Chương 21: Mật ong linh phong
Lũ dị thú trên Mê Chướng Tinh sắp phát điên vì bọn họ rồi, suốt ngày cầm cái lưới nhỏ phá hoại kia ra chụp này chụp nọ, làm lũ thú phiền muốn chết.
So với việc lũ dị thú trên Mê Chướng Tinh chửi đổng, thì đội săn bắn ở Ngọc Tuyền Tinh sướng gần chết. Đã quá đi chứ, gặp dị thú là chụp, mặc kệ là dị thú gì, chụp xong là xong. Chụp vào rồi cứ như bị bỏ bùa ấy, năng lực của dị thú biến mất tiêu.
Sướng, quá sướng. Cái nhiệm vụ kiểu này bọn họ làm tới già, tới chết cũng được.
Nhan Dư Kiều cũng luyện chế rất vui vẻ, vừa luyện vừa tám chuyện với người khác, chơi vui thật sự.
– Cô Nhan à, cô không biết đâu, mấy đội săn bắn ở các tinh cầu khác nhìn cái lưới nhỏ màu vàng của bọn em mà mắt đỏ hoe. Bên họ vất vả săn bắt, bên mình chụp cái là kéo đi, so sánh thảm quá chừng.
Nhan Dư Kiều nghe mà thích thú:
– Họ có mua lưới nhỏ trên mạng tinh cầu không? Tôi thấy giá lưới nhỏ trên mạng tăng mấy lần rồi, quan trọng là người mua cũng không ít.
Trần Nhuận Cảnh gật đầu, nói to:
– Đúng rồi đúng rồi, họ biết rõ hàng không đúng mẫu mà vẫn không chết tâm.
Nhan Dư Kiều bị dáng vẻ của anh ta chọc cười, thật sự anh ta không chỉ nói mà biểu cảm cũng diễn tả rất sinh động.
– Lần săn bắn trong quân khu có được thu hoạch thế này, cô đã lập công lớn đấy.
Từ khi dùng lưới nhỏ màu vàng, mấy quân y đều rảnh rỗi, chiến sĩ dị năng bị thương chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đừng nói con bé muốn ra chiến trường, mấy anh tụi này cũng ngứa tay muốn xắn tay áo lên mà xông vào.
Không còn cách nào, để không làm hư con bé, một đám đàn ông ngoan ngoãn ngồi xổm ở đây, cẩn thận giúp cô rửa linh thực, sợ lỡ tay làm gãy mấy cây linh thực yếu ớt.
Mấy cây linh thực này phần lớn là linh thực hạ phẩm do các bản nguyên sư trồng rồi đem ra bán. Cao cấp hơn thì bản nguyên sư cũng không ngu, dù có trồng cũng không bán.
Hiện giờ trong bản nguyên không gian của Nhan Dư Kiều chỉ trồng được một cây hồng quả thụ thượng phẩm linh căn và vài chục cây Thanh Ngọc Sâm thượng phẩm linh căn, linh thực ít đến tội nghiệp.
Quân y giúp cô xử lý linh thực, cô lấy đồ ăn vặt của mình ra chia cho họ, mỗi người một chùm nho trái cây năng lượng cao cấp.
Trần Nhuận Cảnh và mọi người vui mừng nhận lấy, không kìm được hái một quả bỏ vào miệng. Ăn xong một quả, những quả còn lại không nỡ ăn hết một lúc, lưu luyến bỏ vào không gian nữu.
Nhờ sự xuất hiện của lưới nhỏ màu vàng, áp lực của đội săn bắn khi đối mặt với dị thú giảm mạnh, tình hình chiến đấu cũng được giải tỏa. Cô lại muốn ra ngoài tìm thực vật năng lượng và linh thực.
Ngày hôm sau, cô bàn bạc với Trương Tĩnh Nghi và mọi người, tiếp tục đi theo Sở Hựu và đồng đội ra ngoài tìm thực vật năng lượng.
Chiến lợi phẩm săn được của Sở Hựu họ sẽ có bộ phận hậu cần chuyên chở dị thú đến vận chuyển, không tốn thời gian thu dọn. Đặc biệt là dùng lưới nhỏ màu vàng để kéo lưới, tốc độ săn càng nhanh hơn. Mỗi lần cô chưa kịp tìm kỹ, họ đã chuẩn bị cho trận tiếp theo.
Không còn cách nào, Sở Hựu đành để Lê Xuyên ở lại theo các cô, còn anh thì tiếp tục giao đấu trận tiếp theo.
Nhan Dư Kiều và mọi người không có ý kiến gì với sự sắp xếp này. Chạy theo họ một cách hối hả cả buổi sáng chẳng tìm được gì, đúng là tức.
Lần này cuối cùng cũng không cần chạy theo họ nữa, có thể yên tâm tìm thực vật năng lượng.
Đột nhiên Nhan Dư Kiều nghe thấy tiếng kêu chíp chíp, cẩn thận vạt bụi cỏ trước mặt ra: sáu chú gà con lông tơ đang kêu chíp chíp trong ổ, gà mẹ không có ở ổ, chắc là đi kiếm ăn rồi.
Con gà mà cô ao ước ngay trước mắt, cô tự nhiên không bỏ lỡ. Cô lấy thùng giấy ra, lót một lớp cỏ khô dưới thùng, rồi bới hết sáu chú gà con vào thùng, thả vào bản nguyên không gian làm bạn với hai mươi chú ngỗng con.
Nhặt gà con xong, cô nấp một lúc gần ổ gà, phát hiện gà mẹ vẫn chưa về. Cô đào một con giun nhỏ từ đất trong không gian, bẻ thành từng đoạn nhỏ, đặt vào ổ gà, lại giăng lưới nhỏ lên trên ổ, đảm bảo hễ gà về là không thoát khỏi lòng bàn tay cô.
Sắp đặt xong, cô trốn trong bụi cỏ cách đó không xa. Trương Tĩnh Nghi và mọi người đang hái nấm năng lượng cách cô không xa. Chẳng mấy chốc, một con gà mái đỏ rực lao thẳng về ổ, phát hiện đàn con trong ổ không thấy đâu, tiếng kêu càng thêm gấp gáp, miệng phun lửa.
Nhan Dư Kiều thấy thời cơ đã đến, kéo bẫy. Tấm lưới lớn trên đầu gà mẹ trùm chặt nó, lửa trong miệng cũng không phun ra được nữa, chỉ còn giãy giụa trong lưới.
Nhan Dư Kiều tiến lên, cầm vỏ sò lớn đập một phát vào đầu gà mái. Gà mẹ ngất xỉu luôn, cô thu gà mẹ vào không gian. Trong bản nguyên không gian của bản nguyên sư, dù là dị thú hay linh thú có bản lĩnh cao đến đâu cũng không thi triển được, áp chế tuyệt đối.
Nhưng thu dị thú và linh thú sống vào bản nguyên không gian cũng không dễ dàng như vậy. Điều kiện tiên quyết là dị thú và linh thú không được giãy giụa, giãy giụa là thu không thành công.
Nhan Dư Kiều cố tình chọn một khu vực xa nơi trồng trọt, quây một mảnh đất nuôi ngỗng. Mảnh đất này nằm ở ranh giới giữa đất và ao, tiện cho ngỗng trắng chơi nước.
Bây giờ lại phải khai hoang thêm một mảnh đất để nuôi gà.
Nhan Dư Kiều thu lưới xong, tìm một vòng mấy con giun trong ổ gà, không thấy, chắc gà mẹ tức giận cũng không quên ăn.
Vốn định rình gà trống, nhưng rình một lúc lâu chẳng thấy bóng dáng, Nhan Dư Kiều quyết định đi chỗ khác.
Trên đường thấy rau năng lượng, rau dại, nấm mọc tốt, cô đều không bỏ qua.
Không xa ổ gà, cô phát hiện một mảnh tỏi nhỏ, củ dưới đất to bằng nắm tay, lá tỏi thẳng tắp xanh mướt.
Nhan Dư Kiều nắm gốc dưới cây tỏi bắt đầu nhổ. Nhổ lên xem, củ tỏi trắng còn to hơn lúc nãy thấy.
Nhổ xong cô bó thành một bó, mặc kệ củ tỏi còn dính bùn, trực tiếp bỏ vào nhà gỗ trong bản nguyên không gian.
Ở vũng nước, cô tìm thấy một bụi cần nước mọng nước, liền nhổ luôn, nhổ xong bó lại, bỏ vào không gian.
Cô mặc bộ đồ tác chiến điều hòa nhiệt độ, chống thấm, chống cháy, có chức năng phòng ngự nhất định, tha hồ nghịch cũng không sao. Động tác kiểu này hoàn toàn không làm tổn hại chút nào đến bộ đồ tác chiến, lại còn có chức năng làm sạch đơn giản.
Nhổ cần nước xong, cô đi đến dưới một gốc cây lớn ngồi xuống, lấy từ trong không gian ra một cốc hoa trà đã pha để giải khát, nghỉ ngơi một lát. Đang định đi, chỉ thấy mấy con linh phong to bằng ba ngón tay cô bay qua trước mặt, trên người còn dính phấn hoa màu vàng.
Nhan Dư Kiều cất cốc nước đi, cẩn thận đi theo năm con linh phong, vòng qua mấy bụi cây, đến một khu rừng quả rậm rạp. Nhìn trước mắt một rừng cây lê rộng lớn, trên cây treo lủng lẳng từng quả lê vàng nhạt, cô xoa tay phấn khích.
Cô lén gửi tin nhắn cho Sở Hựu và mấy người, cùng Trương Tĩnh Nghi và mọi người, rồi gửi định vị. Tiếp tục cẩn thận theo lũ linh phong, xuyên qua mấy cây lê, cuối cùng dừng lại dưới gốc cây lê lớn nhất ở trung tâm.
Nhan Dư Kiều sắp cười chết mất: Linh căn thượng phẩm – lê pha lê màu, trên cây còn treo không ít linh quả. Ở chính giữa rễ chính của cây còn treo một tổ ong khổng lồ, mật ong linh phong trên tổ lấp lánh ánh vàng.
Nội tâm Nhan Dư Kiều muốn cười phá lên, cuồng hỉ không thôi. Nhưng thân thể vẫn ngoan ngoãn ngồi xổm trong bụi cây, nhìn đàn linh phong vây quanh tổ ong. Cô mở hết lá chắn bảo vệ trên người, chọn chế độ tác chiến cho bộ đồ, bọc kín mặt, tay, chân thật chặt.
Không cần lo không thở được, bộ đồ này còn tự có chức năng lọc khí, đẩy khí carbon dioxide ra ngoài, hút không khí trong lành từ bên ngoài vào, tuyệt đối không có nguy cơ ngạt thở.
Nhan Dư Kiều cẩn thận di chuyển đến gốc cây lớn, lấy ra một thiết bị bay nhỏ, lại lấy ra một lò luyện khí. Cô đặt lò luyện khí lên thiết bị bay, cố định lại, bỏ vào lò một ít cỏ mê đi đã phơi khô. Khói của cỏ mê đi cháy có tác dụng tê liệt nhẹ đối với dị thú và linh thú.
Cô cũng không mong có thể làm mấy con linh phong này ngất đi. Khi thiết bị bay nhỏ mang lò luyện khí đến dưới đáy tổ ong, cô điều khiển bản nguyên lực đốt cỏ mê đi trong lò. Khói càng lúc càng lớn, đàn ong trở nên cuồng loạn, bay thoát khỏi tổ.
Khi đàn ong chạy gần hết, cô lấy thang máy lên, leo đến bên cạnh tổ ong, lấy dao từ trong không gian ra bắt đầu cắt tổ ong. Cô không chọn lọc, cắt luôn cả tổ ong. Lò luyện khí bên cạnh vẫn đốt cỏ mê đi, phòng đàn ong quay lại.
Nhất thời, giữa rừng cây lê bốc lên khói mù mịt. Sở Hựu vội vã chạy đến nơi có khói dày đặc, liền thấy người vợ bọc kín mít đang cắt tổ ong.
Xác nhận cô không sao, anh âm thầm thở phào:
– Kiều Kiều, xuống đi, anh lên cắt cho.
Nhan Dư Kiều lúc này đã cắt được một nửa tổ linh phong, đổ được mấy vò. Thấy anh đến cũng thở phào một hơi, sợ đàn ong giữa đường bay về. Cô vẫn không ngừng tay cắt tổ ong:
– Sở Hựu, anh mau lên đây giúp em cắt, đây là mật ong linh phong đấy!
Sở Hựu nghe vậy không kêu cô xuống nữa, lấy thang máy lên, trèo lên phía trên tổ ong cắt. Tốc độ của Sở Hựu rất nhanh, cắt dọc theo ranh giới giữa tổ ong và rễ cây. Cả tổ ong khổng lồ nhanh chóng bị anh cắt xuống, đưa cho cô.
Nhan Dư Kiều cười tít mắt nhận lấy, bỏ vào bản nguyên không gian. Lũ linh phong bị khói làm ngất dưới đất cũng được cô nhặt lên bỏ vào bản nguyên không gian.
Lúc Nhan Dư Kiều gửi tin nhắn, Liễu Thì Côn, Lâm Cẩm Thâm, Kình Dịch và Sở Hựu đang săn bắn. Sở Hựu lo lắng cho cô, thấy tin nhắn của cô liền vội vàng chạy tới. Mãi khi Sở Hựu cắt xong tổ ong, Liễu Thì Côn mấy người mới đến nơi.
Nhìn tổ ong khổng lồ, họ chỉ muốn quay lại mười mấy phút trước, tự kéo mình lại. Đồ tham! Cơ hội tốt cắt mật ong linh phong thế này mà lỡ mất rồi. Chưa từng cắt mật ong linh phong bao giờ, muốn cắt một lần, dù không có mật ong cũng được.
Trương Tĩnh Nghi và mọi người cũng rất hối hận. Khi thấy tin nhắn của Nhan Dư Kiều, họ đang cắm đầu đào khoai lang năng lượng, định đào xong chỗ kia rồi sang. Món vui như cắt mật linh phong cứ thế lỡ mất.
Thật đáng tiếc. Trương Tĩnh Nghi nhìn con dao trên tay Nhan Dư Kiều, cười hì hì:
– Dư Kiều, cậu lấy một chút tổ ong ra, cho tớ chém một nhát, chứng minh tớ cũng là người đã cắt tổ linh phong.
Tổ ong năng lượng có thể gặp nhiều, nhưng tổ linh phong thực sự rất khó thấy, không trách bọn họ có suy nghĩ này.
Nhan Dư Kiều bất lực, liền lấy tổ ong lớn ra, đưa con dao trên tay cho cô ấy:
– Này, bản nguyên sư muốn cắt tổ linh phong, thỏa mãn yêu cầu của cậu.
Trương Tĩnh Nghi đầy mặt kích động nhận lấy con dao, nhẹ nhàng chém một nhát vào tổ ong lớn, mắt sáng rực nhìn mật ong óng ánh.
Liễu Thì Côn và mọi người xoa tay xoa chân, nhìn chằm chằm Nhan Dư Kiều đầy hăm hở.
Nhan Dư Kiều bất lực, cho mỗi người chơi một lần.
Đợi họ chơi đủ rồi, cô mới thu tổ ong lại.
