### Chương 97: Vị Chỉ Huy Giơ Ngón Giữa: Muốn Cướp Người? Trước Tiên Hãy Nổ Tung Trái Đất Đã!
Mùi máu tanh trên boong tàu còn chưa kịp tan đi thì đã bị hương cay nồng của nồi lẩu át sạch.
Nồi đồng đỏ rực, nước lẩu sôi ùng ục.
Lục Thời Uyên ngồi trên chiếc ghế gấp, đôi tay thon dài vẫn còn lưu lại hơi nóng sau cú đấm xuyên biển sâu vừa rồi.
Anh không cầm đao.
Cũng không ngưng tụ lôi điện.
Mà đang... bóc tôm.
Một con tôm đỏ biển sâu to bằng bàn tay, chỉ vài động tác đã được lột sạch vỏ, rút chỉ lưng. Phần thịt trắng nõn được nhúng vào nồi lẩu đỏ rực ba giây rồi gắp bỏ vào bát của Tô Nhuyễn.
Tô Nhuyễn há miệng cắn lấy.
Dầu ớt dính lên môi, đỏ tươi quyến rũ.
Hai má cô phồng lên, nhai ngon lành.
"Thêm nữa."
Lục Thời Uyên đưa tay lấy con tiếp theo.
Xung quanh, đám binh sĩ ôm vò rượu, mắt to trừng mắt nhỏ với đội giao hàng người cá vẫn lì lợm chưa chịu rời đi.
Tần Phong uống say khướt, xách chai rượu loạng choạng định cụng ly với người cá.
Tên người cá kia sợ đến run lên, suýt nữa làm rơi cả hộp ngọc trai xuống biển.
Tô Nhuyễn ăn đến no căng.
Cô đẩy cái bát sang một bên, nằm phịch xuống chiếc ghế nghỉ có đệm mềm mà Lục Thời Uyên đặc biệt chuẩn bị cho mình.
Gió biển khẽ lướt qua, cuốn mái tóc dài tung bay.
Cô híp mắt nhìn bầu trời đêm phía trên.
Mưa lớn đã tạnh.
Mây đen cũng tan hết.
Mặt trăng treo lơ lửng giữa trời, bên cạnh là vài ngôi sao lấp lánh.
Tô Nhuyễn nhìn thêm vài giây rồi cau mày.
Cô giơ tay chỉ lên một cụm sáng phía trên.
"Lục Thời Uyên."
Lần này cô không gọi anh là "anh trai".
"Đám sao... đang đi đều."
Lục Thời Uyên tiện tay ném chiếc khăn ướt trở lại khay.
Anh bước tới, nhìn theo hướng tay cô chỉ.
Mấy điểm sáng kia...
Quả thật đang chuyển động.
Tốc độ rất nhanh.
Quỹ đạo thẳng tắp.
Sáu điểm sáng nhanh chóng hội tụ ngay phía trên Ark, ghép thành một hình lục giác hoàn hảo.
Biểu cảm trên gương mặt Lục Thời Uyên lập tức biến mất.
Anh bật dậy.
Một cú đá hất tung chiếc bàn gấp trước mặt.
Rầm!
Nồi lẩu đồng rơi xuống boong tàu, nước lẩu nóng bắn tung tóe.
Xèo!
Một vòng hồ quang điện đen bùng nổ quanh cơ thể anh.
Nước lẩu vừa bắn tới đã lập tức bị bốc hơi thành màn sương trắng.
"Toàn bộ vào vị trí chiến đấu!"
Ngay cả trong khoảnh khắc thư giãn nhất, phản xạ chiến đấu của anh vẫn nhanh hơn suy nghĩ.
Có gì đó...
Rất không đúng.
Không phải cảm giác bị Cổ Thần áp chế.
Mà là...
Cảm giác bị một thiết bị tinh vi khóa chặt.
Bầu trời...
Nứt ra.
Không có tiếng sấm.
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Sáu điểm sáng tạo thành hình lục giác bỗng nhiên tách rộng ra.
Màn đêm như bị một lưỡi dao mổ xẻ rạch toạc.
Một cột sáng trắng xóa đổ xuống.
Quá sáng.
Quá trắng.
Không mang theo chút nhiệt độ nào.
Ánh sáng chói đến mức tất cả mọi người trên boong đều không thể mở mắt.
Chai rượu trong tay Tần Phong rơi xuống đất, vỡ tan.
Đám người cá ở góc boong phát ra tiếng rít chói tai, ôm đầu nhảy thẳng xuống biển, ngay cả rương ngọc trai cũng mặc kệ.
Chúng...
Sợ thứ này.
Đó là nỗi sợ khắc sâu trong huyết mạch.
Ba cái bóng theo cột sáng từ trên trời hạ xuống.
Không phải chim.
Cũng không phải con người.
Sau lưng chúng là đôi cánh kim loại màu bạc.
Không hề đập cánh.
Chỉ lơ lửng nhờ động cơ đẩy bên hông đang phun ra ngọn lửa xanh không tiếng động.
Chúng dừng giữa không trung, cách Ark khoảng ba trăm mét.
Trên gương mặt không có mắt.
Không có mũi.
Không có miệng.
Chỉ là một tấm mặt nạ bạc nhẵn bóng.
Những tia quét màu đỏ từ sau lớp mặt nạ bắn ra, quét qua toàn bộ boong tàu.
Trong chớp mắt.
Một mạng lưới tia đỏ phủ kín cả con tàu.
Lục Thời Uyên kéo Tô Nhuyễn ra phía sau.
Anh nhìn chằm chằm ba sinh vật kia.
Không có nhịp tim.
Không có hô hấp.
Chỉ có mùi kim loại và dòng điện khiến người ta buồn nôn.
"Phát hiện vật thí nghiệm 'Eva'."
Âm thanh trực tiếp vang lên trong não tất cả mọi người.
Không phải sóng âm.
Mà là tín hiệu tổng hợp can thiệp trực tiếp vào sóng não.
Lạnh lùng.
Máy móc.
Không chút cảm xúc.
"Khóa gen đã giải phong 45%."
"Khởi động chương trình thu hồi."
"Tiêu diệt mọi chướng ngại."
Thiên sứ máy móc ở giữa giơ tay lên.
Lòng bàn tay mở ra.
Một chùm sáng trắng bắn thẳng xuống.
Không phải tấn công.
Mà bao phủ lấy Tô Nhuyễn.
Lục Thời Uyên lập tức đưa tay chụp lấy.
Nhưng ngón tay anh lại xuyên thẳng qua cột sáng.
Đó không phải bức tường vật chất.
Thế nhưng...
Hai chân Tô Nhuyễn đã rời khỏi mặt đất.
Trong phạm vi cột sáng.
Trọng lực biến mất.
Cô như bị một bàn tay vô hình nhấc bổng lên, bay thẳng về phía bầu trời.
"Buông ra!"
Tô Nhuyễn hoảng hốt.
Cô vùng vẫy giữa không trung, hai tay bấu chặt lấy cánh tay Lục Thời Uyên.
Lực hút quá mạnh.
Mạnh đến mức cô cảm thấy cột sống mình sắp bị kéo đứt.
Lục Thời Uyên không buông.
Anh ôm chặt lấy eo cô.
Hai chân cày trên boong tàu thành hai rãnh sâu.
"Xuống đây cho tôi!"
Gân xanh trên trán anh nổi cuồn cuộn.
Lôi điện đen theo hai chân đánh thẳng xuống boong.
Kim loại nóng chảy.
Đôi chiến ủng của anh bị hàn cứng vào lớp thép.
Toàn bộ Ark phát ra tiếng kim loại vặn xoắn khiến người ta ê răng.
Con tàu khổng lồ nặng hàng chục nghìn tấn...
Lại bị lực hút ấy kéo nghiêng lên một đầu.
Đau đớn khiến mặt Tô Nhuyễn trắng bệch.
"Lục Thời Uyên... đau..."
Anh nghe thấy.
Ánh mắt rơi lên cổ tay cô đang đỏ bầm vì bị kéo căng.
Ngay giây sau.
Anh ngẩng đầu.
Nhìn chằm chằm ba cục sắt màu bạc trên trời.
"Tắt nó đi."
Anh buông một tay.
Giơ ngón giữa thẳng lên bầu trời.
"Nếu không..."
"Ông đây sẽ kéo cái thành phố rách nát của các ngươi xuống lấp biển!"
Thiên sứ máy móc nghiêng đầu.
Sau tấm mặt nạ bạc, vô số dòng dữ liệu điên cuồng hiện lên.
**"Mức độ uy hiếp: Cực cao."**
**"Mục tiêu: Lục Thời Uyên."**
**"Đề nghị: Xóa sổ."**
Hai thiên sứ còn lại lập tức hành động.
Cánh tay chúng xoay chuyển.
Những tấm giáp kim loại tách ra.
Lộ ra hai họng pháo đen ngòm.
Năng lượng màu lam nhanh chóng hội tụ.
Mục tiêu khóa chặt...
Chính là giữa hai hàng lông mày của Lục Thời Uyên.
Tô Nhuyễn nhìn thấy ánh sáng xanh ấy.
Cô không vùng vẫy nữa.
Những hoa văn màu vàng trên da lại bừng sáng.
Nhưng lần này...
Không còn dịu dàng như trước.
Mà như vô số gai vàng nổ tung.
"Không được động vào anh ấy!"
Tô Nhuyễn hét lên.
Một luồng xung kích tinh thần theo cột sáng truyền ngược lên trên.
Cột sáng chợt chớp tắt.
Ba thiên sứ máy móc trên trời đồng loạt lắc mạnh.
Động cơ đẩy phụt ra một làn khói đen.
Lục Thời Uyên chớp lấy khoảnh khắc đó.
Gầm lên.
Kéo mạnh.
Cứng rắn kéo Tô Nhuyễn trở lại lòng mình.
Cô đâm mạnh vào ngực anh, đau đến khẽ rên.
Anh lập tức ấn đầu cô vào lòng.
Một tay ôm lấy sau gáy.
Lôi điện màu đen trên đỉnh đầu đan thành tấm khiên kín mít.
"Tần Phong! Khai hỏa!"
Không chờ Tần Phong đáp lại.
Anh giơ tay phải.
Nhìn thẳng cột sáng chói mắt trên trời.
Giơ cao...
Một ngón giữa.
"Muốn cướp người à?"
"Vậy trước tiên..."
"Nổ tung Trái Đất đi đã!"
Ba thiên sứ ổn định thân hình.
Năng lượng nơi họng pháo đã tích tụ hoàn tất.
Nhưng...
Chúng không khai hỏa.
Vết nứt trên bầu trời lại tiếp tục mở rộng.
Một cái bóng khổng lồ chậm rãi ép ra từ bên trong.
Quá lớn.
Chỉ một góc lộ ra...
Đã che khuất cả mặt trăng.
Áp suất không khí giảm mạnh.
Không khí loãng đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Giọng nói máy móc vang lên lần nữa.
"Thu hồi."
"Thành phố Chủ hạ xuống."
"Ưu tiên thực hiện Kế hoạch B."
Ba thiên sứ đồng loạt hạ tay xuống.
Cột sáng biến mất.
Chúng xoay người đồng bộ, động cơ đẩy bùng nổ hết công suất, hóa thành ba luồng sáng lao ngược trở lại khe nứt.
Ánh sáng trắng dần thu lại.
Khe nứt khép kín.
Bầu trời đêm trở lại màu đen.
Nhưng...
Những vì sao đã biến mất.
Thay vào đó.
Một vật thể khổng lồ hình đĩa lặng lẽ lơ lửng trên quỹ đạo thấp của Trái Đất.
Nó đứng yên nơi đó.
Như một con mắt khổng lồ đang lạnh lùng nhìn xuống con mồi.
Lục Thời Uyên đứng giữa boong tàu tan hoang.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hơi thở nặng nề.
Tô Nhuyễn vẫn run rẩy trong vòng tay anh.
Bàn tay to lớn của anh chậm rãi vỗ lên lưng cô.
Từng nhịp.
Rất mạnh.
Ánh mắt anh không rời cái bóng khổng lồ trên bầu trời.
"Chúng đang nhìn."
Lục Thời Uyên trầm giọng.
Tô Nhuyễn ngẩng đầu.
Cô cũng nhìn thấy.
Ở mặt dưới của tòa thành phố nổi ấy...
Vô số đèn tín hiệu đỏ đang không ngừng nhấp nháy.
Dày đặc.
Nhiều đến vô tận.
Giống như...
Hàng vạn con mắt đỏ rực.
Lạnh lùng quan sát con tàu nhỏ bé như hạt cát giữa biển khơi.
