Chương 7: Dầu trộn với bùn đất, nhìn kiểu gì cũng là đồ ngốc
Cố Tam Tĩnh cầm cuốn sổ nhỏ viết bản kiểm điểm một nghìn chữ của mình về nhà, cả nhà bắt đầu ăn cơm. Ăn được nửa bữa thì vọng tới giọng the thé của thím Hai Trương Xuân Đào:
“Tôi là cái số gì thế này, đang lúc mùa thu hoạch lớn mà đàn ông không xuống ruộng làm việc lại đi đánh mạt chược, còn thua sạch trơn mới mò về. Để tôi chết quách cho xong, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa...”
“Chẳng phải chỉ có đánh mạt chược thôi sao? Đáng gì mà lại khóc lóc gào thét, sống chết ầm ĩ thế? Việc đồng áng chẳng phải làm xong hết rồi à?”
Đó là giọng bà nội Ngô Đại Ni. Cố Tư Tình quay đầu nhìn, thấy bà nội bưng hai bát cơm từ trong bếp đi ra. Nhà chú Hai cách nhà cô chỉ một con đường, nên cô nhìn rõ mồn một mọi thứ trong cái sân đó.
Bà lão này vì Trương Xuân Đào sinh được hai cậu con trai nên đối với thím ta hết mực nhẫn nhịn. Chỉ cần có thứ gì ngon, bà nhất định đều mang đến tận tay thím ta. Ngay cả đồ ăn và tiền mà nhà họ mỗi tháng đưa cho bà, cũng đều bị Trương Xuân Đào lấy đủ mọi cớ để vòi mất.
Bà lão có sân nhà riêng của mình, nhưng ngày nào bà cũng đến nhà chú Hai nấu cơm, làm việc nhà cho họ.
Kiếp trước, khi bà lão bị liệt trên giường, đến lượt Trương Xuân Đào chăm sóc thì thím ta cứ để bà chịu đói, khỏi phải đi vệ sinh. Sau này bố cô biết chuyện, cãi nhau một trận với chú Hai, từ đó về sau hai nhà gần như không qua lại nữa.
Vậy mà lúc hấp hối, bà lão vẫn nắm tay bố cô, bảo ông giao cả nhà và đất trong nhà cho Cố Học Bân, bởi vì bốn chị em họ đều là con gái, không thể kế thừa đồ đạc của nhà họ Cố. Cũng vì thế, sau khi bà lão qua đời, Cố Học Bân ngày ngày làm ầm lên đòi nhà đòi đất của nhà họ, khiến nhà họ chẳng ngày nào được yên.
Cô còn đang mải nhớ chuyện kiếp trước thì bên kia cãi nhau càng dữ dội hơn. Thì ra Trương Xuân Đào nghe Ngô Đại Ni nói mình, vốn đã đang tức giận, lại thấy mình có lý, bèn hất đổ hai bát cơm nóng hổi trong tay Ngô Đại Ni, đúng lúc lại đổ trúng lên tay bà.
Cố Kiến Thành thấy vậy liền xông tới tát cho Trương Xuân Đào một cái: “Mày tưởng tao chết rồi chắc?”
Trương Xuân Đào ôm mặt khóc hu hu, vừa khóc vừa chửi, chửi cả tổ tông tám đời nhà họ Cố. Họ cãi nhau đến mức này, Cố Kiến Quốc không thể coi như không thấy, bèn đứng dậy đi sang bên đó.
Vương Nguyệt Cúc hừ một tiếng, nói với bốn cô con gái: “Ăn cơm đi.”
Sinh được con trai thì đã sao? Ngày ngày sống trong cảnh gà bay chó sủa. Trương Xuân Đào ba ngày một bữa lại chế nhạo bà không sinh được con trai, bà cứ muốn xem hai thằng con trai của thím ta sau này sẽ hiếu thuận với thím ta thế nào.
Bốn chị em cũng tỉnh bơ ăn cơm, chuyện thế này cách một thời gian lại diễn ra một lần, các cô đều đã quen rồi.
Một tiếng sau Cố Kiến Quốc mới trở về. Tay bà lão bị cơm nóng bỏng đến phồng mấy nốt, ông đến trạm y tế của thôn lấy thuốc cho bà, bôi xong mới về. Vương Nguyệt Cúc hâm nóng cơm cho ông, nhưng không hỏi một câu nào về tình hình bên đó, Cố Kiến Quốc cũng không nói gì, hai vợ chồng rất ăn ý mà không nhắc gì đến chuyện của bà lão. Có gì đáng nói đâu? Nhắc tới chỉ thêm tức.
Ngày hôm sau, cả nhà lại dậy sớm, người nấu cơm thì nấu cơm, người làm việc thì làm việc. Ăn cơm xong, Cố Kiến Quốc bắt đầu tìm dụng cụ để đào hầm đất. Dụng cụ vừa tìm xong thì Đặng Chí Minh đến.
Cố Tư Tình vừa thấy anh ta thì mắt sáng lên: “Anh Chí Minh, đúng lúc đang cần đào hầm, anh xuống đào đi.”
Đặng Chí Minh, trong bộ quần áo mới tinh và mái tóc bôi đầy dầu chải: “...”
Vương Nguyệt Cúc nhẹ nhàng vỗ Cố Tư Tình một cái: “Con nói bậy gì thế?” Rồi bà quay sang Đặng Chí Minh cười nói: “Đừng nghe con bé nói bậy, Chí Minh, cháu đi bóc ngô đi.”
“Con nói bậy gì chứ?” Cố Tư Tình quyết tâm hôm nay phải chỉnh cho Đặng Chí Minh một trận, sao có thể để anh ta thoát? Cô phản bác: “Hôm qua anh Chí Minh chẳng phải nói là muốn làm việc sao?”
Đặng Chí Minh đang định tìm cớ thoái thác chuyện xuống hầm. Mục đích anh ta đến hôm nay đâu phải để làm việc, mà là để được ở riêng với Cố Nhất Mẫn. Hai người đính hôn đã một năm, mà anh ta gần như chưa từng nắm được bàn tay nhỏ của cô. Hôm nay nhất định phải nắm được bàn tay nhỏ, nếu có thể hôn được đôi môi nhỏ thì càng tốt. Để được ở riêng với người đẹp, anh ta mặc bộ quần áo đẹp nhất, trên đầu còn bôi dầu chải tóc. Với bộ dạng này, sao anh ta có thể xuống hầm được chứ?
Đang định khéo léo từ chối thì lúc này Cố Nhị Huệ từ trong nhà đi ra, cô nhìn Đặng Chí Minh cười nói: “Anh Chí Minh muốn xuống hầm à, vậy để em đi tìm cho anh một bộ quần áo cũ của bố, kẻo làm bẩn quần áo anh.”
Nói rồi cô lại vào nhà tìm quần áo. Tuy không biết vì sao cô út lại muốn trêu Đặng Chí Minh, nhưng cô thấy Đặng Chí Minh là anh rể tương lai của bọn họ, thì nên làm thêm chút việc cho nhà, để thể hiện tấm lòng thật của anh ta với chị cả, chứ không phải ngày ngày chỉ giỏi nói suông.
Cô làm việc rất nhanh, vào nhà một lát đã cầm ra một bộ quân phục cũ của Cố Kiến Quốc. Đi đến trước mặt Đặng Chí Minh, cười đưa cho anh ta: “Anh Chí Minh, đây ạ.”
Đặng Chí Minh: “...”
Anh ta còn biết nói gì? Bây giờ không muốn xuống hầm cũng phải xuống. Anh ta kéo khóa chiếc áo khoác, cởi ra. Đang định đưa cho Cố Nhất Mẫn, nhưng Cố Tư Tình đã đón lấy, rồi tiện tay vứt bộ quần áo mới tinh của anh ta lên ghế.
Đặng Chí Minh mím môi. Bình thường anh ta khá thích cô út nhà họ Cố này, tinh quái đáng yêu, lại còn xinh xắn. Chỉ có điều hôm nay sao cô út này lại đáng ghét thế?
Cố Tư Tình không biết Đặng Chí Minh trong lòng nghĩ gì, nhưng dù có biết cô cũng chẳng bận tâm. Cười đi đến bên miệng hầm, cô nói: “Anh Chí Minh, xuống đi.”
Cố Kiến Quốc cũng nhìn ra cô út hôm nay cố tình gây khó dễ cho Đặng Chí Minh, nhưng con gái lớn xinh đẹp như hoa của ông sắp gả cho thằng nhóc này rồi, bảo nó làm chút việc cũng đáng. Cố Kiến Quốc nghĩ vậy nên không ngăn cản cô con gái út.
Cố Nhất Mẫn cũng không nói gì. Cô và Đặng Chí Minh đính hôn đã hơn một năm, mỗi lần hai người gặp nhau, anh ta luôn nói những lời ngọt ngào, nhưng làm thì chẳng được bao nhiêu. Hôm nay cô muốn để anh ta làm chút việc cho nhà mình. Trong thôn, ai đã đính hôn rồi, thì có nhà nào mà chàng rể chưa cưới lại không đến nhà vợ làm việc chứ?
Đặng Chí Minh không có cách nào, đi đến bên miệng hầm, thò chân vào rồi từ từ tụt xuống, một lát sau đã dính đầy đất khắp người. Anh ta nghiến răng tụt xuống, nhưng chân vừa chạm đất thì từ trên đột nhiên có một ít đất rơi lả tả xuống, lại trùng hợp đổ đúng lên đầu anh ta, làm cho đầu và mặt anh ta đều dính đầy.
Dầu chải tóc trộn với bùn đất, nhìn kiểu gì cũng là đồ ngốc.
Cố Tư Tình nhịn cười, bò ra bên miệng hầm, hét xuống dưới: “Anh Chí Minh, xin lỗi anh nhé, em không cẩn thận làm rơi ít đất vào.”
Đặng Chí Minh hít sâu một hơi: “Không sao đâu.”
“Chí Minh à, cháu cứ đào cái hầm rộng thêm một chút là được.” Cố Kiến Quốc thả sợi dây buộc cái sọt xuống, bảo Đặng Chí Minh cho đất đào được vào trong đó, rồi ông kéo lên.
Đặng Chí Minh ở nhà chưa từng làm cái việc này bao giờ, trong lòng uất ức muốn chết. Anh ta tự nhủ với mình: nhịn đi, nhịn đi, Cố Nhất Mẫn xinh đẹp như thế, bỏ ra nhiều chút cũng chẳng sao. Sau này, sẽ có lúc Cố Nhất Mẫn phải hầu hạ anh ta.
Nghĩ đến cảnh sau này Cố Nhất Mẫn sẽ hầu hạ mình thế nào, Đặng Chí Minh cúi xuống làm việc.
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, hầm đã đào gần xong, Đặng Chí Minh từ trong hầm bò lên, khắp người đều là đất, ngay cả mặt cũng một lớp. Cái đầu bôi dầu chải tóc thì khỏi phải nói, suýt nữa thì quyện thành bùn.
Đặng Chí Minh tuy trong lòng uất ức muốn chết nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười: “Đào xong rồi.”
Cố Tư Tình trong lòng chậc lưỡi hai cái. Bình thường làm ra vẻ người quân tử, cởi bỏ lớp vỏ bọc trên người xuống thì cái thứ cặn bã này cũng chỉ là kẻ tầm thường.
Vừa nghĩ đến đó thì một giọng phụ nữ có chút xa lạ vọng lại: “Chí Minh, sao lại thành ra cái bộ dạng này rồi?”
