Chương 3: Đăng ký
Mái tóc dài bạc trắng chạm eo, đôi mắt tựa pha lê xanh lục, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn tinh tế. Mặc một chiếc váy công chúa màu xanh nhạt, sau lưng là đôi cánh nhỏ cùng tông màu. Tiên tinh trong truyện cổ tích của tinh cầu Cổ Lam xuất hiện trước mặt Mục Cẩm đang ngủ, tiên tinh hoàn toàn là phiên bản thu nhỏ của Mục Cẩm.
Tiên tinh bay một lát trên giường, theo động tác vỗ cánh xuất hiện những chấm sáng xanh. Sau khi những chấm sáng này hòa vào cơ thể hai cô bé đang ngủ trên giường, nó bay đến trước mặt Mục Cẩm, trán chạm trán rồi hình bóng tan dần.
Tám giờ sáng Mục Cẩm đã tỉnh, vươn vai một cái phát hiện cảm giác yếu ớt do nhiễm xạ nghiêm trọng trước đó đã biến mất.
Tuy ăn nhiều thực vật tự nhiên có tác dụng thanh lọc nhất định đối với bức xạ trong cơ thể, nhưng năng lượng của cải thảo do Nguyệt Doanh trồng không cao, căn bản không thể một đêm mà thanh lọc hết bức xạ trong người.
Dị năng hệ Mộc vốn có của mình hiện giờ mới thức tỉnh, năng lực thanh lọc càng yếu ớt.
Ngay lúc Mục Cẩm đang suy nghĩ miên man, Nguyệt Doanh cũng tỉnh dậy, cô bé xoa mắt khó hiểu hỏi Mục Cẩm đang giữ nguyên động tác vươn vai: “Tiểu Cẩm, cậu đang làm gì thế?”
Giọng Nguyệt Doanh khiến Mục Cẩm đang ngẩn người hồi thần, hạ cánh tay đang giơ lên: “Tớ vươn vai một cái, cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực.”
Nghe Mục Cẩm nói vậy, Nguyệt Doanh cũng phát hiện cơ thể mình thay đổi: “Tớ cũng vậy, cảm thấy cơ thể đặc biệt nhẹ nhàng.”
“Hai đứa dậy rồi thì đi rửa mặt đi, lát nữa chúng ta ra trung tâm thành phố làm thủ tục.” Lan Chi gõ cửa bước vào liền thấy Nguyệt Doanh và Mục Cẩm đều đã tỉnh.
Chuẩn bị xong, Từ Mục dẫn các cô bé đi về phía thành phố duy nhất của tinh cầu 007, Kim Sa Thành.
Tinh cầu này vốn sản xuất quặng kim sa, vì khai thác quá mức khiến chu trình năng lượng của bản thân tinh cầu gặp vấn đề.
Muốn khôi phục thành tinh cầu có thể ở được bình thường quá khó khăn, nên trở thành tinh cầu rác. Nay ngoài Kim Sa Thành ra, những nơi khác đều là núi rác chất đống, còn các đời thành chủ Kim Sa Thành đều dựa vào tái chế rác có thể dùng lại để phất lên.
Tuy nhiên khi nhiệm kỳ của thành chủ đời này bắt đầu, Kim Sa Thành đã gần hết tuổi thọ, đương nhiên ông ta không vớ được gì.
Kim sa chiết xuất từ quặng kim sa là nguyên liệu quan trọng để chế tạo cơ giáp, người trên tinh cầu 007 ngoài một phần dân bản địa.
Còn lại đều là con cháu bị ruồng bỏ của các gia tộc trong Liên bang, dù sao bất cứ lúc nào cũng có những đứa trẻ phản nghịch.
Đã không nghe lời thì toàn bộ phát đến tinh cầu rác, hoặc là vì nhiều lý do khác nhau mà đến trốn thanh tịnh.
Cha mẹ ruột của Mục Cẩm chính là vì phản nghịch nên bị phát đến đây, hai người đến với nhau vì tình yêu, phản kháng hôn nhân liên minh do gia đình sắp xếp.
Cuối cùng chịu không nổi hoàn cảnh khắc nghiệt của tinh cầu rác, thêm cú sốc từ kết quả kiểm tra tinh thần lực của cô bé lúc đó nên đường ai nấy đi.
Nay hai người mỗi người trở về gia tộc tái hôn, còn Mục Cẩm thì cả hai đều không màng.
Dù là tinh cầu rác tương đối lạc hậu, cũng là sự tiên tiến mà Mục Cẩm kiếp trước chưa từng thấy.
Tàu điện liên tinh không người lái, phi thuyền không trung khổng lồ. Nhà chọc trời cao ngất, đường ray trên không đan xen chằng chịt, cùng với những dải cây xanh chiếu toàn kỹ sống động như thật.
Kim Sa Thành hoàn toàn khác biệt với ngoại ô hoang tàn, không có mùi hôi thối quanh năm không tan, cũng không như ngoại ô bầu trời xám xịt.
Nhà họ Từ sống ở trấn Kim Sa gần Kim Sa Thành nhất, giá nhà đất trong thành cao đến mức giật mình. Bọn họ hiện tại đừng mơ tới, đang ngồi trên tuyến số 8 đi đến trung tâm hành chính.
“Tiểu Cẩm, cậu làm sao thế?” Nguyệt Doanh chống má tò mò hỏi. Cô bé thấy mấy lần Mục Cẩm ngẩn người nhìn trời, luôn cảm thấy Tiểu Cẩm trong lòng có nhiều chuyện.
“Nguyệt Doanh, tinh cầu 007 có phải trước giờ không có cây xanh không?” Từ khi còn nhớ, cô bé chưa từng thấy bất kỳ cây xanh nào mọc tự nhiên trên tinh cầu.
Từ Nguyệt Doanh nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Cái này tớ cũng không rõ, tớ chỉ thấy trên mạng tinh, tinh cầu chúng ta chắc là không có cây xanh.”
“Trước đây có mà.”
Hử? Hai người ngạc nhiên nhìn Từ Mục, “Ba, vậy tại sao bây giờ không có?” Chưa kịp để Mục Cẩm lên tiếng, Từ Nguyệt Doanh đã hỏi.
“Vì khai thác quặng kim sa quá mức, chu trình năng lượng của tinh cầu bị phá hủy, bức xạ tăng cao, những thực vật bản địa đó hoàn toàn tuyệt tích. Về sau nơi này trở thành tinh cầu rác, hình thức càng nghiêm trọng, nhiều nhất không quá ba mươi năm nữa nơi đây sẽ bị từ bỏ hoàn toàn, ba chuẩn bị vài năm nữa dẫn hai đứa di dân đến tinh cầu khác.” Nói rồi xoa đầu hai cô bé.
“Những rác đó không thể hoàn toàn loại bỏ sao?”
Từ Mục cười với Mục Cẩm, sau đó thở dài: “Tinh cầu rác đổ xuống đều là những thứ rất khó bị xử lý và chuyển hóa, hơn nữa loại bỏ còn phiền phức hơn tái tạo mới.”
“Lại bắt đầu hủy hoại môi trường không ngừng nghỉ, có bao nhiêu tinh cầu chịu nổi sự nhào nặn như vậy chứ.”
Từ Mục từ giọng nói của Mục Cẩm nghe ra sự phẫn nộ và chán ghét nhàn nhạt, ông cảm thấy lúc này có chút không nhìn thấu cô bé này.
“Ba, chủ tinh cầu của chúng ta là ai vậy? Có phải là thành chủ Kim Sa Thành không?” Nguyệt Doanh thì không nghĩ nhiều như vậy, cô bé thường xuyên ở cùng Mục Cẩm, từ khi còn nhỏ Tiểu Cẩm đã rất ghét những phi thuyền đổ rác.
Nghe câu hỏi của Nguyệt Doanh, Mục Cẩm cũng rất tò mò, hai người nhìn sang Từ Mục ngồi bên cạnh.
“Tinh cầu 007 hiện tại vô chủ, kim sa là tài nguyên chiến lược quan trọng. Quyền khai thác thuộc về Liên bang, sau này trở thành tinh cầu rác tự nhiên sẽ không ai mua. Ai lại bỏ ra 60 triệu tinh tệ để mua một tinh cầu chẳng có gì chứ.” Từ Mục còn không biết Mục Cẩm khi nghe nói tinh cầu vô chủ đã tính bỏ tiền mua nó rồi.
Một tinh cầu nhỏ bất kỳ giá bán đều hơn trăm triệu tinh tệ, tinh cầu 007 được coi là tinh cầu trung bình. Nếu không phải là tinh cầu rác sắp hết tuổi thọ, giá bán nhất định vượt quá 6 tỷ tinh tệ, nhưng hiện tại một phần ba nơi đây đều chất đầy rác, kim sa cũng đào hết, tự nhiên không còn giá trị gì.
Nếu trước khi dị năng hồi phục, Mục Cẩm sẽ không có ý nghĩ này, đừng nói 60 triệu, cả đời cô bé có kiếm nổi 600 nghìn không.
Nhưng bây giờ dị năng của cô đã trở lại, chờ tìm cơ hội thử qua sau. Dựa vào bán rau chắc cũng có thể giàu lên, ngày ngày ăn thuốc dinh dưỡng cũng chẳng phải chuyện hay!
Cô muốn ăn thịt muốn ăn đồ ngon, không thích thuốc dinh dưỡng nhạt nhẽo.
Tàu điện chạy rất nhanh, Từ Mục đưa các cô bé đến văn phòng đăng ký. Ông đăng ký Mục Cẩm vào danh sách dưới quyền vợ chồng mình, nhưng không đổi tên. Chỉ có quyền nuôi dưỡng Mục Cẩm, ở đây quản lý không nghiêm.
Nhân viên văn phòng nhanh chóng đăng ký xong thông tin của Mục Cẩm, thuận đường Từ Mục còn sắm cho Mục Cẩm đồ dùng đi học.
Khi về nhà Lan Chi đang tưới nước cho cải thảo do Nguyệt Doanh trồng, tổng cộng ba cây hôm qua đã hái một cây. Giờ chỉ còn lại một đoạn gốc cải thảo trong chậu, đất trồng đều mua từ mạng tinh được xử lý đặc biệt.
Đất trên tinh cầu 007 nhiễm xạ nghiêm trọng, không trồng được gì.
“Mẹ, tụi con về rồi!” Từ Nguyệt Doanh vừa vào cửa đã lao vào lòng Lan Chi.
Từ Mục và Mục Cẩm đi phía sau, đóng cửa lại liền thấy cảnh này. Lan Chi đặt bình tưới nước, ôm lấy con gái mình, nhìn chồng dịu dàng hỏi: “Thủ tục đều làm xong cả rồi chứ?”
“Đều xong cả rồi, thủ tục nhập học anh cũng tiện thể làm luôn, sau này chúng ta có hai cô con gái.” Nói xong dịu dàng xoa mái tóc ngắn bạc trắng của Mục Cẩm.
Lan Chi cũng buông Nguyệt Doanh, đi đến ôm Mục Cẩm, rồi quay sang nhìn Nguyệt Doanh: “Tiểu Cẩm là em gái, sau này ở trường Nguyệt Doanh phải chăm sóc em một chút, đừng để người ta bắt nạt em.”
“Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho em ấy ở trường.”
Khóe mắt Mục Cẩm hơi ẩm, tổn thương từ cha mẹ ruột được nhà họ Từ chữa lành.
“À đúng rồi Nguyệt Doanh, ba cây cải thảo con hình như hơi héo.” Nơi này thực sự không thích hợp cho cây cối sinh trưởng, không có thể tinh thần hệ Mộc chăm sóc thì cây không thể sống nổi.
Nghe lời mẹ, Nguyệt Doanh phóng ra thể tinh thần của mình, những cánh hoa trắng hồng xếp lớp, thân cây xanh biếc. Tiểu Lục xuất hiện cọ cọ vào mặt Nguyệt Doanh, rồi mới bay về phía trên chậu hoa trồng cây cải thảo.
Những chấm sáng xanh yếu ớt từ trong cơ thể nó bay ra hòa vào cây cải thảo, cây cải thảo vừa nãy còn héo úa bỗng chốc trở nên tươi tốt.
Riêng cái chậu chỉ còn gốc cải thảo thì không phản ứng gì, Mục Cẩm nhìn một hồi không nhịn được sờ thử.
Chưa kịp rút tay ra, trong chậu hoa trơ trụi mọc lên mầm xanh, sau đó lớn nhanh, chỉ ba nhịp thở đã mọc thành một cây cải thảo to.
………………
Gợi ý: (Bổ sung sau)
Quý giá trong tinh tế là thực vật chứa năng lượng, những thứ này có thể giảm giá trị bức xạ trong cơ thể, an ủi tinh thần lực.
Các tinh cư trú có môi trường tốt có thực vật thông thường, nhưng qua biến dị không ngon còn có thể ăn ra vấn đề, không có lợi bằng dinh dưỡng dịch.
Tinh tế có nghề trồng trọt, trên mạng tinh cũng có bán thực phẩm năng lượng (rau quả các loại) có giá trị năng lượng không quá cao. Chỉ cần có tiền, những loại rau thường có năng lượng thấp vẫn có thể mua được, tinh tế không phải hoàn toàn không có thực vật.
