Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Trùng Sinh Thập Niên 80: Bốn Chị Em Khuấy Đảo Một Thời > Chương 2

Chương 2

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 2 có bản audio.

Chương 2: Nào, cùng nhau khởi nghiệp đi!

 

Nhà họ Cố tổng cộng có bốn gian phòng. Vợ chồng Cố Kiến Quốc ở một gian, bốn chị em Cố Tư Tình ở một gian, gian ở giữa là sảnh đường. Phía tây sân còn có một gian bếp.

 

Trong phòng của bốn chị em Cố Tư Tình có một cái giường rất rộng, ngày thường bốn chị em chen chúc ngủ trên đó. Đầu giường kê một cái bàn học đủ cho hai người ngồi cạnh nhau, thường ngày Cố Tư Tình và Cố Tam Tĩnh viết bài tập ở đó.

 

Để tiện cho chị em cô học tập, bóng đèn trong phòng này là loại bốn mươi lăm oát, sáng hơn hẳn bóng mười lăm oát trong phòng vợ chồng Cố Kiến Quốc.

 

Lúc này, Cố Tư Tình đã làm xong bài tập, lấy ra một cuốn sổ nhỏ đã viết hết, viết lên mặt sau một trang một dòng chữ: Mục tiêu nhỏ thứ nhất — mua một căn tứ hợp viện ở Kinh Đô!!!

 

Trọng sinh mà không mua tứ hợp viện thì còn gọi gì là trọng sinh nữa?

 

Cất cuốn sổ đi, Cố Tư Tình thấy Cố Tam Tĩnh vẫn còn đang vò đầu bứt tai viết bản kiểm điểm, một nghìn chữ!

 

“Táo đâu rồi?” Cố Tư Tình chìa bàn tay nhỏ ra. “Em đi gọt cho bố mẹ ăn, mẹ ăn ngon miệng vui lên, biết đâu chuyện này lại cho qua.”

 

Cố Tam Tĩnh trợn mắt, rút cây bút đang kẹp dưới mũi ra. “Chuyện này vốn dĩ cũng sắp cho qua rồi.”

 

Cố Tư Tình nhún vai. “Thế thì chị tự mang táo qua đi.”

 

Cố Tam Tĩnh híp mắt nhìn Cố Tư Tình một lát. “Em Tư, hai ngày nay em khác lạ lắm đấy!”

 

“Có gì khác chứ?” Cố Tư Tình không hề hoảng hốt. Nếu đến cả bà chị ba vô tư đại khái này cũng nhìn ra cô là người trọng sinh, thì cô đúng là ngốc hết phần thiên hạ.

 

Cố Tam Tĩnh bĩu môi. “Càng ngày càng tinh quái.”

 

Cố Tư Tình hừ một tiếng rồi đứng dậy, tỏ ý chị đây đã giận, không thèm để ý tới chị nữa. Cố Tam Tĩnh vội vàng kéo cô lại, rồi móc từ trong ngực áo ra quả táo đưa cho cô. “Đừng có đi mách lẻo đấy nhé!”

 

Cố Tư Tình sững người một chút, thì ra chị ấy vẫn luôn sợ bị mách lẻo!

 

“Biết rồi, em là loại người đó sao?” Cố Tư Tình cầm táo đi ra ngoài, Cố Tam Tĩnh tiếp tục vùi đầu viết bản kiểm điểm, miệng còn lẩm bẩm: “Nếu em không phải loại người đó thì chị lo làm gì?”

 

Cố Tư Tình cầm táo đi đến bếp, chị cả và chị hai đã rửa xong nồi bát. Cô nâng quả táo vàng óng ra trước mặt hai người như khoe bảo vật. “Chị cả, chị hai, ăn táo đi.”

 

“Ối chà, em Tư, giỏi ghê nhỉ, dụ được cả táo của Tam Tĩnh rồi.” Chị hai lấy quả táo trên tay cô đem đi rửa, chị cả xoa đầu cô. “Bài tập viết xong chưa?”

 

Cố Tư Tình gật đầu. “Xong rồi ạ.” Rồi cô khoác lấy tay chị cả, làm nũng: “Chị cả, lát nữa em ngủ chung chăn với chị nhé.”

 

Cố Nhất Mẫn cười một tiếng. “Được.”

 

Chị hơn cô em út này mười tuổi, hồi nhỏ con bé gần như đều do chị chăm sóc, đương nhiên cũng thương nó lắm.

 

Cố Tư Tình tựa đầu vào cánh tay chị cả, mỉm cười, thầm nói với chính mình: kiếp này nhất định phải để chị cả tránh xa gã đàn ông đó, cả đời hạnh phúc mỹ mãn, không giống kiếp trước…

 

Cố Nhị Huệ thái táo xong bỏ vào bát, đưa cho Cố Tư Tình. “Mang cho bố mẹ trước đi.”

 

Cố Tư Tình nhận bát, cười hì hì chạy ra ngoài. Cố Kiến Quốc đã băm xong cỏ lợn, đang rửa tay. Cố Tư Tình cầm một miếng táo đưa đến bên miệng ông. “Bố, ăn táo đi.”

 

Cố Kiến Quốc quay đầu tránh đi. “Bố chẳng thiết ăn cái này đâu, mang cho mẹ con ăn đi.”

 

Cố Tư Tình cười hì hì, thừa lúc ông há miệng liền nhét miếng táo vào miệng ông. “Chị ba con nói rồi, người trong nhà ai cũng phải ăn.”

 

Cố Kiến Quốc nhai nhai miếng táo trong miệng, vị ngọt pha chút chua nhẹ, rất ngon, nhưng trong lòng ông lại có chút không thoải mái. Chỉ vì một quả táo mà mẹ già của ông phải chạy tới tận đây mách tội Tam Tĩnh.

 

Nói cho cùng, chẳng phải vì nghèo mà ra sao. Nếu có tiền, lũ trẻ ngày ngày được ăn táo thì sao phải chạy sang nhà bà nội ăn trộm.

 

Bàn tay to của ông vỗ nhẹ lên đầu cô con gái út. “Ngon lắm, đi cho mẹ con nếm thử đi.”

 

Cố Tư Tình không biết rằng một miếng táo lại khiến bố cô nghĩ ngợi nhiều đến thế. Nếu biết ông đang nghĩ gì, cô nhất định sẽ nói: “Muốn kiếm tiền không? Muốn để bọn trẻ ngày nào cũng được ăn hoa quả không? Nào, cùng nhau khởi nghiệp đi!”

 

Cô đi đến chỗ mẹ, nhét một miếng táo vào miệng bà. “Bố bảo con đưa cho mẹ nếm thử đấy ạ.”

 

Vương Nguyệt Cúc đỏ bừng mặt, vỗ nhẹ lên lưng Cố Tư Tình. “Cái con bé này, chẳng biết lớn nhỏ gì cả.”

 

Cố Tư Tình cười hì hì lại đút cho mẹ một miếng, rồi bị bà đẩy ra. “Mau ra ăn cùng các chị đi.”

 

Cố Tư Tình “vâng” một tiếng, thật ra trong lòng cô cũng có chút chua xót, một quả táo mà cả nhà phải nhường qua nhường lại thế này. Nếu có tiền, đâu cần phải như vậy?

 

Bưng bát về phòng mình, bốn chị em cùng ăn hết táo, rồi rửa mặt đi ngủ. Cố Tam Tĩnh ấp a ấp úng nửa ngày, bản kiểm điểm chỉ viết được hai chữ: Kiểm điểm!

 

Cô quyết định để mai viết tiếp.

 

Cố Tư Tình trèo lên giường, quay đầu lại thì thấy chị hai vừa cởi áo len, bầu ngực cỡ C khẽ rung lên hai cái. Nghĩ đến kiếp trước mình cỡ B bé xíu mà một bàn tay là che kín, lòng cô chợt nghẹn lại. Không biết từ bây giờ bắt đầu bồi bổ, sau này có bù lên được cỡ C không.

 

Cô thở dài, chui vào chăn của chị cả, đợi tắt đèn rồi nhỏ giọng nói: “Chị cả, mình làm ăn buôn bán đi.”

 

Cố Nhất Mẫn còn chưa kịp nói gì thì Cố Nhị Huệ bên cạnh đã phì cười. “Với số tiền tiết kiệm ba hào của em thì buôn bán cái gì?”

 

Cố Tư Tình: “…” Cảm thấy tim mình lại bị đâm thêm một nhát.

 

“Em Tư,” Cố Tam Tĩnh thò đầu nhìn sang, “hay là em đưa ba hào của em cho chị, hai chị em mình cộng lại được năm hào, mua được một gói mì cay, ăn chung.”

 

Cố Tư Tình mặc kệ chị, đúng là đồ vô tâm vô phế!

 

Cô quay người, nhìn thẳng vào mắt Cố Nhị Huệ trong bóng đêm. “Chị hai, trong nhà mình chị là người thông minh nhất. Chị nghe em nói ý tưởng này xem.”

 

“Được, chị nghe đây, em nói đi.” Cố Nhị Huệ giọng điệu như đang dỗ trẻ con, Cố Tư Tình giả vờ như không nhận ra. “Chị xem này, quần áo người ta mặc trên tivi đẹp thế cơ, nếu mình lấy được loại quần áo như vậy về bán, chắc chắn sẽ có nhiều người mua.”

 

“Em biết lấy quần áo đó từ đâu không?” Cố Nhị Huệ hỏi, lần này giọng điệu nghiêm túc hơn một chút.

 

Cố Tư Tình nhếch khóe môi. Nói đến người có đầu óc kinh doanh nhất trong nhà thì chính là chị hai. Kiếp trước chị hơn hai mươi tuổi đã ra ngoài đi làm thuê, rồi dùng tiền tiết kiệm mở một công ty thương mại quy mô không nhỏ. Bốn chị em họ, mà nói về tài lực ở kiếp trước thì chị ấy là nhất. Chỉ có điều sau này…

 

Những chuyện không vui đó không nghĩ thì hơn, cô đã trọng sinh rồi thì sẽ không để những chuyện đó xảy ra nữa.

 

“Dĩ nhiên là phương Nam rồi!” Cố Tư Tình nói. “Trên đài phát thanh chẳng phải hay nói phương Nam phát triển tốt sao?”

 

“Em Tư à,” Cố Nhất Mẫn kéo chăn đắp lại cho Cố Tư Tình, “phương Nam xa lắm, mình chưa từng đi bao giờ. Con nít như em nghĩ nhiều thế làm gì? Lo học cho tốt, sau này thi đỗ đại học mới là nhiệm vụ của em.”

 

Cố Tư Tình có chút chán nản, nhưng cô vẫn nhìn vào mắt Cố Nhị Huệ, lại nghe chị nói: “Ngủ đi, mai còn phải dậy sớm.”

 

Haiz! Tứ hợp viện ơi! Bao giờ mới mua được đây?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi