**Chương 68: Khách không mời**
“Người của tinh cầu Dao Quang sao tự nhiên lại tới chỗ chúng ta?” Trương Hạ cau mày nhìn chiếc phi thuyền tư nhân đang bị chặn bên ngoài.
Trần Lâm lắc đầu: “Không rõ, nhưng nhìn dáng vẻ của họ, e là không có ý tốt.”
Hơi khó xử đấy. Mục tiểu thư đã nói cấm bất kỳ phi thuyền tư nhân nào dừng lại ở tinh cầu 007. Họ cũng có thể hiểu được. Gần đây mọi người trên tinh cầu đều đang dọn rác. Ai cũng thấy rõ không khí đang trở nên tốt hơn, dù cư dân không biết nguyên nhân là gì.
Nhưng hai người họ với tư cách là chính phó thành chủ, lại biết rõ nguyên nhân. Là vì Mục tiểu thư đã trồng những cánh rừng, thảm cỏ rộng lớn, dọn sạch phần lớn rác thải.
Nhờ vậy không khí trên tinh cầu trở nên tốt hơn, thậm chí bầu trời u ám cũng khôi phục lại màu xanh.
Số rác còn lại họ cũng đang tổ chức nhân lực dọn dẹp, không cần lo lắng tinh cầu sẽ hủy diệt bất cứ lúc nào.
Trương Hạ đoán chuyện này có thể liên quan đến những người đến tinh cầu 007 hồi trước, nhưng đó là do Mục tiểu thư đưa tới.
“Thành chủ, người Kỳ gia lại giục rồi, bảo chúng ta mau thả họ vào. Hơn nữa trên phi thuyền còn có người Văn gia, họ yêu cầu chúng ta giao nhị tiểu thư Kỳ gia và nhị tiểu thư Mã Tu Tư gia ra, còn nói vị nhị tiểu thư Mã Tu Tư gia kia là vị hôn thê của Văn tiên sinh trên phi thuyền.”
“Anh ra ngoài trước đi.” Trương Hạ bảo thuộc hạ tiếp tục theo dõi tình hình.
“Sao lại dính dáng tới người Văn gia nữa?” Trần Lâm nhíu mày: “Chúng ta có nên liên lạc với Mục tiểu thư không?”
“Họ không xông vào là vì e ngại vũ khí mới Mục tiểu thư trang bị, nhưng cũng không thể kéo dài mãi. Vấn đề là tôi không liên lạc được với Mục tiểu thư. Tiên sinh Từ nói cô ấy đi xử lý ô nhiễm ở vùng biển rồi.” Trương Hạ bực bội gõ tay lên bàn.
Trần Lâm cũng cảm thấy không ổn, tình hình cụ thể họ không rõ. Lỡ như những người đó nhất mực nói người ở trên tinh cầu 007, thì chính phủ Liên bang cũng sẽ nhúng tay vào.
“Hay chúng ta thử lại lần nữa? Biết đâu Mục tiểu thư tắt âm, chưa thấy tin nhắn.”
“Tiên sinh Từ đã liên lạc với Mục tiểu thư rồi, chúng ta cứ kéo dài trước đã. Từ bờ biển chạy về đây ít nhất cũng mất ba ngày, ngắt ngang công việc của người khác. Đã vậy thì phải gánh chịu cơn thịnh nộ của họ. Đám bên ngoài đó, tự cầu phúc đi thôi.” Trương Hạ bỗng nói với vẻ hả hê.
Ừm…
Nghĩ đến hậu quả mỗi lần Mục tiểu thư nổi giận, Trần Lâm không khỏi rùng mình. Tuy hơi thiếu đạo đức, nhưng anh cũng khá thích nhìn người khác xui xẻo.
…
“Hắt xì! Hắt xì!” Kỳ Thanh Mặc bỗng hắt hơi mấy cái: “Ai nhắc tớ thế?”
“Tinh cầu 007 không phải là tinh cầu rác sao? Hệ thống phòng ngự còn mạnh hơn cả tinh cầu Dao Quang chúng ta.” Mori Mã Tu Tư có chút hoài nghi cuộc đời.
“Chắc chủ tinh cầu có tiền không biết tiêu xài thôi, một tinh cầu rác sắp hủy diệt cũng phải trang bị tận răng.” Kỳ Thanh Mặc thực ra không muốn tới đây lắm. Cô em gái cùng cha khác mẹ đó thật biết gây chuyện.
Không ở nhà ngoan ngoãn làm tiểu thư, lại đi học vẻ anh hùng dẫn người trốn hôn. Hại anh phải hủy một dự án quan trọng để tới bắt người, rõ ràng cô ta có cần phải gả cho một người đàn ông lớn tuổi đâu.
Thật là thích xen vào chuyện người khác. Chạy tới cái tinh cầu rác xa xôi này thì đã sao, chẳng phải vẫn bị tìm thấy à.
Còn nhân vật chính đang bị đàm tiếu lúc này thì đang cần mẫn trồng cỏ, góp phần xanh hóa tinh cầu 007.
Kỳ Dư lau mồ hôi trên trán, tập trung quan sát Tiểu Lam giải phóng dị năng xúc tiến hạt cỏ nảy mầm.
Trên mảnh đất được Mục Cẩm tịnh hóa, cô và Nguyệt Doanh phải tốn công lắm mới miễn cưỡng xúc tiến được. Tuy trông có vẻ hơi còi cọc, nhưng tưới lên loại nước có pha dị năng của em gái, cỏ linh lăng sẽ khôi phục dáng vẻ khỏe mạnh bình thường. Coi như là bài thực hành môn trồng trọt vậy.
Hai người phía trước cố gắng xúc tiến, Mia ở phía sau tưới nước.
“Không được rồi, tinh thần lực chịu hết nổi rồi.” Nguyệt Doanh thu hồi thể tinh thần Tiểu Lục, lấy từ vòng tay không gian ra một cái ghế ngồi xuống: “Ui cha, sướng quá (*´∀`*).”
Kỳ Dư cũng bắt chước cô ngồi xuống. Mia tưới xong chỗ cỏ linh lăng họ vừa xúc tiến, rồi xách bình tưới sang chỗ Mục Cẩm tiếp tục tưới.
Ở với em gái lâu ngày, họ vô thức học theo cô để sẵn ghế trong không gian, mệt thì lôi ra ngồi, quả nhiên rất tiện lợi.
Hai người kia mới xúc tiến được một mảng cỏ nhỏ, thì bên này Mục Cẩm đã trồng xong ba khu vực lớn.
“Hống hống” Ký Bạch vẫn ngoan ngoãn nằm trên vai Mục Cẩm, thấy Mia tới liền khẽ kêu một tiếng nhắc cô.
“Vất vả rồi, em cũng đi nghỉ chút đi.” Mục Cẩm định đón lấy bình tưới lớn trong tay Mia. Nhưng Mia không đưa, lại khuyên cô đi nghỉ.
“Chị chỉ tưới nước một lúc thôi, không vất vả gì. Em không chỉ dùng tinh thần lực nghiền nát đống rác lớn, lại còn xúc tiến một vùng cỏ rộng thế này. Em đang tuổi lớn, cần nghỉ ngơi nhiều hơn, làm vậy mệt lắm.”
Họ giúp được em gái quá ít. Đất ở đây quá cằn cỗi, Nguyệt Doanh và A Dư phải tiêu hao nhiều tinh thần lực hơn mới miễn cưỡng xúc tiến được một mảng cỏ nhỏ.
Một mình em ấy vừa dọn rác vừa trồng trọt, dù là người sắt cũng không chịu nổi.
Mục Cẩm cười với cô một cái, trồng nốt mảnh cuối cùng: “Thực ra cũng không vất vả lắm đâu. Làm mấy việc này không tiêu hao nhiều tinh thần lực và dị năng của em. Tinh cầu số 007 giờ là của em, nên em càng muốn biến nó thành một tinh cầu xinh đẹp.”
“A ô ô” Ký Bạch siêu phụ họa kêu hai tiếng tỏ vẻ tán đồng.
Họ đã ở đây năm ngày, dọn sạch một phần rác trong biển. Trong thời gian đó Mục Cẩm còn ra khơi vài lần, trồng một vùng tảo biển ở khu vực đá ngầm khác.
Ít nhất cũng có thể từ từ tịnh hóa một phần vùng biển, còn những chỗ khác tạm thời Mục Cẩm không có cách xử lý.
Hai người vừa nói chuyện vừa tưới nước. Mục Cẩm vừa nói xong ngày mai cô sẽ đi dọn đống rác núi ở hướng khác, thì Từ Nguyệt Doanh và Kỳ Dư bỗng lo lắng chạy tới.
“Tiểu Cẩm, không ổn rồi.”
“Chị đừng vội, từ từ nói, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”
Kỳ Dư bỗng nắm tay Mia: “Mia, họ tìm tới rồi.” Rồi đầy áy náy nhìn hai chị em Mục Cẩm: “Xin lỗi, tụi mình liên lụy đến mọi người.”
Nghe thấy vậy, Mia cũng biến sắc.
Chỉ có Mục Cẩm thần sắc như thường, giọng nói ôn hòa an ủi hai người: “Đừng sợ, đây là tinh cầu 007, có em ở đây thì không ai có thể mang mọi người đi được.”
Nguyệt Doanh cũng an ủi: “Hai cậu đừng vội, hệ thống phòng ngự tinh cầu đã chặn họ ở ngoài. Thành chủ Trương sợ chính phủ Liên bang nhúng tay, nên đã bảo ba thông báo cho chúng ta.”
Vì sự cố này, họ chỉ đành kết thúc hành động sớm. Đợi hai người bình tĩnh lại, họ mới bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tuy Mục Cẩm không lộ ra ngoài mặt, nhưng trong lòng đã ghi sổ với những kẻ phá hoại kế hoạch của mình.
Cơn tức giận chất chứa trong lòng rồi cũng phải xả ra, cô chưa bao giờ là người có tính khí tốt.
Trên đường về, tuy Mia bất an nhưng còn khá bình tĩnh. Còn sắc mặt Kỳ Dư lại cực kỳ tệ, như sắp phải đối mặt với một người nào đó mà cô không muốn gặp.
“A Dư, cậu ổn không?” Nguyệt Doanh lo lắng nhìn cô.
Kỳ Dư do dự một chút, rồi vẫn quyết định kể cho họ nghe lý do mình bất an.
