Chương 91: Xuống biển, cô là con gái của biển cả?
Khoảnh khắc rơi xuống nước, lực va đập khổng lồ làm màng nhĩ đau nhức.
Nước biển đen kịt nhanh chóng ép tới từ bốn phía, không khí trong phổi bị đẩy ra từng chút một.
Tô Nhuyễn ôm chặt cổ Lục Thì Uyên, cảm nhận cánh tay anh siết ngang eo mình như một chiếc đai sắt.
Từ phía trên truyền đến tiếng máy móc ầm ầm.
Đó là tàu lặn sâu mà Phương Chu thả xuống.
Cửa khoang kim loại nặng nề từ từ mở ra dưới nước, tạo ra một lực hút mạnh.
Lục Thì Uyên đạp chân đẩy dòng nước, đưa Tô Nhuyễn chui vào khoang giảm áp.
Cửa khoang đóng sầm lại, máy bơm thoát nước phát ra tiếng rít chói tai, nước đọng nhanh chóng rút đi.
Lục Thì Uyên buông tay, cơ thể loạng choạng, quỳ một gối xuống sàn ướt sũng.
Trận lôi bạo nấu biển vừa rồi gần như rút cạn sức lực của anh.
Tô Nhuyễn nằm sấp trên lưng anh, thở hổn hển, miệng đầy vị mặn chát của nước biển.
Cửa trong của khoang giảm áp mở ra.
Tần Phong dẫn theo vài binh sĩ mặc đồ bảo hộ xông vào.
"Lão đại!"
Tần Phong đỡ lấy Lục Thì Uyên, mặt đầy vẻ kinh hoàng sau phút sống còn.
"Nhanh! Đến khoang y tế!"
Lục Thì Uyên đẩy tay Tần Phong ra, vịn vào vách khoang đứng dậy.
Do quá sức, đầu ngón tay vẫn còn run nhẹ.
"Lặn xuống."
Lục Thì Uyên thốt ra hai chữ, giọng khản đặc.
Tần Phong sững sờ, bộ dụng cụ sơ cứu trên tay suýt rơi xuống đất.
"Bây giờ? Chiếc tàu lặn này còn chưa qua thử nghiệm biển sâu, lỡ như..."
"Lặn xuống."
Lục Thì Uyên lặp lại, mái tóc đen ướt sũng dán trên trán, che đi đôi mắt âm trầm.
Anh quay đầu nhìn Tô Nhuyễn đang co ro trong góc.
Tô Nhuyễn lúc này có trạng thái rất kỳ lạ.
Cô không khóc lóc như thường lệ, cũng không kêu lạnh.
Cô nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ quan sát dày cộp của tàu lặn, bên ngoài là nước biển đen ngòm.
Thứ ánh sáng xanh lam kỳ ảo đang xoay chuyển trong đáy mắt cô, tần số ngày càng nhanh.
"Anh ấy ở dưới đó."
Tô Nhuyễn khẽ nói, giọng nói trong không gian kim loại chật hẹp này nghe có chút hư ảo.
"Anh ấy đang đợi em."
Lục Thì Uyên bước tới bên Tô Nhuyễn, nhấc bổng cả người cô lên, nhét vào chiếc ghế cố định bên cạnh.
Anh tự tay thắt dây an toàn, động tác thô bạo nhưng nhanh nhẹn.
"Tần Phong, lăn ra ghế lái đi."
Tàu lặn bắt đầu rung chuyển dữ dội, động cơ đẩy phía sau phun ra ngọn lửa xanh lam huyền ảo.
Nó tách khỏi tàu mẹ, như một ngôi sao băng đen, lao xuống vực sâu vạn mét.
Số trên đồng hồ đo độ cao nhảy vùn vụt.
Một nghìn mét.
Hai nghìn mét.
Ba nghìn mét.
Ánh sáng hoàn toàn biến mất.
Đèn pha bên ngoài tàu lặn bật sáng, tia sáng mạnh xé toạc bóng tối, chiếu rọi những bông tuyết biển lơ lửng xung quanh.
Đó là vô số mảnh vụn sinh vật nhỏ bé, dưới ánh đèn trông như một đám tang không ngừng nghỉ.
"Yên tĩnh quá."
Tô Nhuyễn áp sát vào cửa sổ quan sát, gương mặt trở nên trắng bệch vì tấm kính lạnh lẽo.
Nước biển xung quanh như đông đặc lại, đặc quánh đến nghẹt thở.
Vỏ tàu lặn phát ra tiếng nghiến ken két khiến người ta nhức răng.
Kẽo cẹt.
Kẽo cẹt.
Đó là áp lực nước vạn tấn đang tìm kiếm kẽ hở của kim loại.
Tần Phong ngồi ở ghế lái, mồ hôi đầm đìa, không ngừng điều chỉnh hệ thống bù áp suất.
"Lão đại, năm nghìn mét rồi."
"Đây là giới hạn, xuống nữa, cái thùng sắt này sẽ bẹp dí ngay."
Lục Thì Uyên ngồi sau lưng Tô Nhuyễn, tay cầm một con dao ngắn hợp kim dự phòng.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình radar, trên đó trống trơn, chẳng có gì.
Nhưng cảm giác bị rắn độc nhìn chằm chằm lại càng lúc càng mãnh liệt.
"Tắt đèn pha đi."
Lục Thì Uyên đột nhiên lên tiếng.
Tần Phong giật mình, suýt bấm nhầm nút.
"Tắt đèn? Vậy chúng ta thành người mù à!"
"Tắt đi."
Giọng Lục Thì Uyên không cho phép bàn cãi.
Đèn tắt.
Thế giới chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Tô Nhuyễn mở to mắt, cố nhìn rõ thứ gì đó bên ngoài.
Đột nhiên.
Một cái bóng khổng lồ lướt qua trước cửa sổ quan sát.
Tốc độ cực nhanh, thậm chí không tạo ra một gợn nước nào.
Tiếp theo đó, cả chiếc tàu lặn chìm hẳn xuống.
Như thể bị một bàn tay vô hình khổng lồ nắm chặt lấy.
"Báo động! Vỏ tàu bị hư hại!"
Đèn báo động đỏ nhấp nháy điên cuồng trong bóng tối, chiếu lên khuôn mặt mỗi người trở nên méo mó.
Thiết bị dò tìm truyền về hình ảnh.
Một xúc tu khổng lồ đang quấn quanh eo tàu lặn.
Xúc tu đó to bằng thùng nước, trên đó chi chít những giác hút to bằng chậu rửa mặt.
Mép giác hút mọc một vòng răng sắc nhọn, đang gặm nhấm lớp thép đặc biệt cứng rắn.
Là mực khổng lồ.
Nhưng con mực này có kích thước khổng lồ một cách bất thường, chỉ riêng đoạn xúc tu lộ ra này đã dài đến mấy chục mét.
"Nó đang siết chúng ta!"
Tần Phong điên cuồng bấm công tắc quá tải của động cơ đẩy, cố gắng thoát ra.
Tàu lặn rung chuyển dữ dội, vách kim loại bắt đầu biến dạng, các tấm ốp nội thất lần lượt rơi xuống.
Lục Thì Uyên đột ngột đứng dậy, lòng bàn tay áp vào vách tàu.
Tia điện đen nhánh nhảy múa trên đầu ngón tay, cố gắng truyền ra ngoài qua kim loại.
Nhưng môi trường áp suất cao dưới biển sâu đã cản trở việc giải phóng năng lượng, dòng điện loạn xạ trong khoang.
"Chết tiệt."
Lục Thì Uyên lầm bầm một tiếng, tinh thần lực cưỡng ép ngưng tụ.
Ầm!
Tàu lặn lắc lư dữ dội, cửa sổ quan sát bên trái xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Nước biển theo vết nứt phun vào, như một tia nước áp lực cao, lập tức cắt đứt chiếc ghế bên cạnh.
"Vỡ rồi! Khoang tàu vỡ rồi!"
Binh sĩ phát ra tiếng thét tuyệt vọng.
Ở đáy biển sáu nghìn mét, chỉ cần một lỗ kim châm, nước tràn vào có thể xé xác người trong tích tắc.
Lục Thì Uyên lao về phía Tô Nhuyễn, cố dùng thân thể che chở cho cô.
Nhưng một xúc tu khổng lồ khác hung hãn quất vào đỉnh tàu lặn.
Cả con tàu lăn lộn trong nước.
Dây an toàn của Tô Nhuyễn đứt phăng trong cú va đập dữ dội.
Cô như một chiếc lá rơi, bị dòng nước cuồng nộ cuốn thẳng về phía cửa sổ quan sát vỡ nát.
"Nhuyễn Nhuyễn!"
Lục Thì Uyên trợn mắt muốn nứt cả con ngươi, ngón tay điên cuồng chộp lấy vạt áo Tô Nhuyễn.
Rách.
Tiếng vải rách toạc.
Tô Nhuyễn bị áp lực không thể cưỡng lại kéo thẳng ra khỏi tàu lặn, biến mất trong dòng xoáy đen ngòm.
Nước biển lạnh giá lập tức tràn ngập khoang phổi.
Tô Nhuyễn cảm thấy lồng ngực như bị búa tạ đập mạnh, ý thức trong nháy mắt trở nên mơ hồ.
Sắp chết sao?
Ở nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời này, biến thành thức ăn cho cá biển sâu.
Cô theo bản năng mở miệng, muốn hét lên, nhưng chỉ nhả ra một chuỗi bong bóng.
Nước biển theo cổ họng tràn vào.
Kỳ lạ.
Cảm giác ngạt thở mà cô tưởng tượng không hề xuất hiện.
Khi nước biển lạnh giá lấp đầy phổi, một cảm giác ấm áp kỳ dị bùng nổ từ vị trí trái tim.
Trái tim vốn đang đập dữ dội vì thiếu oxy, đột nhiên trở nên bình ổn.
Tô Nhuyễn mở mắt.
Cô phát hiện mình không hề chìm xuống vực sâu.
Cô lơ lửng trong nước.
Trên bề mặt da nổi lên một lớp hoa văn màu vàng nhạt, như một bản mạch điện tinh vi.
Những hoa văn này đang phát sáng.
Ánh sáng yếu ớt nhưng kiên cường, chiếu sáng phạm vi vài mét xung quanh.
Tô Nhuyễn thử hít thở.
Cô phát hiện làn da của mình dường như biến thành một lớp màng lọc.
Oxy trong nước biển được trực tiếp tách ra, đưa vào máu.
Áp lực nước vốn nặng nề, lúc này lại trở nên dịu dàng như tấm lụa mỏng.
Cô đưa tay ra, đầu ngón tay lướt qua dòng nước.
Cảm giác đó, giống như được trở về trong nước ối của mẹ, an toàn, ấm áp.
"Ục?"
Một cái bóng đen khổng lồ tiến lại gần.
Là con mực khổng lồ kia.
Con mắt to như cái cối xay của nó, lúc này đang gắt gao nhìn chằm chằm vào Tô Nhuyễn đang phát sáng.
Nó cảm nhận được.
Thứ khí tức này, thứ uy áp khiến linh hồn nó run rẩy.
Đó là ý chí của đại dương.
Là chúa tể của vạn vật.
Những xúc tu vốn chuẩn bị siết chết tất cả, lúc này cứng đờ lơ lửng giữa không trung.
Tô Nhuyễn nhìn con quái vật đáng sợ này, trong lòng lại không hề có chút sợ hãi.
Cô đưa tay ra.
Ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng chạm vào đầu xúc tu thô ráp.
Ùm.
Hoa văn màu vàng lan theo đầu ngón tay cô, bò lên xúc tu của con mực.
Con quái vật vốn đang hung hãn, trong nháy mắt trở nên vô cùng ngoan ngoãn.
Nó thu lại tất cả giác hút, cẩn thận cuốn lấy eo Tô Nhuyễn, như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.
Nó nhẹ nhàng đặt Tô Nhuyễn lên đỉnh đầu mình.
"Đưa tôi xuống dưới."
Tô Nhuyễn vỗ vỗ lớp da dày của con mực.
Cô không cần mở miệng.
Sóng tinh thần trực tiếp truyền qua xúc tu.
Con mực phát ra một tiếng kêu trầm thấp, thân hình khổng lồ đột ngột vẫy vùng, mang theo Tô Nhuyễn lao xuống sâu hơn.
Đàn cá xung quanh bị ánh sáng vàng thu hút, hàng vạn con cá biển sâu phát sáng tụ tập lại.
Chúng vây quanh con mực, tạo thành một dải ngân hà màu bạc bắc ngang vực sâu.
Tô Nhuyễn ngồi trên đầu con quái vật, mái tóc dài xõa tung trong nước.
Khoảnh khắc này.
Cô không còn là kẻ vô dụng cần người khác bảo vệ.
Cô là nữ hoàng của vùng biển sâu này.
Trong khi đó.
Bên trong chiếc tàu lặn bị hư hại.
Lục Thì Uyên quỳ trong vũng nước, hai tay bám chặt vào mép vỏ tàu bị rách, ngón tay bị kim loại cắt đến máu me đầm đìa.
Anh nhìn chằm chằm vào khối ánh sáng vàng đang dần xa kia.
Đầu óc trống rỗng.
Anh đã thấy gì?
Người phụ nữ yếu đuối, ngay cả nắp chai cũng không vặn nổi, đang cưỡi trên con quái vật biển suýt giết chết bọn họ.
Cô ấy ở trong vùng biển có thể nghiền nát người thành thịt vụn, mà lại thong dong bước đi.
"Lão đại..."
Tần Phong lau nước trên mặt, giọng run rẩy không thành tiếng.
"Có phải tôi vừa bị ảo giác không?"
"Chị dâu... chị ấy thành tinh rồi à?"
Lục Thì Uyên không nói gì.
Anh nhìn bóng lưng màu vàng kia, cơn bão đỏ trong đáy mắt điên cuồng cuộn trào.
Một cảm giác nguy cơ chưa từng có xiết chặt lấy trái tim anh.
Không phải vì những con quái vật kia.
Mà vì anh phát hiện ra, người phụ nữ nhỏ bé luôn dựa dẫm vào anh, dường như không cần vòng tay anh nữa.
Cảm giác này khiến anh phát điên.
"Sửa nó."
Lục Thì Uyên đột ngột đứng dậy, quanh người lôi quang bùng nổ, cưỡng ép chặn dòng nước biển tràn vào bên ngoài khoang.
"Sửa không xong, các người cứ ở lại đây làm mồi cho cá."
Anh gắt gao nhìn chằm chằm khối ánh sáng vàng sắp biến mất.
Tô Nhuyễn.
Em là của anh.
Cho dù là biển sâu, cũng đừng hòng cướp em khỏi tay anh.
Động cơ đẩy của tàu lặn lại gầm rú, bất chấp tất cả đuổi theo.
Trong vực sâu vạn mét đen tối này.
Một cuộc giằng co giữa cướp đoạt và bảo vệ, mới chỉ bắt đầu.
Tô Nhuyễn cưỡi trên đầu con mực, cảm nhận thấy một hình dáng khổng lồ xuất hiện trên đáy biển bên dưới.
Đó là một thành phố chìm.
Vô số san hô phát sáng phủ kín những bức tường đổ nát, như một nghĩa địa dưới đáy biển.
Còn ở trung tâm thành phố.
Người đàn ông có chiếc đuôi cá màu bạc kia, đang ngồi trên một chiếc ngai vàng làm bằng xương trắng.
Hắn nhìn Tô Nhuyễn cưỡi trên con quái vật tiến tới, đáy mắt lóe lên một tia cuồng hỷ.
"Cuối cùng nàng cũng đến."
Thương Minh đứng dậy, cây đinh ba vạch một đường cong trong nước biển.
"Cô dâu của ta."
Tô Nhuyễn nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một đường cong mỉa mai.
Cô vỗ vỗ con mực dưới chân.
"Anh bạn to xác."
"Đánh hắn đi."
Xúc tu khổng lồ hung hãn quất về phía chiếc ngai vàng bằng xương trắng.
Sóng nước nổ tung.
Tô Nhuyễn trong dòng sáng hỗn loạn quay đầu, nhìn về phía chiếc tàu lặn đang đuổi theo phía sau.
Cô nháy mắt tinh nghịch với người đàn ông mặt mày âm trầm kia.
