươi, sẽ bị đưa ra tòa án quân sự!”
Có người dẫn đầu, mấy kẻ nắm quyền của các gia tộc bên cạnh cũng nhìn nhau một lượt, lấy hết can đảm đứng ra.
“Đúng vậy! Căn cứ Bình Minh là tài sản của Liên minh, không phải của riêng ngươi, Lục Thì Uyên!”
“Cho dù ngươi có mạnh đến đâu, mạnh được bằng trăm vạn đại quân của Liên minh sao?”
“Chỉ huy Lục à, làm người nên chừa lại một đường lui, sau này còn dễ gặp lại. Hôm nay ngươi đã làm tuyệt, thì sau này còn ai dám hợp tác với ngươi?”
Đám người này đã quen với việc đàm phán bằng quy tắc và lợi ích.
Trong nhận thức của bọn họ, dù mạnh đến đâu cũng phải nói chuyện chính trị, cũng phải thỏa hiệp.
Dù sao căn cứ muốn vận hành, không thể thiếu những gia tộc nắm giữ mạch máu kinh tế này.
Pháp không trách người đông, Lục Thì Uyên không thể giết hết tất cả những người quản lý được chứ?
Lục Thì Uyên nghe những âm thanh ồn ào này, trên mặt không hề có biểu cảm gì.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng nắn bóp ngón tay của Tô Nhuyễn đang ở trong lòng.
“Nhuyễn Nhuyễn, em nghe thấy gì không?”
Tô Nhuyễn lười biếng ngáp một cái, áp mặt vào ngực hắn cọ cọ.
“Nghe thấy gì cơ?”
Cô duỗi một ngón tay út, ngoáy ngoáy lỗ tai.
“Mấy con muỗi già vo ve, ồn ào làm em đau đầu.”
“Tổng bộ Liên minh? Xa quá, em nghe không thấy.”
Lục Thì Uyên khẽ cười một tiếng.
“Không nghe thấy thì tốt.”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt rơi xuống người tộc trưởng họ Lý vẫn còn đang lải nhải không ngừng.
Không có một lời thừa thãi.
Không có một lời cảnh cáo.
Bốp.
Một tiếng búng tay giòn tan.
Một tia sấm sét màu đen không hề báo trước bùng lên từ dưới chân lão già họ Lý.
Không có tiếng kêu thảm thiết.
Thậm chí không có sự giãy giụa.
Lão già vừa nãy còn đang cao giọng bàn về “tòa án quân sự”, trong nháy mắt đã biến thành một pho tượng than đen sì.
Gió thổi qua.
Rào một tiếng.
Pho tượng than vỡ vụn ra, hòa lẫn vào lớp bụi trên quảng trường.
Mấy kẻ vừa nãy còn hùa theo sau lão già họ Lý để kêu gào, tiếng nói đột nhiên im bặt.
Bọn họ trợn tròn mắt nhìn đống bột đen trên mặt đất, đầu óc trống rỗng.
Chết rồi?
Cứ như vậy mà chết?
Ngay cả một câu di ngôn cũng không kịp để lại?
“Còn ai muốn báo lên Liên minh nữa không?”
Giọng nói của Lục Thì Uyên vẫn bình thản, cứ như đang hỏi tối nay ăn gì.
Phịch.
Phịch.
Mấy kẻ vừa nãy đứng lên, đầu gối mềm nhũn, đồng loạt quỳ rạp xuống.
Lần này, đầu cúi xuống còn vang hơn ai hết.
Cái gì mà vinh quang gia tộc, cái gì mà kênh vật tư, trước cái chết tuyệt đối, chẳng là cái đinh gì cả.
“Không... không còn ai nữa!”
“Chỉ huy tha mạng! Bọn tôi cũng bị lão già họ Lý kia mê hoặc!”
“Bọn tôi xin cắt đứt mọi liên lạc với Liên minh ngay lập tức! Từ nay về sau xin nghe theo lệnh của chỉ huy!”
Lục Thì Uyên nhìn cũng không thèm nhìn bọn họ một cái.
Hắn bế Tô Nhuyễn, xoay người bước lên bậc thềm của tòa nhà nghị hội, biểu tượng của quyền lực tối cao.
Tần Phong xách khẩu súng máy hạng nặng đi theo sau, như một vị thần giữ cửa, chắn hết tầm nhìn của mọi người.
Lục Thì Uyên dừng bước, quay lưng về phía đám đông.
“Nhớ kỹ.”
“Từ hôm nay, căn cứ Bình Minh không còn thuộc về Liên minh nữa.”
“Mà thuộc về họ Lục.”
Giọng nói của hắn xuyên qua tiếng gió, đập thẳng vào lòng mỗi người.
“Còn nữa.”
Lục Thì Uyên nghiêng đầu, ánh mắt quét qua những cái đầu đang quỳ dưới đất.
“Ở căn cứ này, lời của Tô Nhuyễn chính là mệnh lệnh của ta.”
“Kẻ nào dám làm cô ấy nhíu mày, ta sẽ diệt cả nhà hắn.”
“Nghe rõ chưa?”
“Nghe rõ! Nghe rõ!”
Trên quảng trường vang lên một loạt tiếng hưởng ứng khản đặc, sợ rằng nếu hô chậm một giây thì sẽ trở thành đống tro đen tiếp theo.
Tô Nhuyễn gục trên vai Lục Thì Uyên, nhìn những nhân vật lớn thường ngày cao cao tại thượng, ngay cả liếc mắt nhìn cô cũng không thèm, giờ đây lại nằm rạp dưới đất như những con chó.
Cô khều nhẹ cổ Lục Thì Uyên.
“Anh à, anh dữ thật đấy.”
“Nhưng em thích.”
Lục Thì Uyên bế cô bước vào đại sảnh, cách ly hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài.
…
Màn đêm buông xuống.
Văn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà nghị hội vẫn sáng đèn.
Lục Thì Uyên ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim rộng lớn, tay cầm một cây bút máy, tùy ý vẽ vòng tròn lên một văn kiện.
Tô Nhuyễn cuộn tròn trên chiếc sofa bên cạnh, tay bưng một bát chè trôi nước đậu đỏ còn bốc khói, ăn đến nỗi má phình lên.
Tần Phong đẩy cửa bước vào, tay cầm một danh sách dày cộp.
Bộ đồ tác chiến trên người vẫn chưa thay, tỏa ra một mùi thuốc súng nồng nặc và mùi máu tanh.
“Lão đại.”
Tần Phong đặt danh sách lên bàn, giọng nói lộ rõ vẻ phấn khích không kìm nén được.
“Đây là danh sách những kẻ đã gây chuyện trong nửa tháng qua khi anh vắng mặt.”
“Ngoài mấy kẻ vừa xử lý ở quảng trường, vẫn còn không ít con chuột nhắt trốn trong góc tối.”
“Có kẻ cố chuyển vật tư, có kẻ lén phát tín hiệu cho Liên minh, còn có mấy kẻ...”
Tần Phong liếc nhìn Tô Nhuyễn, hạ giọng.
“Còn có mấy kẻ treo thưởng trên chợ đen để bắt cóc phu nhân, muốn bắt cô ấy đi đổi tiền thưởng.”
Động tác nhai chè của Tô Nhuyễn khựng lại một chút.
Cô nuốt xuống ngụm nước ngọt, tò mò nhìn sang danh sách.
Những cái tên dày đặc, ít nhất cũng phải vài trăm.
Thậm chí có vài người trước đây cô còn thấy khá là tử tế, như mấy quản lý hậu cần.
“Nhiều vậy sao...”
Tô Nhuyễn lẩm bẩm một câu.
Lục Thì Uyên đặt bút xuống, cầm lấy danh sách liếc qua một lượt.
Vẻ mặt hắn không hề thay đổi, chỉ có đầu ngón tay khẽ gõ hai cái lên mặt bàn.
“Tần Phong.”
“Có mặt!”
“Đêm nay không cần ngủ.”
Lục Thì Uyên đẩy danh sách trở lại.
“Cứ theo tên trên này, từng nhà một mà gõ cửa.”
“Kẻ nào chống cự, giết.”
“Kẻ nào trốn tránh, giết.”
“Kẻ nào cầu xin, giết.”
Ba chữ “giết”, giọng nói một lúc nhẹ hơn một lúc, nhưng lại khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống điểm đóng băng.
Tần Phong nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu.
“Rõ!”
“Đảm bảo đến sáng mai, trong căn cứ này ngay cả một con chuột không nghe lời cũng không tìm thấy.”
Tần Phong chộp lấy danh sách, chào một cái, xoay người bước nhanh ra ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Tô Nhuyễn nghe thấy tiếng còi tập hợp vang lên từ bên ngoài.
Đó là tiếng kèn của thần chết.
Lục Thì Uyên đứng dậy, đi đến bên sofa, cúi người bế Tô Nhuyễn lên.
“Ăn no chưa?”
Tô Nhuyễn gật đầu, đặt bát chè còn dở lên bàn trà.
“No rồi.”
Lục Thì Uyên bế cô đi đến trước cửa sổ sát đất.
Đây là điểm cao nhất của căn cứ, có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố về đêm.
Những ngày trước, vào giờ này căn cứ thường chìm trong im lặng chết chóc, chỉ có ánh đèn pha của đội tuần tra quét qua quét lại.
Nhưng đêm nay không giống vậy.
Từ các góc của thành phố, đột nhiên bùng lên những ánh lửa.
Đó là Tần Phong dẫn đội đang thanh trừng.
Tiếng súng, tiếng nổ, tiếng kêu thảm thiết, dù cách một lớp kính chống đạn dày cộp, vẫn lọt vào tai một cách mơ hồ.
Tô Nhuyễn nhìn một tòa biệt thự xa xa bị ngọn lửa nuốt chửng.
Đó là nhà của tộc trưởng họ Lý vừa nãy.
Cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bên trong.
Những kẻ từng coi cô như một món hàng, như một miếng mồi, như một thứ rác rưởi tùy tiện vứt bỏ, giờ đây đang trải qua sự tuyệt vọng thực sự.
“Anh à.”
Tô Nhuyễn áp mặt vào tấm kính, nhìn ngọn lửa đỏ rực nửa bầu trời.
“Chúng ta có giết quá nhiều người không?”
Cô tuy hận những kẻ đó, nhưng khi chứng kiến một cuộc thanh trừng quy mô lớn như vậy, trong lòng vẫn bản năng run lên một nhịp.
Dù sao đó cũng là mấy trăm mạng người, đằng sau là có thể liên quan đến mấy nghìn gia đình.
Lục Thì Uyên từ phía sau ôm lấy cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô.
Hơi ấm từ cơ thể hắn xuyên qua lớp vải mỏng, xua tan đi chút lạnh lẽo trong đáy lòng Tô Nhuyễn.
“Không nhiều.”
Giọng Lục Thì Uyên rất thấp, mang theo một sự chắc chắn khiến người ta an tâm.
“Cái thế đạo này vốn dĩ đã bẩn thỉu.”
“Thịt thối nếu không cắt bỏ, chỉ làm vết thương càng loét nhanh hơn.”
Hắn đưa tay ra, phủ lên mu bàn tay Tô Nhuyễn, nắm lấy ngón tay cô chỉ về phía một khu nhà ổ chuột xa xa.
Ở đó không có ánh lửa, ngược lại còn le lói những ngọn nến thưa thớt.
Mơ hồ nghe thấy tiếng hoan hô và tiếng chiêng trống từ phía đó vọng lại.
“Nghe thấy không?”
Lục Thì Uyên thì thầm bên tai cô.
“Bọn họ đang ăn mừng.”
Tô Nhuyễn sững người.
Ăn mừng?
Bên ngoài đang giết người, bọn họ lại ăn mừng?
“Mấy gia tộc lớn nắm giữ vật tư, một bao gạo mốc có thể đổi lấy một mạng người.”
“Tần Phong đã lục soát kho hàng của bọn họ, đang chia lương thực cho những người dưới đáy.”
“Đối với những kẻ chỉ muốn sống sót, đêm nay không phải là một cuộc tàn sát, mà là Tết.”
Tô Nhuyễn nhìn về phía khu nhà ổ chuột.
Những người sống sót bình thường sống như những xác chết biết đi, giờ đây đang quỳ xuống, hướng về phía tòa nhà nghị hội mà dập đầu.
Bọn họ không quan tâm ai đã chết.
Bọn họ chỉ biết rằng, Lục Thì Uyên đã trở về, cái tên ác ma có thể bảo vệ căn cứ, có thể cho bọn họ một bữa cơm, đã trở về.
Thế là đủ.
Nhịp tim của Tô Nhuyễn dần bình ổn trở lại.
Cô xoay người, chui vào lòng Lục Thì Uyên, hai tay vòng qua eo gầy của hắn.
“Anh à.”
“Hửm?”
“Anh là người tốt.”
Lục Thì Uyên bị tấm thẻ người tốt này chọc cho bật cười.
Hắn nâng cằm Tô Nhuyễn lên, nhìn vào đôi mắt cô phản chiếu ánh lửa.
“Anh là kẻ điên, là đồ tể, là bạo quân.”
“Duy chỉ không phải là người tốt.”
Hắn cúi đầu, môi cách môi cô chỉ một centimet.
“Anh làm tất cả những chuyện này, không phải để cứu thế.”
“Chỉ là để cho em một thế giới sạch sẽ.”
“Trong thế giới đó, không ai dám để em chịu ấm ức, không ai dám cướp đồ của em.”
“Dù có phải đục thủng cả bầu trời này, anh cũng sẽ vá lại cho em.”
Trái tim Tô Nhuyễn đột nhiên lỡ một nhịp.
Cô nhìn người đàn ông trước mắt.
Màu đỏ trong đáy mắt hắn tuy đã phai đi, nhưng thứ tình yêu cố chấp đó lại nồng đậm hơn bao giờ hết.
Hắn là một vị la sát bò ra từ địa ngục.
Nhưng hắn dành tất cả sự dịu dàng cho cô.
Tô Nhuyễn kiễng chân, chủ động hôn lên môi hắn.
“Vậy em sẽ làm yêu phi của bạo quân.”
“Chuyên môn làm hại nước hại dân.”
Lục Thì Uyên giữ lấy gáy cô, đáp trả nụ hôn sâu hơn.
Ánh lửa ngoài cửa sổ chiếu rọi lên hai người, kéo dài bóng hình họ quấn quýt lấy nhau.
Tiếng nổ trở thành bản nhạc đệm hoành tráng nhất.
Đêm nay, trật tự cũ của căn cứ Bình Minh sụp đổ trong biển lửa.
Còn trên đống tro tàn, một vương tọa mới đã được dựng lên.
…
Sáng sớm hôm sau.
Tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây, chiếu xuống quảng trường đầy thương tích.
Trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi khét, nhưng mặt đất đã được rửa sạch sẽ.
Những xác chết, vết máu, đống đổ nát, dường như chưa từng tồn tại.
Cánh cửa phòng họp bị đẩy ra.
Lục Thì Uyên ngồi ở vị trí chủ tọa, tay cầm một tách cà phê nóng.
Tô Nhuyễn ngồi bên cạnh, đang cầm một chiếc gương nhỏ tô son.
Hai bên bàn dài, ngồi đầy những sĩ quan trẻ và quản lý mới được thăng chức.
Trên mặt họ lộ rõ sự kính sợ, cùng với một chút khí chất trẻ trung không kìm nén được.
Tần Phong đứng sau lưng Lục Thì Uyên, đặt một văn kiện mới lên bàn.
“Lão đại, đã dọn dẹp sạch sẽ.”
“Còn nữa, đây là thứ chúng ta tìm thấy ở tầng hầm nhà họ Lý.”
Lục Thì Uyên liếc qua những bức ảnh trong văn kiện.
Đó là một mẫu vật sinh vật quái dị được niêm phong trong một khoang đông lạnh.
Trông giống con người, nhưng trên lưng lại mọc ra một đôi cánh thịt chưa phát triển hoàn chỉnh.
Đồng tử của Lục Thì Uyên đột nhiên co lại.
Thứ này, hắn đã từng thấy trong “Phòng thí nghiệm số 0” ở thành phố S.
Đó là sản phẩm thất bại của “Kế hoạch tạo thần”.”
“Sao nhà họ Lý lại có thứ này?”
Lục Thì Uyên đặt tách cà phê xuống, giọng nói trở nên lạnh lẽo.
Tần Phong vẻ mặt nghiêm trọng.
“Theo lời khai, đây là thứ được tổng bộ Liên minh bí mật vận chuyển đến.”
“Bọn họ dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.”
“Mà còn...”
Tần Phong liếc nhìn Tô Nhuyễn đang tô son, do dự không nói.
Lục Thì Uyên nheo mắt.
“Nói.”
“Bọn họ gọi mẫu vật này là ‘bản sao của Eva’.”
Cạch.
Chiếc gương nhỏ trên tay Tô Nhuyễn rơi xuống bàn.
Cô ngẩng đầu, nhìn vào bức ảnh.
Khuôn mặt của con quái vật đó, tuy đã biến dạng, nhưng mơ hồ có thể nhận ra...
Có ba phần giống cô.
Khí tức trên người Lục Thì Uyên trong nháy mắt trở nên đáng sợ.
Tia sét đen nổ vang trong phòng họp.
“Eva?”
Hắn nắm chặt bàn tay lạnh giá của Tô Nhuyễn, các khớp ngón tay trắng bệch.
“Xem ra, món nợ này vẫn chưa tính xong.”
“Tần Phong, chuẩn bị xe.”
“Đi đâu?”
Lục Thì Uyên đứng dậy, xé nát văn kiện thành từng mảnh.
“Đi lật tung cái gọi là tổng bộ Liên minh đó lên.”
